Sau khi tiếng lòng của thiên kim giả bị đọc được, thiết lập nhân vật của dàn pháo hôi sụp đổ - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-04-29 11:18:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Hựu Ninh qua, lúc nãy kỹ, bà lão còn sành điệu.”

 

Bông tai mài từ bạch ngọc thuần khiết, hoa văn phức tạp đẽ, viên hồng ngọc to bằng hạt đậu bên càng là điểm nhấn.

 

Không hợp với tuổi của bà, nhưng cho phụ nữ tầm tuổi cô đeo thì đúng là quá hợp.

 

“Tặng bông tai tặng một chiếc?

 

Chiếc cũng đưa đây, cháu cho bà thêm chút đồ ăn thế nào?"

 

Nụ mặt Khương Hựu Ninh chân thật hơn chút.

 

Bà lão trợn tròn mắt.

 

Sống tới tuổi , bà đây là đầu tiên thấy cô nhóc dám nhổ lông đầu sư t.ử.

 

Tuy nhiên, kỳ lạ hơn là bà hề tức giận chút nào?

 

Bà hiện tại độ lượng ?

 

Bà lão chút chính tức giận.

 

chút bụng tháo chiếc đưa cho Khương Hựu Ninh.

 

“Cô nhất cho bà già đồ ăn đủ hấp dẫn, nếu cô xong đời!!!"

 

“Bà yên tâm, cháu là một hai."

 

Khương Hựu Ninh mím môi , cất cặp bông tai.

 

Người già vài thứ ăn bậy, cô liền lấy từ bên hông một nắm xúc xích, loại nào cũng giống .

 

Sau đó, cô từ trong hai ống tay áo lượt lấy một gói bánh trứng, một gói thạch, một gói khoai tây chiên, một túi sữa chua...

 

Bà lão Khương Hựu Ninh như ảo thuật lấy nhiều thứ như , nhịn trợn tròn mắt.

 

“Cô đây là chất liệu váy áo gì mà nhét nhiều thế?"

 

“Chất liệu bình thường thôi, chỉ là cháu ngày thường thích ăn, chỗ nào đựng đồ, cháu đều dùng để nhét đồ ăn.

 

Tuy nhiên cũng chỉ chừng thôi, giờ bà thể ăn ."

 

Khương Hựu Ninh đẩy hết đồ cho bà.

 

Bà lão xưa nay cố chấp, bà những thứ mới lấy , bà cầm lấy gói hạt dưa nhắm từ đầu c.ắ.n hai hạt, lập tức mắt sáng lên.

 

“Hương vị giống những loại từng ăn ."

 

“Ừm, bà ăn thì thể tới một t.ửu quán tên là 'Ngươi Dám Vào Không' mà mua, ở đó bảy tám loại hương vị hạt dưa, bảo đảm bà loại nào cũng từng ăn qua."

 

Khương Hựu Ninh gật gật đầu.

 

Thấy bà lão cũng chút tài lực, mở rộng thêm một khách hàng cũng tệ.

 

“Ai đặt tên tiệm , khó ch-ết ."

 

Bà lão chê bai một câu, đó bắt đầu nghiêm túc ăn đồ.

 

Hạt dưa cho bà cảm nhận tệ, bà liền mỗi thứ bắt đầu ăn, thử qua hết lượt, ánh mắt bà sáng rực lên.

 

Khương Hựu Ninh bên cạnh đ.á.n.h bà lão , nhưng nghĩ tới chốn cửa Phật cần kính già yêu trẻ, cô vẫn thu suy nghĩ nguy hiểm, ngoan ngoãn uống Sprite của .

 

Không lâu .

 

Lại một âm thanh vang lên.

 

“Lục tỉ tỉ!

 

Chim Sẻ bà bà, hóa hai ở đây ạ, ngờ hai gặp , con tìm ch-ết!"

 

Tiểu Ngộ Không xách hai cái túi nhỏ, khuôn mặt đỏ bừng, giọng cũng thở .

 

“Chim Sẻ bà bà?"

 

“Lục tỉ tỉ?"

 

Một già một trẻ đang chung sống miễn cưỡng vui vẻ ngẩng mắt đối phương, đó trong mắt đều thoáng qua vẻ bừng tỉnh đại ngộ.

 

Hai một nữa đồng thanh lên tiếng.

 

“Ngươi chính là Chim Sẻ bà bà tiên nữ hiền lành mỗi tới thăm tiểu Ngộ Không đều mang đồ ngon tới ?"

 

“Ngươi chính là tên hỗn đản nhóc con dụ dỗ tiểu Ngộ Không nhà bà ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-doc-duoc-thiet-lap-nhan-vat-cua-dan-phao-hoi-sup-do/chuong-156.html.]

Nói xong, hai một nữa cãi vã:

 

“Ngươi mới là tiên nữ già!"

 

“Ngươi mới là nhóc hỗn đản!"

 

“Chim Sẻ bà bà, Lục tỉ tỉ, hai ở chung vui vẻ phết nhỉ?

 

Bà bà nếm thử xem, đây là con..."

 

Tiểu Ngộ Không xách hai cái túi tới, thấy đồ ăn bàn đá, tại chỗ biểu diễn một màn nụ biến mất.

 

“Lục tỉ tỉ, tỉ hứa với con, hàng mới cho con ăn mà."

 

“Đây Chim Sẻ bà bà tiên nữ hiền lành của ăn vạ ?

 

Trước đây cho Chim Sẻ bà bà của còn bản lĩnh ."

 

Khương Hựu Ninh xong câu , đó đột nhiên lời dừng :

 

“Tuy nhiên cũng , kỹ thuật ăn vạ của chắc học từ bà đấy chứ?

 

Dở tệ."

 

“Ta ăn vạ chỗ nào?

 

Ta trả tiền cho cô ?"

 

Tiên nữ vui .

 

Tiểu Ngộ Không càng kéo kéo tay áo Khương Hựu Ninh:

 

“Lục tỉ tỉ, con ăn vạ tỉ, hơn nữa... tỉ quên hứa gì với con ạ?"

 

“Được , tiểu Ngộ Không nhà chúng ngoan nhất, qua ."

 

Khương Hựu Ninh âm dương quái khí một câu như thế.

 

Tiên nữ bên cạnh nhận lấy hai cái túi giấy nhỏ trong tay Tiểu Ngộ Không:

 

“Tiểu Ngộ Không lớn , mang đồ ngon cho bà , bà mừng quá ."

 

Bà lão mở túi giấy, bên trong một gói là bánh bao chiên, một gói là thịt bò khô.

 

“Ngửi mùi còn khá , cảm ơn tiểu Ngộ Không, con cũng ăn chút những thứ , bà mua từ tay Lục tỉ tỉ hỗn đản của con, tốn ít tiền ."

 

“Tiên nữ ăn vạ bà cho đàng hoàng nhé, nếu bà nhất định đòi ăn đồ của cháu, cứ sấn tới tặng cháu đồ thì cháu mới nhận chứ?

 

Hay là cháu trả đồ cho bà, bà trả hết đồ ăn cho cháu?"

 

Khương Hựu Ninh cảm thấy, kính già yêu trẻ gì đó, dẹp , thể tay cô còn thể khẩu chiến ?

 

Bà lão bên cạnh lập tức gom đồ ăn giống như Khương Hựu Ninh lúc nãy:

 

“Tiền trao cháo múc, đạo lý đổi ý."

 

Bên cạnh, Tiểu Ngộ Không cầm một cây xúc xích ăn hề hề.

 

“Bà bà, bà và Lục tỉ tỉ cãi buồn thật~ con vẫn là đầu thấy hai ấu trĩ như ."

 

“Hừ!"

 

“Hừ!"

 

Hai đồng thời hừ một tiếng, đồng bộ xoay khoanh tay sang bên .

 

Tiểu Ngộ Không ở bên cạnh càng vui vẻ hơn.

 

Khương Hựu Ninh lập tức ngoái đầu cướp lấy một cây xúc xích, chút do dự xé giấy dầu nhét nhanh miệng.

 

Bà lão lập tức trợn tròn mắt.

 

“Cô cô cô!

 

Đồ bán cho cô còn ăn?

 

Cô chơi !"

 

!

 

ăn đấy thì ?

 

Có bản lĩnh bà c.ắ.n ?"

 

 

Loading...