Sau Khi Tích Trữ Đầy Đủ Vật Tư - Ta Mang Không Gian Dắt Con Chạy Nạn - Chương 17: Nhập Hộ Khẩu ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:23:16
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi lấy hết đồ đạc , Tôn Đức Bảo kể chuyện Ngưu Hòa mua xe lừa lai.

“Cái , cái tốn mấy chục lượng bạc chứ?” Lý thị đau lòng hỏi Tôn Đức Bảo.

Tôn Đức Bảo lắc đầu rõ, ngoại trừ mua bánh ngọt và xe lừa lai thì y theo, những lúc khác Ngưu Hòa căn bản cho y tiệm, cụ thể tiêu bao nhiêu y thực sự .

Ngưu Hòa vươn tay ôm lấy Trương ma ma : “Ma ma, mấy năm nay tuy con hồ đồ ngây ngô, nhưng cũng những lúc tỉnh táo, sự bụng của các đối với , đều . Ta sẽ chuyển hộ tịch về nhà của chúng , chúng chính là một nhà, mua đồ cho nhà của , lẽ nào còn tính toán ? Nếu các ngươi cứ luôn khách sáo như , thì chính là coi như ngoài . Ta tuy cha, nhưng cũng chẳng khác gì , sẽ về nữa, các cũng đừng gọi là cô nương nữa, gọi là dì Anh, gọi là A Hòa, ?” Trương ma ma tên thật là Trương Thu Anh.

Mấy ngày qua ở chung, sự bụng của nhà họ Tôn đối với nàng, nàng đều ghi nhớ trong lòng, mua những thứ , cũng là từ tận đáy lòng coi nhà họ Tôn là . Trương ma ma lời Ngưu Hòa, trong lòng cũng trăm mối cảm xúc lẫn lộn, bà nuôi tiểu Ngưu Hòa đến hơn bảy tuổi, sớm tối ở cùng, tình cảm vô cùng sâu sắc, thật sự coi nàng như nữ nhi mà nuôi dưỡng. Tâm sức bà dành cho Ngưu Hòa, còn vượt xa Tôn Đức Bảo, bà nuôi Ngưu Hòa từ nhỏ đến lớn, thể chuyển một nửa tình mẫu t.ử dành cho Tôn Đức Bảo sang Ngưu Hòa.

Lời Ngưu Hòa khơi gợi ký ức về chuyện cũ của Trương Thu Anh, bà nhịn đỏ vành mắt : “Được, , tính toán gì cả, chúng chính là một nhà.”

Mấy còn nhà họ Tôn cũng vô cùng cảm khái, họ chăm sóc Ngưu Hòa, là chuẩn tâm lý rằng nàng sẽ điên cả đời. Không ngờ Ngưu Hòa những khỏi bệnh, còn hiểu chuyện đến , thật sự là niềm vui ngoài mong đợi.

Lý thị lau nước mắt, cũng tiến lên đỡ bà bà : “Nương, con xào hai món, chúng ăn mừng một chút nhé?”

đúng đúng,”

Tôn Đức Bảo vội vàng phụ họa : “A Hòa còn mua bốn con gà nữa, chúng hôm qua ăn , cố ý mang về cho các đó, các cũng nếm thử mùi vị gà xem .”

“Hoan hô, hoan hô, ăn gà thôi!” Hai tiểu gia hỏa cũng nhảy cẫng lên ba thước, lời lớn bọn chúng đa phần hiểu lắm, nhưng câu ăn thịt gà thì hiểu.

Ngưu Hòa vội vàng phụ họa : “Tẩu tử, giúp , hôm nay chúng ăn cơm gạo trắng.”

Giang Ninh huyện chỉ sản xuất lúa mì, ngô, và cao lương. Gạo ở Giang Ninh huyện xem là thực phẩm nhập khẩu.

Loại gạo trắng tinh ở đây đắt hơn bột mì bốn năm văn một cân, các gia đình bình thường cơ bản mua, nhiều cả đời từng ăn gạo.

Gia đình họ Tôn tuy ngày thường thỉnh thoảng ăn một bữa mì trắng, nhưng cũng từng xả tiền mua gạo ăn.

“Được thôi, ngươi dạy , thật sự từng ăn bao giờ.” Lý thị thế nào, thấy Ngưu Hòa giúp liền vội vàng đáp lời.

Hai hấp một nồi cơm gạo thơm lừng, xào đậu que chua thịt băm, cải trắng xào trứng, và cà tím khô xào.

Họ xé hai tô đầy gà nướng mang về, đặt ở giữa bàn. Gà nướng là gà con một cân, vị tươi ngon, thịt mềm mại, khiến Lý thị và mấy ăn ngớt lời khen ngợi, hai tiểu gia hỏa càng ăn đến bụng căng tròn.

Sợ các tiểu gia hỏa khó tiêu, bữa ăn còn nấu nước sơn đại mạch cho chúng uống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-17-nhap-ho-khau.html.]

Dọn dẹp xong xuôi, Trương Thu Anh chọn mấy miếng bánh mỗi loại, gom thành ba gói, mỗi gói đưa cho một nhà tá điền.

Ở chung bấy nhiêu năm, đột nhiên chia xa còn chút luyến tiếc, mấy loại bánh ngọt chắc chắn ba nhà từng ăn qua, coi như là chút quà chia tay .

Ngưu Hòa rửa mặt qua loa một chút về phòng nghỉ ngơi, chặng đường dài mệt mỏi khiến nàng chịu nổi.

Nàng ngủ một giấc đến khi trời nhập nhoạng tối mới tỉnh, dậy sân, thấy đang quây quần quanh bàn đợi nàng ăn cơm, Tôn Trường Phú và Trương Thu Anh đang bàn chuyện chuyển nhà.

Thấy nàng tỉnh dậy, họ liền gọi nàng cùng .

“Chúng sẽ chuyển đến Nam Câu thôn, cách đây mười dặm. Tôn thúc và lý trưởng ở đó vẫn luôn giữ mối quan hệ ,

Những năm nay, gia đình chúng liên tiếp mua mười mấy mẫu ruộng ở bên đó, vẫn luôn cho những thiếu đất trong thôn thuê trồng trọt,

Tôn thúc của ngươi ngày mai sẽ tìm một căn nhà, đó sẽ từ từ chuyển đồ đạc qua. Tin rằng trang đầu mới chắc cũng lâu nữa sẽ đến tiếp quản.”

Ngưu Hòa vốn còn định thuê một căn nhà ở trấn để ở, nhưng nếu gia đình họ Tôn ruộng đất trong thôn, thì chuyển đến thôn cũng chẳng , dù nàng cũng sẽ ở lâu ở bất cứ .

Ngày hôm , trời sáng, Tôn Trường Phú đ.á.n.h xe Nam Câu thôn. Hắn đến Nam Câu thôn thuê nhà, còn tìm lý trưởng để giải quyết việc hộ tịch chuyển về thôn.

Việc ở huyện tất, chỉ cần lý trưởng ký tên và đóng dấu là xong.

Xách theo ba gói bánh còn từ hôm qua, Tôn Trường Phú bước nhà lý trưởng. Lý trưởng tên là Vương Khánh Dư, quen Tôn Trường Phú mười mấy năm .

Ếch Ngồi Đáy Nồi

Vào nhà, đặt gói bánh lên bàn, Tôn Trường Phú cũng vòng vo, trực tiếp rõ ý đồ.

Vương Khánh Dư ý kiến gì về việc nhập hộ khẩu, trái còn tiếc nuối cho vì mất việc,

“Trường Phú , ngươi chịu đến thôn chúng , lão ca đây chắc chắn là vui mừng.

Chỉ là gia đình họ Ngưu quá gì, ngươi việc cho họ bao năm nay, công lao cũng khổ lao, bãi miễn liền bãi miễn, những kẻ tiền việc thật quá vô đạo.

Về phần nhà cửa, cũng thật đúng dịp, thôn chúng quả thật một căn nhà trống, chính là của lão Lưu đầu chuyên khám bệnh cho gia súc, năm ngoái chẳng lão theo nhi t.ử thành ở ?

Căn nhà của lão vẫn để trống, chìa khóa ở chỗ . Lát nữa gia đình ngươi dọn đến đó ở .

 

Loading...