Sau Khi Tích Trữ Đầy Đủ Vật Tư - Ta Mang Không Gian Dắt Con Chạy Nạn - Chương 13: Mua mua mua ---

Cập nhật lúc: 2025-11-25 08:23:12
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đổi một nơi khác? Cô nương, nàng là rời khỏi huyện Giang Ninh ư? chúng đời đời sống ở đây, thể chứ? Không , , nàng từng thấy những chạy nạn !"

Ta nhớ hồi nhỏ, một năm phương Nam phát đại hồng thủy, chạy nạn đến, từng một quần áo rách rưới tả tơi, gầy gò như quỷ đói, cái gì cũng ăn, vỏ cây, rễ cỏ, bọn họ ngay cả đất cũng ăn, chẳng còn hình nữa." Tôn Trường Phú miêu tả hình ảnh những dân chạy nạn mà y từng thấy hồi nhỏ, khỏi rùng , cảnh tượng thật quá đỗi kinh hoàng. Ngưu Hòa "..." Được , đây mới khơi gợi một chút, mà y tự động nhập vai .

Sau khi thành công chuyển nỗi lo thất nghiệp của Tôn Trường Phú sang lo lắng về hạn hán, Ngưu Hòa liền lui về, cùng Tôn Đức Bảo trò chuyện về hiệu bánh nào ngon nhất, quán ăn nào món ăn hấp dẫn nhất. Chẳng mấy chốc, ba đến một con phố lớn cách nha môn huyện xa. Lúc đến, họ gửi con la ở một khách điếm tại đây. Hôm nay về, đến nhà sẽ là nửa đêm, e rằng Ngưu Hòa chịu khổ, Tôn Trường Phú đặt hai gian phòng ở đây, định bụng sáng mai sẽ lên đường về.

Nơi đây là con phố sầm uất nhất huyện thành, các khách điếm, lâu, tửu quán, tiệm cầm đồ và vô cửa hàng khác chen chúc hai bên. Trên những đất trống ven đường còn ít tiểu thương bày hàng bán, phố tấp nập, dòng qua như mắc cửi, vô cùng náo nhiệt. Đến cửa khách điếm, Ngưu Hòa kéo kéo tay áo Tôn Đức Bảo, đoạn thương lượng với Tôn Trường Phú: "Thúc , bận rộn cả ngày, cũng mỏi mệt . Người cứ nghỉ ngơi trong khách điếm , và Đại Bảo ca dạo phố một chút, tiện thể mua ít đồ, hiếm khi mới đến đây một chuyến mà." "Vậy , hai cháu cứ , đường cẩn thận chút," Từ sáng sớm ngoài bận rộn đến giờ, Tôn Trường Phú quả thực mệt mỏi, dặn dò vài câu liền về phòng nghỉ ngơi.

"Đại Bảo ca, lái xe , chúng mua đồ." "Còn lái xe ? Lực lớn, xách tay là ." Nói xong, Tôn Đức Bảo còn dùng tay khoa tay múa chân hai cái. "Ai da, mua nhiều đồ, mau , nhanh lên, lát nữa trời tối ." Tranh thủ cơ hội bỏ Tôn Trường Phú, nàng vội vàng mua sắm, cơ hội như nhất định nắm bắt. Tôn Đức Bảo đ.á.n.h xe , Ngưu Hòa cũng lên xe, hai cứ thế dạo bước dọc theo con phố tấp nập.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tich-tru-day-du-vat-tu-ta-mang-khong-gian-dat-con-chay-nan/chuong-13-mua-mua-mua.html.]

"Tri Vị Trai." Dừng một tiệm bánh ngọt, Tôn Đức Bảo khẽ hỏi Ngưu Hòa: "Cô nương, bánh ngọt của tiệm , cô nương chắc hẳn từng nếm thử ? Ta , tiệm mở ba đời , cuốn đậu ván như ý, bánh hoa quế, kẹo râu rồng, bánh óc chó, đậu xanh hoàng của nơi đều ngon. Còn , phu nhân của huyện thái gia cũng thường xuyên đến tiệm mua, một Ngưu lão gia thưởng cho cha một gói bánh hoa quế, bây giờ vẫn còn nhớ rõ hương vị đó, mềm mại, thơm ngon và ngọt ngào." Ngưu Hòa ngờ Tôn Đức Bảo một nam nhân to lớn như thích đồ ngọt. Nhìn vẻ mặt thèm thuồng của y, nàng kìm bật khúc khích, nàng khá thích bộ dạng vô tư, đơn giản, thuần khiết của Tôn Đức Bảo. Đương nhiên tình cảm nam nữ, mà giống như một bạn hồn nhiên vui vẻ, ở bên y, tính toán, phiền não, khiến lòng thư thái.

Bước tiệm, một chiếc bàn gỗ hình chữ nhật lớn đặt giữa cửa hàng. Trên bàn là những khung gỗ nhỏ, bên trải giấy dầu, bên bày đủ loại bánh ngọt, vài đang bên bàn lựa chọn, xem công việc kinh doanh của tiệm quả thực . Ngưu Hòa hiệu cho Tôn Đức Bảo tiến lên chọn lựa, Tôn Đức Bảo từng thấy nhiều loại bánh ngọt đến thế. Nhìn cái cũng thấy ngon, cái cũng thơm ngọt, mắt hoa lên chọn cái nào. Ngưu Hòa dứt khoát bảo tiểu nhị gói mỗi loại mà Tôn Đức Bảo kể tên ngoài cửa, cùng với những loại mà nguyên từng thấy ngon, mỗi thứ một cân, vì trời quá nóng, mua nhiều sẽ giữ . Bởi , khi Tôn Đức Bảo tiểu nhị đóng gói bánh ngọt, đầu óc y vẫn kịp phản ứng, giấc mơ "tự do bánh ngọt" mà y từng , cứ thế dễ dàng trở thành hiện thực ? Tiếc , khi y thấy lúc trả tiền bỏ một lượng sáu tiền bạc, giấc mộng của y lập tức tan biến.

Ếch Ngồi Đáy Nồi

"Cô nương, cô nương, cái đắt quá, chỉ cần mua một gói là đủ ." Nếu mua nhiều như về, cha y gì cũng đ.á.n.h y một trận, mà và vợ y cũng thèm can ngăn. Ngưu Hòa căn bản y , vươn tay thanh toán tiền, Tôn Đức Bảo giờ phút cũng chẳng còn cách nào, ngoan ngoãn xách bánh ngọt theo Ngưu Hòa khỏi Tri Vị Trai. Đến tiệm vải, Ngưu Hòa cho Tôn Đức Bảo theo nữa, quá ảnh hưởng đến trải nghiệm mua sắm. Nàng chọn một tiệm tên là Vân Hoa Phường bước , trong ký ức của nguyên , việc kinh doanh của tiệm hề kém hơn phủ Ngu, mà còn là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của phủ Ngu. Vải vóc ở thời đại gấm, lụa mỏng, lụa, sa tanh, vải bông, vải gai, vải thô, trong đó gấm là đắt nhất, vải thô là rẻ nhất.

Hiện tại, y phục Ngưu Hòa đang mặc là vải bông mịn, trong nhà họ Tôn nàng mặc nhất, còn những khác đều mặc vải gai, vải thô. Có một hai bộ y phục vải bông mịn bình thường cũng nỡ mặc, chỉ khi thăm hữu mới mặc vài . Trên quầy, vải vóc đủ loại, muôn màu muôn vẻ, Ngưu Hòa chọn cho mỗi trong nhà họ Tôn, bao gồm cả nàng, hai bộ y phục từ vải bông. Tôn Trường Phú và Tôn Đức Bảo chọn màu xanh đậm, màu bền màu và khó bẩn. Dành cho Trương ma ma là màu đỏ thẫm và xanh đen, Lý thị thì hồng đào và trắng ngà. Nàng thì chọn hồng sen và xanh đậu, Tôn tiểu ca là sách nên chọn màu xanh bảo lam. Còn hai bảo bối nhỏ, Ngưu Hòa đặc biệt mua vải sa tanh, loại vải hút ẩm, thoáng khí, thoải mái, thích hợp mặc mùa hè.

Mua xong, nàng còn bảo bà chủ tặng thêm hai tấm vải gói lớn, gói tất cả . Như Tôn Đức Bảo sẽ thấy bên trong là gì, chỉ cần với y rằng đây đều là đồ của , y sẽ gì nữa.

 

Loading...