Sau khi tiếng lòng của thiên kim giả bị đọc được, thiết lập nhân vật của dàn pháo hôi sụp đổ - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-04-29 11:17:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Hằng lên tiếng .”

 

Tiểu Ngộ Không ngoan ngoãn gật đầu.

 

“Ừm, ."

 

Hai trói thành cái bánh chưng đồng thanh hô một hai ba nhảy.

 

Sau đó.

 

Khương Hằng chân còn khá dài, bẩy cái ghế m-ông lên, thành công nhảy qua.

 

Tiểu Ngộ Không chân ngắn dồn hết sức lực nhảy một cái, lực dùng lệch, nhảy trúng ghế của Khương Hằng.

 

“Ui da!"

 

Khi Khương Hựu Ninh ngẩng đầu lên, liền thấy hai tên xui xẻo ngã nhào ở cửa, còn trói cả ghế.

 

Cái tạo hình đó... thật là kỳ dị.

 

“Hai ...

 

đang chơi trò gì thế?"

 

Cô chớp chớp mắt giường, hồi lâu vẫn phản ứng .

 

“Lục...

 

Lục tỷ tỷ, tỷ bệnh, bọn tới thăm tỷ."

 

Hai tên xui xẻo cố gắng dậy, nhưng tay chân đều trói cái ghế tay vịn và lưng tựa, căn bản là dậy nổi.

 

“Ồ, thăm xong , hai đấy."

 

Khương Hựu Ninh bình thản gật đầu.

 

“Lục...

 

Lục tỷ tỷ, đau quá, tỷ thể bảo Xuân Đào tỷ tỷ cởi dây cho bọn , bọn đảm bảo chạy!!!"

 

Mắt Tiểu Ngộ Không đỏ hoe, giọt nước mắt đó rơi là rơi, đặc biệt khiến yêu thương.

 

“Cũng , hôm nay tỷ việc thiện tích đức một chút ."

 

Khương Hựu Ninh chút mềm lòng, cô Xuân Đào đang chờ bên cạnh:

 

“Tiểu Đào Đào, cởi dây cho Tứ và Thất của , sắp xếp dắt Đại Hoàng và Đại Hắc tới canh cửa, nếu kẻ nào dám giữ lời định bỏ trốn, thì thả cho c.ắ.n, c.ắ.n ch-ết thì cứ tính là tại ."

 

“Vâng ạ!"

 

Xuân Đào lập tức nhanh tay lẹ mắt cởi dây cho hai .

 

Niềm vui trong mắt Tiểu Ngộ Không và Khương Hằng còn kịp bộc lộ , liền run rẩy hình nhỏ bé mà tắt ngấm một nửa.

 

“Cảm ơn Lục tỷ!"

 

Hai đồng thanh .

 

Cuối cùng cũng tự do về thể xác, khi bò dậy, cả hai phủi bụi , tủm tỉm tới xuống.

 

“Lục tỷ tỷ, tỷ bệnh, giờ cảm thấy thế nào?"

 

“Cũng tạm, uống chén ăn chút quả ."

 

Khương Hựu Ninh bình thản gật đầu, kẹp điện thoại trong thoại bản bắt đầu chơi xếp hình.

 

Hai đứa nhỏ luyên thuyên hai phút, liền tới cửa thông báo:

 

“Tiểu thư, thầy giáo tới ạ."

 

“Ồ, hai ngoài học bài , cố gắng học tập, chớ lãng phí thời gian."

 

Nào đó Ninh đang lãng phí thời gian ngẩng đầu hai trái cà tím héo úa với vẻ thâm trầm, vẫy vẫy tay với hai đứa.

 

Tiểu Ngộ Không và Khương Hằng dù học bài, nhưng giờ đang ở mái hiên nhà , chúng buộc cúi đầu.

 

Chẳng bao lâu .

 

Âm thanh trong sân đột nhiên lớn hơn một chút.

 

Khương Hựu Ninh tiếng, di chuyển tới bên cửa sổ, mở cửa sổ xem.

 

“Khụ khụ khụ... ngoan cố chịu sửa đổi!!!"

 

Thầy giáo đột nhiên dùng thước đ.á.n.h mạnh một cái xuống bàn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tieng-long-cua-thien-kim-gia-bi-doc-duoc-thiet-lap-nhan-vat-cua-dan-phao-hoi-sup-do/chuong-135.html.]

 

“Hai đứa các ngươi, mở sách , chép phần nội dung về chữ '' năm mươi cho !"

 

“Vâng."

 

Hai ngoan ngoãn xuống chép.

 

Thầy giáo chắc tức mệt , ghế thái sư chẳng bao lâu, mà ngủ .

 

Sau đó.

 

Hai bàn lồm cồm bò dậy.

 

Khương Hằng cầm b-út lông, vẽ con rùa lên mặt thầy giáo.

 

Tiểu Ngộ Không cẩn thận lấy sợi dây trói buộc chân thầy giáo và cái ghế.

 

Khương Hựu Ninh thích thú xem cảnh , còn chu đáo bảo Xuân Đào mời đại phu tới chờ ở cửa.

 

Cô ước chừng, thầy giáo khi ngủ dậy chắc sẽ nổi trận lôi đình.

 

Trước khi thời điểm xuất hiện vẫn còn một trống, Khương Hựu Ninh định ngủ một chút, trong đầu vang lên âm thanh cơ khí của hệ thống.

 

[Đing đong, ký chủ yêu, thể ?]

 

“Ồ, tin gì, ."

 

[Ký chủ, nãy, phát hiện hào quang nhân vật chính của Sở Hạo Trạch đang suy giảm nhanh ch.óng, hiện tại giảm xuống 17%, đặc biệt tới thông báo cho cô một tiếng.]

 

Khương Hựu Ninh lập tức tỉnh táo.

 

“Xảy chuyện gì mà giảm nhanh thế?"

 

[Chuyện ... cũng rõ lắm, cần ký chủ tự tìm hiểu nguyên nhân.]

 

“Ồ, , gì thì cô thể lui xuống ~"

 

Khương Hựu Ninh ngoác miệng tới tận mang tai lên tiếng.

 

Lúc ngẩng đầu lên, liền thấy thầy giáo ngã nhào xuống đất một cách t.h.ả.m hại.

 

Đợi ông cởi dây xong, bắt đầu cầm thước đuổi đ.á.n.h lớn nhỏ điên cuồng, đuổi mãi đuổi mãi, ông mệt tới mức bắt đầu dựa cây thở hổn hển.

 

“Phụt ha ha ha... thầy... thầy giáo chứ?"

 

“Thầy giáo, cần nghỉ một lát ?"

 

Tiểu Ngộ Không và Khương Hằng xa đó, ôm bụng nghiêng ngả.

 

“Không cần."

 

Thầy giáo t.h.ả.m hại bò dậy phủi bụi , ông về phía cửa chậm rãi lên tiếng:

 

“Phiền bà t.ử ngoài cửa đây một chút."

 

Lời dứt.

 

Cửa sân đẩy .

 

Bốn bà t.ử bước , đều là của Lâm Tương Âm.

 

“Hai vị công t.ử tôn trọng sư trưởng, phiền các vị giúp chế ngự hai vị công t.ử."

 

“Vâng!"

 

Bốn bà t.ử hình linh hoạt lao tới bắt, còn là của nương , hai đứa nhận thấy liền điên cuồng chạy phòng Khương Hựu Ninh.

 

“Thầy giáo, thầy gọi viện binh!

 

Thầy chơi !

 

Thầy thế bọn con sẽ phục !!!"

 

Lúc thầy giáo gọi , Khương Hựu Ninh nhanh ch.óng bảo nha nhỏ đang ở trong phòng chạy chốt cửa .

 

Hai đứa đẩy cửa, bắt đầu đập cửa điên cuồng kêu cứu.

 

“Lục tỷ... cứu mạng với Lục tỷ!!!"

 

Không lâu .

 

Hai đứa trói c.h.ặ.t đè xuống bàn, thầy giáo lấy từ trong tay áo một chiếc thước ngọc.

 

“Ta là Đế sư, chiếc thước năm xưa từng đ.á.n.h rồng, cũng từng răn dạy thái t.ử, hôm nay dùng để dạy dỗ các ngươi, hai đứa phục phục?"

 

 

Loading...