“Lôi điện là khắc tinh của ma vật, đừng là đồng giai, cho dù là cao hơn một giai, cũng thể áp chế nó, cho nên ma vật khi thấy lôi điện, đồng t.ử co rút, hình đột ngột xoay chuyển, liền bắt đầu điên cuồng chạy trốn.”
tốc độ của lôi điện là nhanh nhất trong tất cả các thực thể năng lượng, còn nhanh hơn cả gió, ma vật còn chạy bao xa, lôi điện màu xanh thanh sắc lao c-ơ th-ể nó, ngừng luân chuyển bề mặt da thịt, ma vật điện đến ngã rạp xuống đất, co giật, nhãn cầu ngừng lộn ngược.
Tiểu Huy thấy thế, vẫn hả giận, phun một ngụm thú hỏa, nhanh ma vật liền sự kết hợp của lôi hỏa, tan thành mây khói.
Ma vật biến mất, ma khí cũng dần dần tan , lúc , Tô Man mới hồi phục một chút, nàng giơ tay lau mồ hôi mịn trán, trong lòng khỏi từng trận sợ hãi, ma khí thật sự là quá bá đạo , hít một ngụm suýt nữa khiến nàng nghẹt thở.
Đây chính là vật khắc vật , lôi điện khắc chế ma vật, mà ma vật là khắc tinh của nàng.
Xem khi gặp ma vật, nàng nín thở , nhất là chuẩn thêm một món trang cách tuyệt thở, nếu còn đợi ma vật tay, bản nàng bại trận .
Ma vật tuy là sinh vật bầy đàn, nhưng một khi xuất hiện, sẽ chỉ một hai con, đòn tấn công lôi điện của Tiểu Huy giới hạn , vạn nhất bọn họ ma vật bao vây, thì t.h.ả.m .
Nghĩ như , Tô Man nhảy lên Tiểu Huy, vỗ vỗ hình vạm vỡ của nó:
“Tiểu Huy, chúng nhanh ch.óng rời khỏi Viên Thú Sơn, về phía nơi ở của nhân loại.”
Tiểu Huy dường như cảm nhận sự lo lắng của Tô Man, lệnh của Tô Man, nó hai lời liền chạy về hướng đông nam.
Nói cũng lạ, khi gặp con ma vật , đường đó gặp thêm con ma vật nào khác, thỉnh thoảng gặp Kim Cương Viên, Tô Man đều bảo Tiểu Huy tránh .
Tô Man lo lắng ma vật xâm chiếm bộ giới tu tiên, cho nên hiện tại nàng lãng phí tinh lực đối kháng Kim Cương Viên, lúc đối với nàng mà , quan trọng nhất chính là trở về Đan Đạo Thành, đem chuyện ma vật xuất hiện nhanh ch.óng báo cho tu sĩ cao giai, để bọn họ sớm phòng .
Cứ như nghỉ ngủ gần nửa năm, một một sói cuối cùng cũng khỏi Viên Thú Sơn.
Ra khỏi Viên Thú Sơn, về hướng đông nam, chính là Nam Vực, cũng chính là địa bàn của Đan Đạo Tông, vốn dĩ Tô Man trực tiếp hải vực, nhưng hiện tại phát hiện tung tích của ma vật, Tô Man liền tiên đến Đan Đạo Thành bên cạnh Đan Đạo Tông xem tình hình một chút.
Phía ngoài Viên Thú Sơn là vách đ-á dốc , để Tiểu Huy bộ thì tiện.
Lại vì Tiểu Huy ngự thú bài, Tô Man chỉ thể tế phi kiếm, chở Tiểu Huy bay về hướng đông nam.
Bay như một thời gian, bay qua vách đ-á, phía liền xuất hiện một mảnh sương đen, tim Tô Man thắt , một dự cảm lành đột ngột dâng lên trong lòng.
Sương đen chỉ cách tuyệt thần thức, còn xâm thực thể Tô Man, Tô Man thể gì khác hơn là điều khiển phi kiếm hạ xuống đất, để nó tiếp tục chở tiến lên.
Một một sói còn mấy bước, lúc , phía bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân.
Tô Man vội vàng vỗ vỗ đầu Tiểu Huy, hiệu cho nó ẩn nấp , đó phóng thần thức , về hướng tiếng bước chân truyền tới.
Người tới năm , ba nam tu Trúc Cơ kỳ, hai tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn, cũng , hai tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn Tô Man đều quen , bọn họ chính là vợ chồng Hồng Hồng và Hồng Phương.
Bên Tiểu Huy và Tô Man mới thu liễm hình, năm liền về hướng của bọn họ.
Bởi vì cách càng lúc càng gần, cho nên Tô Man cũng thấy tiếng chuyện của mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-nu-phu-doc-ac-ta-bat-coc-luon-phan-dien/chuong-143.html.]
Chỉ nam t.ử áo xám tu vi cao nhất trong năm hỏi:
“Hai các ngươi ai dụ ma vật ?”
“Ta .”
Nam t.ử áo xám dứt lời, Hồng Hồng và Hồng Phương liền đồng thanh đáp .
Nam t.ử áo xám cau mày:
“Nhanh ch.óng quyết định , trời còn sớm nữa, chúng còn về Thanh Nguyên Thành khi trời tối.”
Nghe thấy lời nam t.ử áo xám, Hồng Hồng xoay định , Hồng Phương túm c.h.ặ.t lấy:
“A Hồng, là dụ ma vật , để cho.”
Hồng Hồng vỗ vỗ tay Hồng Phương:
“Nàng ngoan ngoãn ở đây đợi , sẽ nhanh thôi.”
Hồng Phương buông tay:
“ vết thương của vẫn lành.”
Thấy hai ở đây lề mề chậm chạp, tình tình tứ tứ, một tên tu sĩ Trúc Cơ trong đó thiếu một cái răng cửa nhạo :
“Cứ để phu quân ngươi , còn, chúng cũng thể ‘chăm sóc’ cho ngươi.”
Hai chữ chăm sóc, tên sún răng nhấn giọng nặng, qua thấy ý .
Hồng Hồng siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, vẻ mặt đầy giận dữ về phía tên sún răng , lửa trong mắt giống như tùy lúc đều sẽ phun .
Tu sĩ Luyện Khí kỳ đối kháng tu sĩ Trúc Cơ kỳ, khác gì lấy trứng chọi đ-á, Hồng Phương lập tức lo lắng :
“A Hồng, mau , đợi về.”
Tay cầm cự phủ của Hồng Hồng siết siết, cuối cùng cũng thèm Hồng Phương một cái, trực tiếp gạt tay nàng , sải bước về phía rừng rậm sâu thẳm.
Nhìn bóng lưng của Hồng Hồng, Hồng Phương lập tức đỏ hoe vành mắt.
Hồng Phương và Hồng Hồng vợ chồng nhiều năm, hai luôn tình cảm sâu đậm, Hồng Hồng cũng luôn nâng niu Hồng Phương trong lòng bàn tay để sủng ái, tuy nhiên từ khi phát hiện ma vật, các thị trấn và tông môn lớn đều tổ chức tiểu đội săn g-iết ma vật.
Ma vật chiến lực mạnh, tu sĩ Luyện Khí kỳ đối phó , liền cùng tu sĩ Trúc Cơ kỳ cùng lập đội, ma vật cực kỳ thông minh, mỗi đông chúng đều xuất hiện, như liền thâm nhập vùng đất ma vật, dụ chúng ngoài, loại chuyện tự nhiên rơi đầu các tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Hồng Phương lớn lên dị thường tú mỹ, cho dù là ở giới tu tiên nơi mỹ nhân khắp nơi , cũng là mỹ nhân dễ gì , mỗi cùng tu sĩ Trúc Cơ lập đội, đều những kẻ háo sắc đó chiếm tiện nghi của nàng miệng, thậm chí còn kẻ, lúc Hồng Hồng chú ý, ăn đậu hũ của nàng.