Sau Khi Tích Trữ Đầy Đủ Vật Tư - Ta Mang Không Gian Dắt Con Chạy Nạn - Chương 52

Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:53:39
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhà họ Tôn cũng hiểu chuyện gì đang xảy , đối phương ăn mặc tề chỉnh sạch sẽ, dung mạo cũng thanh tú đáng yêu, mời Ngưu Hòa đến đạo quán uống thưởng cảnh, trong lòng họ chỉ cảm thấy tự hào vì cô gái nhà .

Ngưu Hòa mang theo nghi hoặc trở về khách điếm, đang định về phòng.

Thì thấy thư đồng Đông Thanh của Sở Thiên Tứ, đang ở hành lang khoác lác với Trương Bưu, Vương Điền và mấy khác:

“Hai phụ nữ đó giống đắn, còn chẳng bằng công t.ử nhà , quyến rũ công t.ử nhà .

Cũng chẳng xem trông , còn mời công t.ử nhà uống thưởng cảnh.

Phỉ nhổ, công t.ử nhà loại nào từng uống, cảnh nào từng thấy, hiếm lạ cái với cảnh tồi tàn của bọn họ!”

Nghe lời Đông Thanh , Ngưu Hòa càng thêm bất an trong lòng, rốt cuộc những gì?

Nhìn hành vi của họ kỳ quái, chuyên mời những tướng mạo uống , chẳng lẽ là kẻ buôn ?

kẻ buôn cũng thể trắng trợn như chứ!

Sự nghi ngờ và bất an khiến nàng ngủ yên giấc, cho đến tận nửa đêm, nàng mơ hồ ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào nồng nặc, đó thì chẳng gì nữa.

Ngưu Hòa xóc nảy lừa xe mà tỉnh , nàng cố gắng mở mắt , nhưng thể mở .

Hai mí mắt nặng trĩu như dính chặt , trong lòng rõ ràng thứ, cũng thể thấy cuộc chuyện giữa Tôn Đức Tài và Trương ma ma bên cạnh.

“Nương, nương đừng nữa, tỷ Hòa sẽ , Sở công t.ử , tỷ trúng mê dược, ngủ đủ giấc sẽ tự tỉnh , lát nữa tỷ tỉnh thấy nương như sẽ đau lòng đó.” Đây là giọng của Tôn Đức Tài.

“Ôi ôi… con bé Hòa nhà khổ thế chứ,

Gặp một cha như , khó khăn lắm mới khỏi bệnh, còn theo chúng chạy nạn,

Một đứa trẻ yếu ớt như , theo chúng ăn cám ăn rau, mỗi ngày còn bộ bao nhiêu đường, từng than khổ một tiếng, một đứa trẻ như , bây giờ còn chịu khổ thế .

Cái vương gia khốn nạn trời đánh, mỗi ngày cẩm y ngọc thực mà vẫn đủ, còn họa hại khác,

Ông trời giáng sấm sét đ.á.n.h c.h.ế.t , ôi ôi… đứa con khổ mệnh của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-52.html.]

“Đừng… đừng …” Ngưu Hòa dùng hết lực khí mới một câu, trong lòng còn nghi hoặc, mê d.ư.ợ.c thời cổ đại tác dụng phụ mạnh đến ?

“Xem, mà, tỷ Hòa nhất định ,” Trương ma ma thấy Ngưu Hòa mở mắt, hòn đá trong lòng tuy rơi xuống, nhưng nước mắt trong mắt vẫn ngừng, chỉ cảm thấy đứa trẻ mệnh khổ, bà thật đau lòng!

Ngưu Hòa hồi phục một lúc lâu, mới tri giác, thông qua lời Tôn Đức Tài kể cũng chuyện gì xảy .

Thì nàng và Sở Thiên Tứ ngày hôm qua gặp những đó, đều là xuất từ một tổ chức gọi là Liên Hoa Quan.

Liên Hoa Quan đây chỉ là một đạo quán bình thường, đặt tên vì trăm mẫu đầm sen ở phía núi, truyền đến tay vị quán chủ hiện tại một trăm năm .

Sáu năm , một nữ quán trong đạo quán Thụy Vương để mắt tới, đạo quán vốn sạch sẽ trong sạch từ đó về cũng còn trong sạch nữa.

Nữ quán đó Vương gia thu nạp, nhưng đến Vương phủ , mà cố tình quán chủ.

Kể từ khi nàng Quán chủ, Liên Hoa Quán liền trở nên u ám hỗn độn.

Khắp nơi lùng sục thiếu nam thiếu nữ xinh , từ dụ dỗ đến cướp đoạt, dùng thủ đoạn, khiến dân chúng trong thành chịu đủ khổ sở.

Bởi vì mỗi nàng cướp về đều đưa cho Thụy Vương hưởng dụng , nên cực kỳ Thụy Vương sủng ái.

Ngày hôm qua, Ngưu Hòa và Sở Thiên Tứ chúng phát hiện, cầu mời , bèn dùng kế cướp ngầm, nên Ngưu Hòa trúng mê dược.

“May nhờ Sở công t.ử ở đó, tỷ tỷ, đó , hóa Sở công t.ử võ công, thật lợi hại, kẻ địch tới là ngay, chính bắt hai kẻ đó .”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Ngưu Hòa hiểu, “Nếu võ công, vì trộn cùng chúng ? Hắn mưu đồ gì chăng?

Cũng đúng, những kẻ như chúng gì đáng để mưu đồ? Tài sản cộng cũng chẳng đáng là bao.”

Còn về ham mê nữ sắc, càng thể nào, ngay cả thẳng Ngưu Hòa một cái cũng từng mà.

“Công tử, công tử, mau , công t.ử ngất xỉu .”

Ngưu Hòa bên còn đang đoán mò mưu đồ của Sở Thiên Tứ, thì tiếng của Đông Thanh giật .

Chuyện gì thế ? Sở Thiên Tứ ngất xỉu ?

 

Loading...