Sau Khi Tích Trữ Đầy Đủ Vật Tư - Ta Mang Không Gian Dắt Con Chạy Nạn - Chương 45

Cập nhật lúc: 2025-11-27 00:53:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/BM51iBiBc

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giao dịch

Vương Khánh Dư thấy giống những sơn dân gặp hô hào đ.á.n.h g.i.ế.c, mà lễ độ, chịu giao tiếp, liền tiến lên chắp tay,

“Chúng từ huyện Giang Ninh bên tới, ngang qua quý địa, đến Thanh Châu, vô ý quấy nhiễu chư vị, xin các tạo điều kiện thuận lợi.”

Tống Nhất Trình cũng tiện tay đáp lễ, “Các đến đây, mệt mỏi vì đường xa, e là nước mang theo cũng còn nhiều.

Chi bằng xuống chuyện, trong thôn chúng còn một con suối núi, đủ để các mang theo uống dọc đường.”

Vương Khánh Dư Tống Nhất Trình dẫn đến nhà xuống, trong lòng vẫn còn cảm thán, đây là một lợi hại.

Chỉ ba câu hóa giải sự căng thẳng của hai bên, những sơn dân lời răm rắp , ngay cả những bọn họ cũng thấy lời lý.

Điều thật sự khác biệt một trời một vực so với ấn tượng của bọn họ về sơn dân, quá khác biệt.

Biết Vương Khánh Dư là lý chính, Tống Nhất Trình kiên quyết mời qua, quen.

Trên địa bàn của , tuy bọn họ sợ, nhưng cũng nên chuyện quá căng thẳng, Vương Khánh Dư liền bảo nghỉ ngơi tại chỗ, dẫn Tôn Trường Phú theo qua.

Cũng cần sợ giở trò quái đản gì, về lượng bọn họ hề ít hơn những sơn dân , nếu thật sự giao chiến, chắc ai thắng ai thua .

Tống Nhất Trình giơ chén trong tay lên, “Trong núi cũng chẳng ngon gì, đây là dại tự , mua vui thôi, các nếm thử.”

Vương Khánh Dư và Tôn Trường Phú định giở trò gì, nhập gia tùy tục uống hai ngụm, Vương Khánh Dư :

“Ta hiểu về , nếu mời uống rượu, còn thể đôi lời, chứ mời uống thì thật là phí hoài ngon của .”

“Huynh trưởng là sảng khoái, ở đây quả thật hai vò rượu ngon, chi bằng trưởng ở vài ngày , chúng hãy cùng gắn kết tình thâm.”

Nghe , Vương Khánh Dư và Tôn Trường Phú sửng sốt, dứt khoát vòng vo với nữa.

“Tống , cũng năm nay đại hạn, nước sông nước giếng đều khô cạn,

Mọi thật sự thể sống nổi, lão còn cách nào, dẫn theo hương tìm kế sinh nhai ở phía Đông,

Chẳng đến đây đường quá hẹp, xe qua mới dừng .

Huynh nếu con đường nào, xin hãy chỉ cho lão một con đường sáng, chúng nhất định sẽ hậu tạ.”

Vương Khánh Dư xong chắp tay với Tống Nhất Trình.

Tống Nhất Trình trầm ngâm một lát mới : “Thôi , cũng giấu trưởng,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-45.html.]

Chúng là sơn dân, hẳn trưởng cũng rõ, giờ đây chỉ đại hạn, chư vương tranh trữ, thiên hạ đại loạn, thương nhân thường xuyên giao dịch với chúng mấy tháng đến ,

Dã vật trong núi tuy nhiều, nhưng sản xuất lương thực, muối ăn. Ta cùng lão một giao dịch, ý lão thế nào?”

Vương Khánh Dư , trong lòng thầm kêu , nhưng miệng vẫn hỏi: “Giao dịch gì?”

“Ta giao dịch một ít lương thực và muối ăn với các . Chỉ cần các thể bán cho chúng một ít, các cứ yên tâm, cam đoan sẽ đưa các xuống núi an .”

Vương Khánh Dư, Tôn Trường Phú…

Cứ ngay tên tiểu t.ử chẳng ý mà.

“Ngươi bao nhiêu? Quá nhiều thì e là .

Ngươi cũng thấy đó, lương thực của chúng đều là khẩu phần ăn, thể dư dả cho các ngươi bao nhiêu ?

Muối thì càng khỏi , muối quan đều mua theo định mức, nhà nào cũng chỉ đủ dùng thôi.

Thế , sẽ về hỏi thử xem thể dư cho các ngươi chút nào ?”

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Vương Khánh Dư cũng chuyện trở nên quá căng thẳng, nghĩ bụng sẽ về bàn bạc với xem thể san sẻ cho họ một ít , tránh để đối phương ch.ó cùng c.ắ.n giậu thì chút nào.

Tống Nhất Thành thấy Vương Khánh Dư , trong lòng thể vội vàng . Chỉ cần đám ít hơn một chút, trở sơn phỉ, cướp sạch bọn họ .

bọn họ chỉ nhân lực kém đám của là bao,

Mà mấu chốt là những tấm da sói , lâu đó bọn họ gặp bầy sói. Thế mà đám vẫn còn sống sót mạnh khỏe đến , điều cần suy xét kỹ lưỡng.

Nếu thực sự đ.á.n.h , lưỡng bại câu thương thì sẽ tổn thất nặng nề.

Đám tộc nhân của thương một cũng đành lòng!

Tống Nhất Thành thở dài một tiếng trong lòng, thương nhân thể đến, bên đứt nguồn lương thực và muối ăn một tháng , xem chỉ thể dùng lợi ích để dụ dỗ.

“Vương lão ca, thế . Nếu các ngươi thể san sẻ một nửa lương thực và một nửa muối ăn để giao dịch với , một con đường, thể đưa các ngươi khỏi núi một cách thông suốt.

Con đường là tổ tiên chúng phát hiện , nếu dẫn đường, các ngươi sẽ tìm thấy . Ngươi thể về bàn bạc với một chút.”

Vương Khánh Dư…

Đây là thấy thỏ thì thả ưng” đây mà.

 

Loading...