Vương Khánh Dư dẫn Tôn Trường Phú qua gần hết Nam Câu thôn, đến một căn nhà ở phía đông thôn.
Căn nhà lớn, tường và nhà đều bằng đất nện, ba gian chính phòng, ba gian sương phòng phía đông, phía tây là nhà bếp và phòng tạp vật, một thời gian ở, cửa sổ hỏng, còn đều khá .
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Hai xem xét kỹ lưỡng cả trong lẫn ngoài. Tôn Trường Phú hài lòng, vội hỏi tiền thuê là bao nhiêu?
Vương Khánh Dư xua tay : “Huynh ngốc, cần trả tiền , ngươi cứ yên tâm ở đây, còn thể giúp lão trông nhà. Căn nhà đất nện nếu ở, vài năm nữa là hỏng hết. Có trông nhà cho lão , lão còn mừng thầm chứ! Lát nữa chúng mời lão uống một bữa rượu là .”
Vương Khánh Dư là hào sảng nghĩa khí, sở thích lớn nhất của lão là uống rượu và khoác lác. Chủ nhân của căn nhà Tôn Trường Phú cũng quen, là bạn rượu với Vương Khánh Dư.
Lão , Tôn Trường Phú cũng từ chối nữa, mười mấy năm giao tình, Vương Khánh Dư sẽ lừa gạt .
“Vậy , đợi bận rộn xong đợt , mời hai vị uống Lô gia lão tửu.” Lô gia lão tửu là tiệm rượu lâu đời ở trấn, rượu của họ nổi tiếng khắp mười dặm tám làng, chỉ là giá cả đắt đỏ, một lượng bạc một vò.
“Ha ha, thì nhé, đến lúc đó dùng rượu khác lừa gạt lão ca .”
Tôn Trường Phú dở dở : “Ngươi đúng là tên nghiện rượu, đến rượu là nổi nữa. Ta lừa gạt ngươi bao giờ chứ?”
Được , đôi co với ngươi nữa, đến nhà Lưu Mộc Đầu một chuyến, đối chiếu vụ mùa lúa mì, tiện thể với bọn họ một tiếng, ruộng đất sẽ lấy về tự canh tác.
Hắn , Vương Khánh Dư cũng nán , đưa chìa khóa cho Tôn Trường Phú về nhà.
Vương Khánh Dư , Tôn Trường Phú khóa cửa, đ.á.n.h xe la về phía nhà Lưu Mộc Đầu.
Họ Lưu là dòng họ lớn thứ hai ở Nam Câu thôn họ Vương. Lưu Mộc Đầu là biệt danh, vì hồi nhỏ tính tình chất phác, trong thôn trêu chọc gọi là Mộc Đầu, cũng giận, lâu dần, Lưu Mộc Đầu liền thành tên gọi, đại danh ngược chẳng mấy ai nữa.
Gia đình đông em, khi chia gia tài thì ít đất , lương thực đủ ăn, đúng lúc Tôn Trường Phú mua đất mà thời gian canh tác, Vương Khánh Dư liền mai mối, cho gia đình họ Lưu thuê trồng.
Lưu Mộc Đầu đang ở nhà đan chiếu cói, thấy Tôn Trường Phú đến liền vội vàng bê ghế mời , sai vợ mang một bát canh đậu xanh cho .
Thời cổ đại kính, cửa sổ đều dán giấy, ban ngày trong nhà cũng tối, sáng bằng bên ngoài, nên khi trời ấm áp, nhà nông đều ăn cơm ở bên ngoài, khách quen đến cũng gốc cây trong sân uống nước trò chuyện.
Hai xuống, Lưu Mộc Đầu hỏi: “Đông gia, ngài đến việc gì ?”
Mấy năm đều là Tôn Đức Bảo đến giám sát thu hoạch lúa mì, khi phơi khô sẽ mang , nên việc Tôn Trường Phú đến thăm hôm nay khiến chút nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-18-vo-de.html.]
Tôn Trường Phú uống một ngụm canh đậu xanh, mới chút ngượng ngùng : “Lưu , đến là để bàn bạc với ngươi chuyện thuê đất. Lần đến Ngưu phủ, Ngưu lão gia tặng trang viên cho nữ nhi của hồi môn,
Trang đầu cũng sẽ đổi , còn , chuyển hộ khẩu về Nam Câu thôn chúng , gia đình chỉ trông cậy mấy mẫu đất thôi, nên định lấy đất về tự canh tác.”
Hắn đến đây, Lưu Mộc Đầu cũng sẽ phản đối, sảng khoái đồng ý. Hắn cũng là nông dân chất phác, dù cuộc sống gia đình khó khăn đến mấy cũng thể loại chuyện vô đó.
Tôn Trường Phú cùng tính toán vụ mùa năm nay, năm nay cũng mất mùa, Nam Câu thôn cũng ngoại lệ, mười mẫu đất lọt tay Tôn Trường Phú chỉ hơn bảy trăm cân lương thực, đó là nhờ Lưu Mộc Đầu dẫn nhà lụng tinh tế hơn mới sản xuất ngần .
Tôn Trường Phú cũng mang ngay, bảo Lưu Mộc Đầu cứ giữ vài ngày, sắp chuyển đến , đến lúc đó trực tiếp kéo về nhà mới là .
Bên Tôn Trường Phú bận rộn ngừng.
Bên Ngưu Hòa cũng hề nhàn rỗi.
Tiễn Tôn Trường Phú , Ngưu Hòa liền sai Tôn Đức Bảo đ.á.n.h xe đưa nàng trấn tìm kiếm nguyên liệu bánh kem.
Lần Thạch Kiều trấn, mà là Bạch Mã trấn ở phía nam trang viên, cách trang viên chỉ hai mươi dặm. Tôn tiểu đang học ở trường học nơi đây, Trương ma ma dặn các nàng tiện đường đưa cho Tôn tiểu hai miếng bánh ngọt. Trong nhà chỉ còn hai miếng , là Trương ma ma đặc biệt dành cho nhi t.ử út của bà.
Đến chợ trấn, Ngưu Hòa sai Tôn Đức Bảo , bảo đưa bánh cho Tôn tiểu , đưa xong thì đến tiệm tạp hóa đón nàng là .
Đường trắng và bột mì cần mua, chỉ cần tìm sữa tươi và dầu ăn là .
Trong gian của nàng chỉ dầu lạc và dầu cải, bánh kem cần dùng dầu ngô hoặc dầu hướng dương mùi vị thanh đạm hơn.
Ngưu Hòa đoán thời đại chắc dầu ngô, chỉ thể tìm xem dầu hướng dương .
Trấn hai tiệm tạp hóa, Ngưu Hòa chọn tiệm lớn nhất bước , hỏi thăm chưởng quầy một lát, quả nhiên dầu hướng dương, giá còn đắt hơn thịt một chút. Ngưu Hòa cân hai cân, mua thêm hai cái hũ của chưởng quầy, để tiện đựng đường trắng và bột mì nàng lén lấy .
Mua xong, Ngưu Hòa đợi bên cạnh tiệm tạp hóa. Không bao lâu , liền thấy Tôn Đức Bảo dẫn theo một tới,
Đến gần giới thiệu, Ngưu Hòa mới , nhi t.ử của và Tôn tiểu là bạn học cùng lớp, hôm nay mang đồ ăn cho nhi tử, gặp Tôn Đức Bảo lanh mồm lanh miệng, hai việc gì liền trò chuyện vài câu.
Thật tình cờ, con bò nhà mới đẻ bê con, sữa trong nhà nhiều đến mức uống hết, Tôn Đức Bảo liền dẫn đến đây.