Sau Khi Tích Trữ Đầy Đủ Vật Tư - Ta Mang Không Gian Dắt Con Chạy Nạn - Chương 9: Thương Nhân Trung Gian Kiếm Lời ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:23:08
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện về Ngưu phủ cứ thế định đoạt. Lại thêm một lúc, đêm cũng khuya, cả nhà ai nấy đều về phòng nghỉ ngơi.

Trẻ con ngủ ngon, đặt lưng ngủ . Ngưu Hòa đợi đến khi Tiểu Thần An ngủ say, trong gian.

Nàng mua ít đồ trang sức bằng thủy tinh và pha lê. Có loại đeo , loại bày trong phòng. Lúc mua giá đắt, đến đây trở thành vật giá trị ngàn vàng.

Trong gian, Ngưu Hòa một đống thủy tinh lấp lánh, khóe miệng suýt nữa ngoác đến tận gáy.

“Hì hì, phát tài , may mà sự xa trông rộng. Giờ đây thể gọi là nữ phú hộ giàu nhất Giang Ninh nhỉ!”

Ngưu Hòa trong một đống lấp lánh chọn một con hồ ly thủy tinh màu hồng lớn bằng bàn tay trẻ con, dùng hộp nhung đựng cẩn thận.

Loại hộp cũng là nàng mua một trang mua sắm nào đó, chuyên để lừa , , là để tặng quà. Hai món đồ cộng tổng cộng tốn bốn mươi tám đồng.

“Cứ để xem thương nhân trung gian thể kiếm bao nhiêu lợi nhuận đây.”

Chọn xong đồ, Ngưu Hòa bắt đầu tuần tra vườn trái cây của . Bất kể nam bắc tây đông, địa vực khác , tất cả cây ăn quả đều sống sót.

Cây nào cần lá thì lá, cây nào cần nở hoa thì nở hoa, vô cùng tươi .

Rau củ cũng lớn nhanh. Cải thìa, cải dầu, những loại rau xanh nhanh thể ăn .

Nhìn những luống rau xanh tươi mơn mởn, Ngưu Hòa vui mừng nhưng đồng thời cũng lo lắng. Bản ăn hết, bán thể bán. Để ở đây quá lãng phí, nghĩ cách mang ngoài mới .

Sợ lát nữa Tiểu Thần An tỉnh giấc tiểu đêm thấy nàng, Ngưu Hòa ở trong gian một lát ngoài.

Nằm giường, nương theo ánh trăng về phía đứa trẻ thơ đang ngủ say bên cạnh, Ngưu Hòa bỗng chốc cảm giác của một .

Mặt trời gay gắt đỉnh đầu, nóng đến nỗi lấy một làn gió. Thời tiết như thích hợp để phơi lúa mì.

Phơi nắng ba ngày liền, lúa mì khô đến nỗi c.ắ.n giòn tan. Tình trạng nghĩa là còn độ ẩm, thể nhập kho .

Để sớm phơi khô và chia lương thực, mấy gia đình đều tăng ca việc, thậm chí buổi tối cũng vài tráng đinh ở đây canh gác.

Thu hoạch cả năm đều ở đây, nếu khác trộm mất, cũng chẳng .

Ngưu Hòa cũng rảnh rỗi, bắt đầu giúp Trương ma ma nấu cơm. Ở hiện đại nàng là blogger ẩm thực, nấu cơm đương nhiên thành vấn đề.

Trương ma ma ! Trong mắt ma ma, nàng chỉ là một tiểu thư khuê các mười ngón tay dính nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-9-thuong-nhan-trung-gian-kiem-loi.html.]

Để sớm ngày tự do với bếp núc, Ngưu Hòa , nữ t.ử vốn yếu đuối, nhưng thì mạnh mẽ. Bản trở thành một giặt giũ nấu cơm, chăm sóc con cái.

Trương ma ma nàng như , cũng còn từ chối việc cô nương tự cường tự lập nữa. Cho nên mấy ngày nay, Ngưu Hòa với tài nấu ăn siêu phàm “nàng vốn ,” nhận sự tán thưởng đồng lòng từ .

Đến ngày đưa lương thực, tầm năm giờ sáng, dậy.

Ba cỗ xe chở đầy ắp lương thực, một cỗ xe chở Ngưu Hòa, tổng cộng bốn cỗ xe, giữa tiếng náo loạn của hai tiểu gia hỏa, từ từ rời về phía huyện thành Giang Ninh.

Ngồi trong xe bao lâu, Ngưu Hòa chịu nổi. Nàng giờ đây vô cùng hoài niệm về phương tiện giao thông hiện đại.

Trong xe nóng ngột ngạt, còn xóc nảy ngừng. Mông Ngưu Hòa đều xóc đến đau, thực sự thoải mái. Nàng vén rèm xe và trò chuyện với Tôn Trường Phú đang đ.á.n.h xe.

“Thúc, chúng còn bao lâu nữa? Con đường xóc quá.”

“Hà hà, cô nương, chúng cách huyện thành hơn bảy mươi dặm, mất ba canh giờ rưỡi. Xe chở lương thực đầy ắp, thể quá nhanh. Người ráng nhịn thêm chút nữa, đợi lên quan đạo sẽ khá hơn.”

Ngưu Hòa tiếp tục hỏi Tôn Trường Phú, “Thúc, thể đổi lương thực thành bạc ? Như chúng xe nhẹ đường nhanh hơn !”

“Cô nương, nào , hai năm , lão gia mới mở một tửu lâu, giờ đây lương thực sản xuất tại trang viên đều đưa đến đó, cầm hóa đơn do tửu lâu cấp mới về đối chiếu sổ sách với lão gia. Đáng tiếc chúng ở xa, còn trang viên gần nhất, ngay cả rau củ cho tửu lâu cũng do bọn họ đưa tới…”

Nói đến đây, Tôn Trường Phú trong lòng chợt giật . Năm xưa chuyện của cô nương xảy chính là tại trang viên , thể nhắc , sợ chạm nỗi lòng đau xót của cô nương. Hắn vội vàng đổi đề tài,

“À , cô nương, mua gì ? Ngay trong tấm đệm đang kê đó, bạc đó, đợi đến huyện thành, hãy mua thêm mấy bộ xiêm y mới.” Con gái nhà ai mà chẳng thích , chỉ cần mua xiêm y mới, đảm bảo phiền muộn đều tan biến. Tôn Trường Phú thầm giơ ngón cái khen ngợi sự nhanh trí của .

Tuy nhiên, cách của quả thực hữu hiệu, Ngưu Hòa quả thật phân tán sự chú ý. Nàng giơ cao chiếc túi gấm màu xanh lục tìm thấy tấm đệm, vành mắt lập tức đỏ hoe.

Chiếc túi gấm lẽ là sáng sớm lúc xuất phát, Trương ma ma một mực nhét cho nàng, khi nàng từ chối, lén lút đặt lên xe.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Thảo nào lúc chia tay ma ma và Tôn thúc thì thầm to nhỏ, khi nàng còn bà quyến luyến lão nhân ngoài.

Hai kiếp , từng ai đặt nàng lòng như , cảm giác chua xót ấm áp trong tim là điều nàng từng trải qua.

Ngưu Hòa hít hít mũi, cảm khái : “Ma ma thật sự quá với . Kỳ thực chỉ cần đến phủ, vì thể diện, Ngưu lão gia cũng thể để tay trắng về. Số tiền thể động đến, hãy giữ cho Đức Tài học.”

Tôn Trường Phú hai nhi tử, trưởng gọi Đức Bảo, thứ gọi Đức Tài. Tiểu nhi t.ử năm nay mười tuổi, đang theo học ở trấn, mười ngày nghỉ một .

Ngưu Hòa từ khi xuyên đến đây, từng gặp mặt, chỉ nhà họ Tôn nhắc tới. Đứa trẻ thông minh, chăm chỉ học hành.

Trương ma ma còn từng thở dài với nàng: “Giá mà trí óc hai đứa trẻ đồng đều hơn thì mấy.”

 

Loading...