Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 267
Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:54:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì , khi thấy đại hán, Tô Mạn gần như chút do dự mà điều khiển Vân Chu bay về phía .
Khi đến gần, Tô Mạn lật tay một cái, mấy thanh Băng Lăng Toa liền bay , oanh kích trực tiếp lên con Cự Tủy Ưng.”
Con Cự Tủy Ưng chỉ kịp kêu thét lên một tiếng rơi thẳng xuống mặt biển.
Chứng kiến cảnh , đại hán ngẩn , đảo mắt quanh.
Khi thấy một chiếc Vân Chu xuất hiện mắt, vội vàng ôm quyền :
“Đa tạ cao nhân cứu mạng!"
“Ta cao nhân gì ."
Tô Mạn khẽ , thò đầu khỏi Vân Chu hỏi:
“Đạo hữu, thăm dò một chút, gần đây hòn đảo nào tu sĩ cư ngụ ?"
“Có, cách đây xa một hòn đảo tên là 'Bàn Thạch đảo', chính là sống ở đó.
Nếu đạo hữu , thể dẫn các vị qua đó."
Sở dĩ đại hán nhiệt tình như , một là vì Tô Mạn cứu , hai là vì thương tích, cũng sợ đường về gặp yêu thú khác.
Mà Tô Mạn cũng nhanh ch.óng tìm nơi dừng chân, chủ động dẫn đường thì đương nhiên còn gì bằng.
Hai bên lập tức nhất trí, Tô Mạn liền để đại hán lên Vân Chu.
Đại hán bước Vân Chu, khi thấy Tiểu Hôi thì sững , rõ ràng ngờ trong thuyền còn thêm một nữa.
Tô Mạn giới thiệu:
“Đây là của ."
Đại hán gật đầu, khi rõ vị trí Bàn Thạch đảo, liền khoanh chân xuống bắt đầu đả tọa trị thương.
Tô Mạn điều khiển Vân Chu lao nhanh về phía Bàn Thạch đảo.
Sau khi tới đảo, nàng nhận thấy Bàn Thạch đảo lớn cũng nhỏ, thuộc loại đảo cỡ trung bình.
Tô Mạn thầm hài lòng, ở đây nàng thể bán một lô Tị Thủy Châu (hạt tránh nước) .
Sau khi rời Vân Chu, đại hán thành tâm mời Tô Mạn và Tiểu Hôi về nhà ở.
Tô Mạn vốn phiền đối phương, nhưng nàng hiện giờ còn một viên linh thạch nào, nếu ở trọ thì xoay xở linh thạch ngay, thêm việc nàng dò hỏi đại hán về tình hình Bàn Thạch đảo và các đảo lân cận, nên cũng từ chối lòng của .
Tô Mạn dẫn theo Tiểu Hôi theo đại hán rẽ đông rẽ tây, cuối cùng dừng một sân nhỏ.
Bên cạnh cổng viện một phụ nữ trẻ đang , mặc bộ váy áo màu xám, tu vi Luyện Khí tầng trung kỳ.
Tuy ăn mặc phần giản dị nhưng cũng che lấp dung mạo diễm lệ của nàng.
Lúc , phụ nữ đang vẻ mặt lo lắng quanh quất, khi thấy đại hán, mắt nàng sáng lên, vội vàng mở cổng viện, lao thẳng tới mặt đại hán:
“Phu quân, cuối cùng cũng về ."
Thần sắc đại hán cũng chút kích động, nắm lấy tay phụ nữ :
“Vân nhi, bao nhiêu , nàng đây đợi nữa?"
“Chàng năm ngày , mãi thấy về, lo ch-ết ."
Vân nhi phàn nàn xong thì mới chú ý tới Tô Mạn và Tiểu Hôi.
Nàng tò mò hai một cái, kịp mở lời hỏi han thì đại hán giới thiệu:
“Hai vị là chị em nhà họ Tô, đa tạ họ tay cứu giúp, nếu e là lành ít dữ nhiều ."
Nghe , mặt phụ nữ tái , nàng vội hành lễ với Tô Mạn và Tiểu Hôi:
“Đa tạ ơn cứu mạng của hai vị."
Tô Mạn né sang một bên:
“Tẩu t.ử khách khí quá, chúng cũng chỉ là tiện tay thôi."
Vì còn phiền ở đây vài ngày nên Tô Mạn cũng bày dáng vẻ của tu sĩ cao giai, mà gọi thẳng đối phương là tẩu t.ử.
Đại hán cũng là hào sảng, ha ha :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-nu-phu-doc-ac-ta-bat-coc-luon-phan-dien/chuong-267.html.]
“Vân nhi, nàng đừng mấy lời khách sáo đó nữa, mau vài món ăn cho t.ử đây nếm thử tay nghề của nàng."
Được đại hán nhắc nhở, Vân nhi liền sực tỉnh, nàng vội vã chào mời:
“Hai vị mau trong, cơm ngay đây."
Đại hán cũng là thương vợ, thấy Vân nhi bếp bận rộn, cũng rảo bước theo.
Thấy đại hán theo bếp, Vân nhi liếc đại hán một cái:
“Chàng theo gì, còn mau tiếp khách, ở đây là ."
“Một nàng bận rộn cho xuể."
Đại hán tiến lên một bước, từ phía ôm lấy eo Vân nhi :
“Ta giúp nàng ."
Vân nhi lườm đại hán một cái đầy nũng nịu:
“Muốn giúp thì lo mà cho đàng hoàng, đừng sờ soạn lung tung."
“Được, đợi đến tối nhé."
Đại hán đáp ứng sảng khoái, nhưng tay vẫn cứ lưu luyến Vân nhi, nỡ rời .
Tu sĩ đều cường thể tráng, tinh lực dồi dào, vợ chồng xa cách vài ngày chính là lúc “tiểu biệt thắng tân hôn".
Nếu Tô Mạn và Tiểu Hôi ở đây, sớm kéo Vân nhi hưởng lạc , giờ trong lòng sốt sắng nên chỉ thể dùng tay giải tỏa một chút.
Trong viện bàn đ-á và ghế đ-á, Tô Mạn đang ghế đ-á quan sát cái sân nhỏ , khi liếc thấy hành động của hai , mặt Tô Mạn đỏ lên.
Người ở vùng biển quả nhiên là cởi mở thật.
Nghĩ đoạn, Tô Mạn ngượng ngùng thu hồi tầm mắt.
Vừa đầu , thấy Tiểu Hôi đang đầy hứng thú chằm chằm hai , mặt Tô Mạn đen , quát khẽ:
“Người vợ chồng ân ái, ngươi đừng bậy."
(Lời tác giả:
Cảm ơn...)
Chương 116 (Phần tiếp theo):
“So với Tiểu Yêu và con chim trọc đầu đó, giờ đây Tiểu Hôi trong mắt Tô Mạn khác biệt.”
Tô Mạn cảm thấy Tiểu Hôi là một tài năng thể đào tạo, nếu dụng tâm bồi dưỡng, tương lai chắc chắn thể nên chuyện lớn.
Những cảnh tượng “trẻ em nên xem" , nàng đương nhiên Tiểu Hôi thấy.
Vì xong, Tô Mạn liền kéo Tiểu Hôi gần , bắt xuống t.ử tế, ngó lung tung.
Mắt của Tiểu Hôi thì quy củ , còn thần thức của an phận thì Tô Mạn quản nổi.
may là đôi vợ chồng tình tứ một lúc cũng bắt đầu rửa tay nấu cơm.
Nhờ , Tô Mạn cũng thể tiếp tục quan sát cái sân nhỏ .
Sân lớn, cũ kỹ nhưng sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ.
Có ba gian nhà:
hai gian đông tây là phòng ngủ, gian giữa là nhà bếp.
Gian bên đông đồ đạc khá nhiều, rõ ràng là nơi ở của đôi vợ chồng, còn gian bên thì đang để trống.
Tô Mạn quanh một hồi thấy chán nên bắt đầu đả tọa tu luyện, Tiểu Hôi thấy cũng bắt đầu tu luyện theo.
Cứ như trôi qua nửa canh giờ, cơm chín.
Hai vợ chồng trực tiếp bày bàn ghế giữa sân, bưng hết thức ăn .
Chờ thứ bày biện xong xuôi, họ mới gọi Tô Mạn và Tiểu Hôi dùng bữa.
Tô Mạn mở mắt khỏi trạng thái tu luyện liền ngửi thấy một mùi thức ăn thơm nồng.
Ngẩng mắt lên, liền thấy bàn bày đầy các loại hải sản.