Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 249
Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:54:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàng Thủy Yên nén cảm giác kỳ quái đó trong lòng, hỏi:
“Tô cô nương, các tiếp theo định ?"
Tác giả lời :
“Đề cử một bộ truyện của bạn , các tiểu thiên sứ hứng thú thể xem qua.”
“Nữ chính siêu hung dữ huấn phu online (Thập niên 70 xuyên thư)" của tác giả Không Dục Cẩm.
Văn án nữ chính:
“Vừa tỉnh dậy, yêu phi Du Hướng Hào phát hiện xuyên một cuốn truyện đại nữ chính niên đại tên là “Nữ chính thánh mẫu cưng chiều phu quân online", nguyên chủ ôn nhu lương thiện, cần cù tháo vát, vì chân ái mà gả cho Trần Phong Niên lười biếng ham ăn thích gây chuyện thị phi, thương cưng bảo vệ , cuối cùng vì mua nhà mua xe cho Trần Phong Niên mà lao lực qua đời.”
Nàng xuyên qua lúc thật khéo, mới đính hôn với tên vô xong.
Lúc , nàng tha thiết dặn dò nàng, lấy chồng quan tâm, ôn nhu, cần cù tháo vát, điều quan trọng nhất là đừng quản quản nọ chồng mất mặt.
Du Hướng Hào nổi giận, bắt bản cung cưng chiều một tên đàn ông thối tha?
Cút , bản cung sinh là để cưng chiều thương yêu!
Du Hướng Hào xoa nắn nắm đ-ấm:
Ham ăn lười , gây chuyện thị phi , huấn luyện ngươi thành thanh niên ngũ thì bản cung uổng công yêu phi một đời!
——————
Văn án nam chính:
“Nghe tin chọn cho một cô vợ nhỏ ôn nhu, Triệu Phong Niên quyết định xem một cái.”
Chẳng ngờ lầm , những đ-ánh cho cha gọi mà còn ép ký kết điều ước bất bình đẳng.
Triệu Phong Niên lóc t.h.ả.m thiết thề rằng:
“Đời dù ở góa cũng tuyệt đối cưới con mụ xoa .
Ai ngờ mụ xoa vác đại đao dài ba mươi tám mét đ-ánh tận cửa, đè Triệu Phong Niên lên tường hôn xong lấy đao kề cổ :
Có cưới ?”
Triệu Phong Niên hèn nhát gật đầu:
“Cưới!
Sau đó phát hiện Triệu Phong Niên lười nữa, cũng tham ăn nữa, lột xác biến thành một thanh niên ngũ cần cù dũng cảm chính trực lương thiện, thương vợ cưng vợ.
Triệu Phong Niên bày tỏ:
Đều là giả đấy!”
Chương 105
“Tô Man khi bơi từ biển về, kịp mặc quần áo thì thấy hai , nàng ngại dám mặc từng món một mặt hai , nên trực tiếp khoác ngoại bào , giờ đây ngay cả giày cũng .”
Gió thổi qua, Tô Man liền cảm thấy bên lành lạnh, nàng cũng tiện cúi giày.
Chân trần đây chuyện thực sự thoải mái, cho nên khi lời Bàng Thủy Yên , Tô Man :
“Bàng cô nương, chúng động phủ , ở đây an ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-nu-phu-doc-ac-ta-bat-coc-luon-phan-dien/chuong-249.html.]
Mặc dù vùng biển yêu thú cấp cao nhiều, nhưng ba bọn họ cứ hiên ngang ở bờ biển thế , vạn nhất Cố Khôn phái đuổi tới thì xong đời.
Nghĩ , Bàng Thủy Yên gật đầu, theo Tô Man trong hang động.
Ánh mắt nàng kín đáo về phía Tiểu Khôi đang bên cạnh Tô Man, ánh mắt ngừng đảo qua Tô Man, cuối cùng thế mà dán c.h.ặ.t đôi chân của Tô Man.
Y bào của Tô Man dài đến mắt cá chân, vì rộng rãi nên khéo che mu bàn chân, tuy nhiên mỗi khi nàng bước tới phía , đôi chân sẽ tự chủ mà lộ ngoài.
Đôi ngọc túc trắng nõn óng ánh, nõn nà như măng xuân, ngón chân tròn trịa đáng yêu, thon thả độ, cổ chân, xương chân tỷ lệ cân xứng, hình dáng mỹ.
Đôi bàn chân tinh xảo như ngay cả nữ t.ử như nàng còn thấy rung động, Tô Hôi chú ý tới cũng là chuyện bình thường.
bọn họ dù cũng là chị em, một cái thì thôi, chằm chằm như là vô cùng , trai nàng bao giờ chằm chằm một bộ phận nào c-ơ th-ể nàng như cả.
Nghĩ , trong lòng Bàng Thủy Yên vô cùng khó chịu.
Bàng Thủy Yên , đôi ngọc túc mà nàng đ-ánh giá cao trong lòng, trong mắt Tiểu Khôi là một cảnh tượng khác.
Trong mắt Tiểu Khôi, đôi chân nhỏ nhắn đó sờ chắc chắn sẽ mềm mềm, mượt mượt, dẻo dai như xương, xúc cảm tuyệt hảo;
Ngửi chắc chắn sẽ thơm nức, hương thơm thanh khiết, khiến mê đắm;
Cắn một miếng chắc chắn sẽ nõn nà, đàn hồi, nếu dùng sức thêm một chút, tất nhiên sẽ chảy dòng m-áu ấm nóng thơm ngọt tươi ngon.
Càng nghĩ Tiểu Khôi càng hận thể nâng đôi chân nhỏ nhắn đó trong tay, hung hăng c.ắ.n xuống.
Yết hầu Tiểu Khôi kìm chuyển động một cái, l-iếm l-iếm đôi môi chút khô khốc, đôi mắt vốn dĩ u ám càng thêm tối vài phần.
Hiện giờ đêm, cái nóng bức tan , gió biển thổi tới mang theo một luồng lạnh thấu xương, tuy nhiên lòng Tiểu Khôi cứ như lửa đốt, ánh mắt rời một giây bám c.h.ặ.t lấy đôi ngọc túc , từng phút từng giây nỡ rời mắt, trong não thì hiện khung cảnh khiến kinh tâm động phách thấy bên bờ biển lúc nãy.
Ngay khoảnh khắc thấy bức tranh đó, gân xanh nổi lên, huyết mạch sôi trào, l.ồ.ng ng-ực nghẹt thở, suýt nữa thì tẩu hỏa nhập ma.
Làn da như ngọc một chút tì vết đó, hòa quyện hảo với chiếc đuôi cá, khiến cứ ngỡ thấy thủy yêu biển.
Không ngờ đôi ngọc túc đuôi cá càng khiến kinh hãi hơn, cho đến tận bây giờ tâm trạng Tiểu Khôi vẫn lâu lắm thể bình tĩnh .
Hắn hiện giờ chỉ một ý nghĩ:
lao tới, xé xác nàng nuốt bụng, một miếng cũng chừa, đó tuyệt đối là món ngon nhất trần đời!
Đôi mắt Tiểu Khôi đỏ rực một mảnh, dùng một sự khắc chế cực lớn mới đè nén ý nghĩ vạn phần nuốt chửng Tô Man bụng xuống.
Tô Man suy nghĩ của hai bên cạnh, khi động phủ, nàng lướt nhanh c-ơ th-ể, xông một căn thạch thất gần nhất, đồng thời một câu:
“Bàng đạo hữu đợi một lát, quần áo xong sẽ đàm đạo kỹ hơn với cô."
Tiểu Khôi thấy Tô Man xông thạch thất, vội vàng sải bước theo, tuy nhiên Tô Man hạ cấm chế ngoài cửa, Tiểu Khôi đương nhiên .
Trong lòng Tiểu Khôi bực bội, giơ cánh tay lên dùng sức đ-ập mạnh cấm chế.
Nhìn thấy cảnh , Bàng Thủy Yên lập tức há hốc mồm kinh ngạc.
Tô Man với họ là nàng quần áo, ở đây với vẻ mặt kích động đ-ập cửa dữ dội là ý gì?!
Bàng Thủy Yên ngây , nàng cảm thấy thể hiểu nổi phương thức chung sống của hai chị em nhà .
Cấm chế đ-ập phá, Tô Man đương nhiên cảm nhận , tuy nhiên cấm chế vốn dĩ là để đề phòng Tiểu Khôi theo , Tô Man thể mở .
Không để ý đến Tiểu Khôi đang phát điên bên ngoài, Tô Man ung dung thong thả mặc quần áo chỉnh tề xong, mở cấm chế cho hai , đồng thời truyền âm cho Tiểu Khôi:
“Bàng cô nương đang ở đây, ngươi đừng mất mặt hổ."
Tiểu Khôi mặc dù quan tâm đến Bàng cô nương nào cả, nhưng thấy sắc mặt Tô Man , giọng cũng chút lạnh lùng, rốt cuộc tiếp tục phát điên nữa, mà yên lặng đến bên cạnh Tô Man xuống.