Sau Khi Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Bắt Cóc Luôn Phản Diện - Chương 186
Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:17:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện thể?”
Tô Man trợn tròn mắt, chằm chằm Triệu Lục rời, chút thể tin nổi mà :
“Trần đường chủ là tinh minh như , thể hại ?!”
“Trần đường chủ quả thực tinh minh, thực lực cũng đủ mạnh, nhưng ông tâm từ thủ nhuyễn, ưu nhu quả đoạn, việc lo ngó , cố kỵ quá nhiều, đủ sát phạt quyết đoán, bằng cũng sẽ để thế lực của phó đường chủ lớn mạnh nhanh như .”
Triệu Lục lắc đầu khổ, “Thực ngày đó khi chúng thảo luận xem ai ở trong mật đạo, đồng ý với cách của Trần đường chủ.
Mấy tên tu sĩ giữ thái độ trung lập đều là hạng lão gian xảo quyệt, chính là mấy con cáo già, bọn họ tuy đầu quân cho chúng , nhưng trong lòng vẫn d.a.o động thôi.
Nếu phó đường chủ hứa hẹn điều kiện gì, bọn họ chắc chắn sẽ trở mặt.
Trần đường chủ cũng thấu điểm , cho nên mới để mấy bọn họ .
Ông vốn dĩ cũng lo lắng bốn theo đội ngũ khỏi thành sẽ tận lực, đến lúc đó hỏng việc.
Ông cùng bọn họ ở , cũng là để canh chừng chín , nào ngờ …”
Triệu Lục lắc đầu, trong lòng dâng lên một hồi thở dài.
Nghe lời Triệu Lục , Tô Man trong lòng cũng khỏi thổn thức.
Trần đường chủ là ý , nhưng chung quy vẫn là đ-ánh giá cao thực lực của , đ-ánh giá thấp lòng tham của tu sĩ.
Quản lý cả một tòa thành, chắc chắn ít đồ , những kẻ đó thể động tâm?
Cơ hội hiếm như , bọn họ tự nhiên tay.
Bằng đợi khi khỏi thành, tay nữa thì khó .
Hơn nữa, những kẻ hút linh khí của tu sĩ Luyện Khí chắc chắn sẽ truy sát, như thà rằng cho tới cùng luôn.
Tô Man vì cảm khái trong lòng, suy nghĩ bay xa, nhất thời ánh mắt rơi Triệu Lục vẫn dời .
Tiểu Hôi phủ phục bên cạnh Tô Man, thấy Tô Man cứ chằm chằm Triệu Lục, đợi hồi lâu vẫn thấy nàng dời tầm mắt, trong lòng nó bỗng chốc bốc lên một ngọn lửa giận vô danh.
Ngọn lửa thiêu đốt khiến đôi mắt nó đỏ rực, nó đột ngột nhảy dựng lên, há to cái miệng đỏ lòm như chậu m-áu, lao thẳng về phía Triệu Lục!
Cái tên mặt trắng gì ?
Tô Man mà chằm chằm!
Nó đây c.ắ.n nát cái mặt của , xem nàng còn nữa ?!
Tác giả lời :
Cảm ơn địa lôi của Thiên Sứ Gấu Nhỏ U Sầu, cảm ơn lời nhắn của , cảm ơn các thiên sứ nhỏ ủng hộ bản chính, yêu các bạn (′ε`)
Chương 73 073
Hầu hết các tu sĩ Trúc Cơ kỳ mặt ở đây đều bản mệnh bộc thú, nhưng ngay cả yêu thú sinh là tam giai thì tiến nhị giai cũng vô cùng khó khăn.
Bởi vì chu kỳ sinh trưởng của yêu thú dài, tiến nhị giai thông thường ngắn thì mất vài chục năm, dài thì cần hàng trăm năm.
Thông thường tu sĩ Trúc Cơ kỳ dù bản mệnh bộc thú thì cũng đều là nhất giai, trong trận chiến sinh t.ử như thế căn bản giúp ích gì, cho nên hầu như ai triệu hoán bản mệnh bộc thú của để chịu ch-ết.
Đối với việc Tô Man một con sói khổng lồ thuộc hệ tấn công, thực lực cường hãn mang thuộc tính lôi điện như , trong lòng đều vô cùng ngưỡng mộ.
Triệu Lục càng như thế, là một nam nhân, ai mà sở hữu một bộc thú hệ tấn công uy phong lẫm liệt như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-nu-phu-doc-ac-ta-bat-coc-luon-phan-dien/chuong-186.html.]
Nghĩ đến con ‘Rùa Cạn Vỏ Xanh’ chỉ bằng lòng bàn tay của , Triệu Lục trong lòng liền thấy buồn bực.
Công dụng lớn nhất của con rùa nhỏ chính là phòng ngự, đáng tiếc chu kỳ sinh trưởng của rùa là dài nhất trong tất cả các loại yêu thú, đợi đến lúc nó phát huy tác dụng, e là mấy trăm năm , lúc đó còn sống cũng chẳng nữa.
Cứ hễ nghĩ đến việc nuôi một thứ vô dụng như , Triệu Lục trong lòng cảm thấy phiền muộn.
Khi trò chuyện với Tô Man, ánh mắt của Triệu Lục thỉnh thoảng rơi Tiểu Hôi.
Thể hình cường tráng , vóc dáng vạm vỡ , kích thước khổng lồ , bộ lông như kim thép , móng sói sắc bén , răng nanh nhọn hoắt …
Xem một , Triệu Lục hâm mộ một .
Ngay khi ánh mắt một nữa tự chủ mà rơi Tiểu Hôi, liền thấy con sói khổng lồ đột nhiên há to miệng m-áu lao về phía …
Cái tư thế hung hãn đó, dường như c.ắ.n đứt cổ !
Triệu Lục giật kinh hãi, vội vàng nhanh ch.óng lùi về né tránh.
Dù cũng là tu vi Trúc Cơ kỳ, tốc độ phản ứng vẫn cực nhanh, cho nên kịp thời tránh đòn tấn công của Tiểu Hôi.
Triệu Lục mới thở phào một cái, liền thấy con sói khổng lồ một nữa nhào tới.
Sói vốn dĩ thuộc loại yêu thú thiên về tốc độ, Tiểu Hôi luyện hóa Lôi Kiếp Mộc Tâm, hiện tại tốc độ của nó nếu là như chớp giật thì cũng xấp xỉ .
Biết e là tránh thoát , Triệu Lục khản cả giọng hét lên:
“Tô đạo hữu, mau cứu với, bộc thú của cô ăn thịt !”
Nghe thấy tiếng hô của Triệu Lục, nhao nhao giật , nữ tu thậm chí còn kinh hãi kêu thành tiếng.
Lúc , Tô Man cũng phản ứng , thấy Tiểu Hôi lao về phía Triệu Lục, nàng vội vàng lớn tiếng quát:
“Tiểu Hôi, ngươi phát điên cái gì thế?
Mau cho !”
Hét lên một tiếng xong, thấy Tiểu Hôi thèm để ý đến , Tô Man vội vàng nhảy lên nhào tới Tiểu Hôi, ôm c.h.ặ.t lấy nó.
Mặc dù Tô Man ôm lấy, nhưng Tiểu Hôi vẫn cam tâm, ánh mắt nó hung lệ chằm chằm Triệu Lục.
Nam nhân gì mà Tô Man cứ chằm chằm buông.
Càng nghĩ Tiểu Hôi càng giận dữ, nó gầm lên thịnh nộ với Triệu Lục, c-ơ th-ể đổ về phía , dường như chỉ cần Tô Man lơi lỏng một chút, nó sẽ lao qua c.ắ.n đứt cổ tên mặt trắng mặt ngay lập tức!
Nhìn thấy bộ dạng của Tiểu Hôi, lưng Triệu Lục lập tức toát mồ hôi lạnh, đưa tay áo lau lau trán, nhắc nhở:
“Tô đạo hữu, cô là thu bộc thú của trong ngự thú bài , cảm thấy dã tính của nó hiện tại vẫn tiêu trừ.”
Yêu thú khi tu sĩ thu phục bộc thú, thì tương đương với việc từ hoang dã biến thành vật nuôi, đặc biệt là khi chủ nhân thuần phục, yêu thú dù dã tính đến mấy cũng sẽ trở nên ngoan ngoãn lời, đầu óc cũng linh hoạt hơn yêu thú bình thường nhiều.
Dù vẫn bằng trí tuệ của con , nhưng ít nhất sẽ giống như ch.ó điên c.ắ.n lung tung.
Tuy nhiên, bộc thú của Tô Man, tuy tu vi cao, thực lực mạnh, nhưng chỉ thông minh dường như theo kịp, hoặc là đầu óc vấn đề, bằng tại đang yên đang lành đột nhiên tấn công ?!
Bộc thú như , thả ngoài là vô cùng nguy hiểm.
Lời Triệu Lục dứt, liền cảm thấy con súc sinh càng thêm phẫn nộ, lông nó đều dựng cả lên, nếu Tô Man liều mạng ôm lấy nó, giờ phút e là lao lên băm thây vạn đoạn .
Tô Man để ý đến lời của Triệu Lục, mà ngừng vuốt ve bộ lông Tiểu Hôi, trong miệng dỗ dành đe dọa:
“Ngoan, lời, bằng thật sự sẽ nhốt ngươi ngự thú bài đấy.”