Buổi tối, Tôn Trường Phú trở về nhà, khi ăn phần bánh ngọt để dành, cũng cảm thấy việc ăn thể phát triển.
Tiếp đó, chọn ngày lành, liền bắt đầu dọn nhà. Chuyển đến nhà mới là việc lớn, thông thường đều định ngày ba, sáu, chín âm lịch.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Người nhà họ Tôn bình thường đối xử với khác tệ, trời hạn cũng trồng trọt , ba nhà tá điền đều chạy đến giúp đỡ.
Phía thôn Nam Câu , Lưu Mộc Đầu cũng dẫn nhà giúp dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ cả trong lẫn ngoài.
Người nông dân sống qua ngày, ngay cả một cành củi khô cũng nỡ vứt, đường đống phân trâu cũng nhặt về vứt ruộng nhà .
Nếu sợ khó coi, Tôn Trường Phú còn đập bếp mang , bếp nhà vì giữ sạch sẽ, đều xây bằng gạch xanh.
Cứ thế bận rộn hai ngày, thứ đều chuyển đến thôn Nam Câu, dọn dẹp thêm một ngày, nhà cửa mới coi như tề chỉnh.
Nhà cửa dọn dẹp xong xuôi, cũng đến ngày Tôn nhị lang nghỉ phép.
Tôn Trường Phú nghĩ kiểu gì cũng đón nhi tử, tiện thể liền gọi Lão Lưu và Vương Khánh Dư đến uống rượu cùng một bữa, cũng để tiểu nhi t.ử giải cơn thèm.
Nói với Trương ma ma một tiếng, cả nhà bắt đầu phân công công việc. Trương ma ma mua thịt, Tôn Trường Phú mua rượu đón , Tôn Đức Bảo g.i.ế.c gà, Lý thị nhặt rau, Ngưu Hòa trông trẻ.
Bận đến gần trưa, Tôn Trường Phú mới chậm rãi đ.á.n.h xe trở về. Trương ma ma thấy vội vàng chạy đón, miệng còn càu nhàu:
“Lão già , chạy mà bây giờ mới về đến nhà.” Thị trấn cách thôn Nam Câu xa, theo lý mà thì về từ sớm .
Xe la đến cổng, Ngưu Hòa hàng rào tre, chỉ thấy xe nhảy xuống hai .
Một là lão già mập mạp hói đầu tầm năm mươi mấy tuổi, một khác là thiếu niên tầm mười tuổi dáng gầy gò.
Người lớn tuổi đương nhiên là Lão Lưu, nhỏ tuổi hơn chắc hẳn là nhị lang nhà họ Tôn.
Tiểu thiếu niên mặc một chiếc áo dài màu xanh nhạt giặt đến bạc màu, trông thanh tú nhã nhặn, vô cùng ưa .
Ngưu Hòa thầm nghĩ, quả là khác biệt lớn!
Vợ chồng Trương ma ma tướng mạo tầm thường, nhưng hai đứa con sinh tuấn tú đoan chính. Tôn Đức Bảo thuộc dạng càng càng thấy , Tôn Đức Tài vì từng sách, khí chất càng thêm nổi bật.
Trương ma ma kéo tay Tôn Đức Tài đến chào Ngưu Hòa.
Tôn Đức Tài chỉ từng thấy dáng vẻ điên điên khùng khùng của Ngưu Hòa, thấy thiếu nữ xinh mỉm rạng rỡ mắt, nhất thời ngây , may mà y là sáng suốt, lập tức tỉnh táo , thi lễ một cái với Ngưu Hòa.
Thực trong lời của Tôn Trường Phú, y Ngưu Hòa bệnh khỏi, nhưng ngờ Ngưu Hòa khi khỏi bệnh dung mạo đến mức , khác biệt một trời một vực so với lúc mắc bệnh.
Tôn Trường Phú sốt sắng mời Lão Lưu nhà, dặn dò Tôn Đức Bảo gọi Vương Khánh Dư và Lưu Mộc Đầu đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-20-bien-thien.html.]
Đã báo với họ , bảo họ đều ở nhà chờ.
Phong tục nơi đây là khách nam đến dùng cơm, phụ nữ thể ăn cùng đàn ông, cho nên Lý thị chia phần thức ăn , họ ăn trong bếp.
Lý thị và Trương ma ma cảm thấy như chút Ngưu Hòa chịu thiệt, nhưng đây là việc thể đổi, từ xưa đến nay đều là như .
Bên bàn rượu cũng chứng kiến đủ loại . Vương Khánh Dư uống nhiều cũng nhiều, kéo Tôn Đức Tài buông, nằng nặc bảo y uống một chén, khuyên :
“Cháu hiền, ngươi học hỏi một chút, ngươi thi đỗ Cử nhân Tiến sĩ, đó là để quan, quan thể uống rượu chứ? Nào, cạn chén .”
Tôn Trường Phú tức giận vội vàng kéo , “Ngươi tên bợm rượu , nào uống say cũng gây chuyện, nhị lang mới mấy tuổi bắt y học cái ,
Y mà uống say, Trương thị hôm nay ắt sẽ bắt ngủ ngoài sân.”
Bên Lão Lưu cũng yếu thế, bảo Tôn Đức Bảo cứ rót rượu, đến bao nhiêu uống bấy nhiêu.
Chỉ Lưu Mộc Đầu cắm đầu ăn rau, cũng thèm để ý đến mấy tên say rượu . Mấy uống trọn một canh rưỡi mới tan cuộc.
Tôn Đức Bảo đưa hai say rượu về nhà, Trương ma ma và những khác mới thở phào nhẹ nhõm, hai uống cũng quá , hai vò Lô gia lão tửu, đều cạn sạch, một vò đến năm cân đấy.
Dọn dẹp tàn canh thừa cơm, cả nhà chuyện, Trương ma ma lúc mới vì Tôn Trường Phú hôm nay về muộn.
Vì thầy giáo của Tôn Đức Tài xin phép về quê, hơn nữa lúc còn lén lút cho y một tin động trời.
“Hoàng đế bệnh nguy, Tiêu Dao Vương ở Điền Tây rèn binh mài ngựa, các bộ lạc du mục ở Mạc Bắc cũng rục rịch chuẩn , cùng với mấy lộ phiên vương khác, tất cả đều đang rục rịch hành động.
Mấy phe đang chờ Hoàng đế tắt thở, Đại Tề sắp biến thiên .”
Đây là nguyên văn lời của thầy giáo Tôn Đức Tài.
Tôn Đức Tài thông minh, học giỏi, vô cùng thầy giáo yêu mến, cho nên lúc thầy giáo rời tiết lộ tin tức trọng đại cho học trò, cũng là một tấm lòng yêu mến tài năng.
Thầy giáo y là thứ t.ử của một tiểu sĩ tộc, tin tức nguồn gốc chắc chắn nhiều hơn bọn họ.
Hơn nữa thầy giáo còn đem nhiều sách mang , đều tặng cho Tôn Đức Tài.
Y về muộn là để mang hành lý và sách của , Tôn Đức Tài nghĩ bụng sắp sửa thiên hạ đại loạn , còn sách gì nữa, hết về nhà bàn bạc xem giữ mạng mới là việc chính.
Chỉ cần đ.á.n.h trận, bất kể nam hạ bắc thượng, Tịnh Châu đều là đất chiến lược mà binh gia tất tranh, nơi đây tuyệt đối thể ở lâu.
Tôn Đức Tài xong, ngoài Tôn Trường Phú , và Ngưu Hòa vốn dự cảm từ , những còn đều sắc mặt tái nhợt, hai chân mềm nhũn.
Không dám tin đây là thật, hạn hán còn qua, chiến họa sắp tới, thế còn bắt sống đây?