Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn - Chương 49: "Đợi ta khải hoàn, sẽ trả lại yếm cho nàng."
Cập nhật lúc: 2025-08-04 09:55:42
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyển ngữ: Naomi.
Không khí xung quanh như đóng băng, sự im lặng c.h.ế.t chóc lan tỏa giữa hai .
Ánh mắt Sở Ý quá đỗi lạnh lùng, ánh soi mói như , Dung Kim Dao cảm thấy như một con kiến đặt ánh mặt trời gay gắt, nơi nào ẩn náu.
"Không gì, gì." Dung Kim Dao chột bật gượng gạo hai tiếng, theo phản xạ bỏ chạy: "Có gì từ từ , buông ."
Nàng giơ tay lên, dùng sức, cố gắng rút cổ tay đang Sở Ý nắm chặt . Không ngờ đối phương cho nàng cơ hội giãy , ngược còn nắm càng chặt hơn.
Sở Ý nhanh chậm dậy, nghiêng về phía , từ từ áp sát mặt nàng, vẻ mặt u ám khó lường: "Muốn trốn?"
Sự bình tĩnh của Dung Kim Dao lập tức ánh mắt chất vấn đó đánh tan thành tro bụi.
Dù cũng chạy thoát , nàng đánh liều dứt khoát xuống bên giường, thẳng Sở Ý, liều mạng : "Sao còn giả vờ say nữa !"
Sở Ý lúc mới buông tay nàng , ung dung đáp: "Nếu giả vờ say, thể thăm dò rốt cuộc nàng đang ý đồ gì."
Từ lúc nhận kẹo mạch nha, ngửi thấy mùi vị, bên trong pha một chút rượu. Tuy mùi rượu vị ngọt ngấy của kẹo mạch nha che lấp, nhưng vẫn thoát khỏi khứu giác của .
Hắn suýt nữa chìm đắm trong sự dịu dàng mềm mỏng của Dung Kim Dao, nhất thời bỏ qua vẻ thất vọng và u buồn thoáng qua gương mặt nàng.
Không .
"Nàng cho rằng tửu lượng của kém, nhưng chút rượu trong mấy viên kẹo mạch nha còn đủ để choáng váng, mặc cho nàng sắp đặt ." Sở Ý khẽ dừng , đầy ẩn ý: "Hơn nữa, nam tử nếu thật sự say đến mức trời đất, thể cùng nàng ân ái, bá vương ngạnh thượng cung càng thể thành công."
Sở Ý thờ ơ , nhưng khiến tim Dung Kim Dao đập thình thịch, cả như cây cà tím nhiễm sương mà xìu xuống, đôi môi hồng hào khẽ mím , thấp giọng lẩm bẩm: "Chàng đúng là đồ tâm cơ..."
Uổng công nàng chủ động như !
Sở Ý cụp mắt lặng lẽ nàng, dường như đang đợi nàng chủ động thú nhận: "Lần thể chứ, rốt cuộc nàng đang giấu chuyện gì?"
Trong đôi mắt hạnh của Dung Kim Dao thoáng lóe lên một tia do dự.
Nàng thực sự chắc chắn, rốt cuộc Sở Ý đang đến chuyện nào.
Là câu nàng ' khả năng rời khỏi kinh thành, sống c.h.ế.t ', là câu 'hôn sự mưu đồ khác' ?
Dung Kim Dao còn đang vắt óc suy nghĩ, Sở Ý mở lời : "Nàng , nàng rời khỏi kinh thành, nếu may mắn còn thể khỏe mạnh sống sót. Nếu may mắn, cũng tính là hy sinh vô ích..."
Sở Ý nheo mắt, hàm ý dò xét càng thêm nồng đậm: "Nàng hy sinh cái gì?"
Lông mi Dung Kim Dao khẽ run, thần sắc bỗng nhạt .
Từ ngày Hạ Lan Thần tìm đến nàng, nhắc đến chuyện hòa giữa Đại Chiêu và Mạc Bắc, nàng âm thầm chuẩn tâm lý cho tình huống nhất.
Có lẽ là ngày triều cống, triều đình, văn võ bá quan vì chuyện mà tranh cãi dứt. Cuối cùng Đại Chiêu Đế cân nhắc lợi hại, liền lệnh bắt nàng gả Mạc Bắc. Dùng phương pháp hòa , để dập tắt ngọn lửa chiến tranh giữa hai nước, kết thúc cuộc chiến giằng co kéo dài .
Đây lẽ là con đường "đơn giản" nhất, "ít tốn công sức" nhất.
Nàng nhớ rõ ngày săn phụ hoàng từng , trong những chọn để thành hôn với Sở Ý vốn nàng. Sở Ý cũng từng thẳng thắn thừa nhận, việc kết với hoàng gia là chuyện định, cho dù là nàng, cũng sẽ những nữ tử khác.
Dù cho Sở Ý đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, nhưng sự ràng buộc giữa quân thần tam cương ngũ thường, liệu thể đổi gì? Nói chừng hoàng đế sẽ tùy tiện tìm một lý do để họ hòa ly, đó ban cho Sở Ý một mối hôn sự khác.
Đến lúc đó, liệu còn ai nhớ đến Dung Kim Dao nàng ?
Xưa nay nàng thích ép nhượng bộ, nhưng bây giờ nàng lựa chọn bảo vệ Sở Ý, bảo vệ Đại ca, là một hành động chủ động chút do dự.
Những suy nghĩ nàng vốn định chôn sâu trong lòng, nhưng Sở Ý nhạy bén, sự việc đến nước , những lời thật lòng chắc chắn sẽ thấu ngay.
"Ngày đến Lương Châu, Hạ Lan Thần chặn đường về cung, âm mưu dùng con cờ để hãm hại ." Dung Kim Dao chậm rãi cúi đầu, mái tóc đen như thác đổ che phần lớn gương mặt.
Nàng nắm chặt vạt áo, cố gắng hết sức kìm nén cảm xúc dâng trào, nhưng hốc mắt vẫn kìm ửng đỏ, khóe môi nở một nụ thờ ơ, khẽ : "Ta từ chối giao dịch đó với y. Chẳng chỉ là hòa thôi ? Nghĩ nghĩ , đột nhiên phát hiện cũng chuyện gì to tát."
Nàng tự lẩm bẩm: "Vị vương tử Mạc Bắc còn . Ta đều tính toán cả , ngày triều cống bá vương ngạnh thượng cung, dù thì trong lòng , cũng sẽ ai hơn ..."
Sở Ý khựng : "Rồi nữa?"
"Rồi, sẽ lén lấy Đoạn Nguyệt đao của ..."
Nghe đến đây, ánh mắt Sở Ý trầm xuống, vẻ mặt u ám, lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Tim đột nhiên thắt , từng cơn đau âm ỉ, lạnh lùng ngắt lời: "Lấy Đoạn Nguyệt đao? Nàng định tự kết liễu ?"
"Không đời nào!" Dung Kim Dao đôi mắt hạnh trợn tròn, khóe môi trề , mang theo vài phần kiên quyết bướng bỉnh: "Ta g.i.ế.c hết những kẻ lợi dụng để uy h.i.ế.p và ca ca, g.i.ế.c thì bỏ trốn, g.i.ế.c thì đầu thai chuyển kiếp, từ đầu..."
Lời còn dứt, chân mày Sở Ý đột nhiên nhíu chặt, buột miệng quát: "Nói bậy bạ gì đó?"
Trong đôi mắt đen của thiếu niên trào dâng những cảm xúc phức tạp khó tả, xót xa, tức giận, bất đắc dĩ, tất cả đan xen , cuối cùng hội tụ thành một mặt hồ đầy ắp dịu dàng.
Dung Kim Dao bất ngờ chìm hồ nước dịu dàng , theo phản xạ sững , chút tủi , giọng điệu mang theo ý nũng nịu: "Chàng mắng ."
"...Ta mắng nàng."
Lồng n.g.ự.c Sở Ý tắc nghẽn, đưa tay ôm lấy mặt nàng, kinh ngạc phát hiện – ngón tay đang run rẩy một cách khó nhận .
Sở Ý sững sờ.
Hắn... đang sợ hãi ?
Sợ hãi Dung Kim Dao thật sự sẽ rời xa .
Nếu như kịp về kinh ngày triều cống, hoặc là hôm nay về phủ giữa đêm, thì Dung Kim Dao sẽ mãi ôm ấp tâm tư dũng cảm đơn độc đó, một âm thầm chịu đựng?
Chỉ nghĩ đến việc nàng sẽ vì mà chút do dự lựa chọn hy sinh, Sở Ý cảm thấy lồng n.g.ự.c đau nhói, lục phủ ngũ tạng như nghiền nát.
Hắn thể kìm nén nữa, cúi xuống, một lời nắm lấy vai Dung Kim Dao, mạnh mẽ kéo nàng gần, cách lập tức thu hẹp đến mức gần như còn kẽ hở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thanh-hon-voi-doi-thu-mot-mat-mot-con/chuong-49-doi-ta-khai-hoan-se-tra-lai-yem-cho-nang.html.]
Nàng còn kịp phản ứng, Sở Ý cúi đầu xuống, mạnh mẽ hôn lên môi Dung Kim Dao. Một nụ hôn hề báo , môi răng chạm , dường như nuốt chửng cay đắng trong lòng nàng.
Sở Ý dùng nụ hôn để giải tỏa nỗi u uất trong lòng, trừng phạt nàng quý trọng bản , còn nghĩ đến việc hy sinh vì .
Cho nên dùng răng cắn nhẹ môi của nàng, dùng sức.
Dung Kim Dao đau đến "hít" một tiếng, ngay đó, đối diện chộp lấy cơ hội, đầu lưỡi lập tức trườn .
Hơi thở trong nháy mắt tước đoạt, trái tim Dung Kim Dao đập loạn xạ. Xung quanh tràn ngập mùi hương thoang thoảng Sở Ý, tựa như mùi trầm hương lặng lẽ cháy trong đêm đông giá rét.
Một nụ hôn kết thúc, kéo theo một sợi tơ mảnh, Sở Ý để một vết cắn môi nàng: "Dung Chiêu Chiêu, bất kể xảy chuyện gì, cũng sẽ bảo vệ nàng chu . Cũng xin nàng, nhất định trân trọng bản . Ta hy vọng dù một ngày c.h.ế.t , nàng vẫn thể tươi sáng rạng rỡ."
Dung Kim Dao , trái tim mạnh mẽ rung động, nàng vội vàng bịt miệng : "Đừng những lời xui xẻo như , chúng sẽ sống lâu trăm tuổi."
"Ta vốn nghĩ nàng sẽ vĩnh viễn chuyện ." Hắn .
Sở Ý hôn nhẹ lên lòng bàn tay nàng, giọng trầm thấp khàn khàn: "Thế cục ở Lương Châu nguy hiểm hơn vẻ bề ngoài nhiều, Ưng Sư của Hạ Lan Thần đang đóng quân ở chân núi Tê Ổ, vì một nửa thuộc lãnh thổ Đại Chiêu, một nửa thuộc lãnh thổ Mạc Bắc, cho nên tình hình ghi rõ trong quân báo."
"Hạ Lan Thần ép buộc nàng hòa , chẳng qua là rối loạn, gây nên sự nghi kỵ và hiềm khích giữa quân thần, để y cơ hội lợi dụng."
Theo kế hoạch của Mạc Bắc, Đại Chiêu sẽ cử cấm quân và Bạch Vũ quân hộ tống Dung Kim Dao, lộ trình chắc chắn sẽ qua Lương Châu và núi Tê Ổ. Ưng Sư chiếm đóng ở núi Tê Ổ, chính là nhân lúc binh lực của Bạch Vũ quân phân tán, tiên g.i.ế.c hại Dung Kim Dao, đổ tội cho . Sau đó đánh thẳng một mạch, dọc đường công thành chiếm đất, thẳng đến Thượng Kinh.
"Bất kể nàng đồng ý hòa , trận chiến là thể tránh khỏi," Sở Ý chậm rãi : "Cho nên, phá vỡ âm mưu của Hạ Lan Thần ngày triều cống, chặn lá thư hòa đó, ngăn cản biến cố thể xảy ."
"Đây chính là ngọn ngành sự việc, , nàng thể yên tâm chứ?"
Nghe xong lời giải thích của Sở Ý, Dung Kim Dao trong lòng khẽ động.
Nàng khẽ ngẩng đầu, tựa như một chú thỏ con mật dụi cằm Sở Ý, trong đôi mắt trong veo là thần thái rạng ngời chói mắt: "Sở tiểu tướng quân, đợi khải , bổn công chúa sẽ trọng thưởng!"
Sở Ý mỉm , những ngón tay thon dài khẽ nâng cằm nàng lên, vuốt ve làn da mịn màng hai cái, đùa cợt đáp: "Được, công chúa điện hạ, nhớ ."
Ánh nến vẫn lay động trong chao đèn lưu ly, vầng sáng vàng vọt rọi lên hai , phản chiếu bóng hình họ đang quấn quýt lấy , dường như ngay cả thời gian cũng ngừng trong khoảnh khắc dịu dàng .
Tuy nhiên, tình ý nồng nàn đó kéo dài bao lâu.
Đuôi mày Sở Ý khẽ nhướng, đột nhiên cất lời: "Chuyện xong, nên đến chuyện khác ."
Dung Kim Dao sững , mày mắt lóe lên vẻ nghi hoặc: "Chuyện gì?"
Ánh mắt trầm xuống, nhớ vài giây, giọng điệu bình thản lặp những lời lẽ đó: "Nàng vẫn luôn mưu đồ khác với , chuyện đây cho cũng , hôn sự của nàng và ..."
Nghe , trong lòng Dung Kim Dao vang lên tiếng chuông báo động, thầm kêu .
Sở Ý trầm ngâm một lúc: "Sao gì nữa?"
Một lát , Dung Kim Dao cắn môi, lấy hết can đảm đột nhiên thẳng dậy đùi Sở Ý, nghiêm túc : "Chàng nhầm đấy!"
Sở Ý ngả : "..."
Dung Kim Dao cầm chiếc túi thơm bên gối, liếc thấy vẻ mặt kỳ quái của Sở Ý, : "Chúng đừng lãng phí thời gian tối nay việc chất vấn nữa, ?"
Tối nay hai thẳng thắn với , bày tỏ hết lòng , nàng cũng ngốc, thể nhận sự quan tâm trong vẻ mặt Sở Ý. Nàng , thích nàng.
Còn nàng, cũng thể phủ nhận sự rung động đang nảy mầm trong lòng.
nếu nàng hết những tính toán đây và những màn kịch giả tạo, chắc chắn sẽ phá hỏng thứ tình cảm mới chớm nở .
Cho nên nàng cam nguyện "kẻ ", dù nếu nàng , Sở Ý sẽ bao giờ .
Dung Kim Dao nghĩ, tháo nút thắt của chiếc túi thơm, bên trong đựng "Các Trung Hương" nghiền nhỏ. Nàng cố ý mặt Sở Ý, dùng ngón tay lấy một ít bột hương, từ từ bôi lên xương quai xanh.
Trong khoảnh khắc, giữa đêm khuya tay áo đỏ che nến, mùi hương tinh tế quyến rũ thoang thoảng bay , tựa như lớp áo voan mỏng manh thiếu nữ.
Mày Sở Ý khẽ động, chằm chằm gò má hồng đào của thiếu nữ, trong mắt mang theo ý nhàn nhạt thờ ơ: "Vào lúc nếu chọn tiếp tục truy hỏi, há chẳng phụ lòng sự chủ động của nàng ."
Ánh mắt Dung Kim Dao mê hoặc lòng : "Một lát nữa trời sáng !"
Giai nhân trong lòng, thể mềm mại trơn láng, còn mang theo mùi hương thoang thoảng, cách nào yên mà loạn.
Ngay đó, ánh mắt Sở Ý trở nên sâu thẳm, hai tay ôm lấy eo Dung Kim Dao, trực tiếp mạnh mẽ đè nàng xuống , giọng khàn khàn: "Kịp mà."
Hắn dường như tìm thấy một điểm tựa mới, để cho trái tim đang xao động thể tạm thời lắng xuống. Lòng bàn tay đong đầy sự mềm mại, từ ngoài từ từ trong, từ từ từ lên , quả thực còn khiến say đắm hơn cả chiếc bụng tròn vo ấm áp của mèo con.
Dung Kim Dao run rẩy dữ dội, đầu óc trống rỗng: "Sao tiến bộ nữa ..."
"Ta , nhiều thứ chỉ cần xem qua là nhớ, bao gồm cả nàng."
Chỉ một lát , Sở Ý cúi đầu, đang chuẩn phủ lên môi nàng thưởng thức hương vị ngọt ngào, ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng huýt sáo chói tai, như tiếng chim cú kêu đêm, xé toang sự tĩnh lặng của màn đêm.
Động tác của Sở Ý đột ngột dừng , trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo, vẻ mặt lập tức sự nghiêm nghị thế.
Tiếng huýt sáo vô cùng chói tai, Dung Kim Dao cũng tiếng huýt sáo bất ngờ cho tim thắt , lông mày xinh khẽ: "Tiếng gì ?"
Tiếng huýt sáo là tín hiệu khẩn cấp do ám vệ canh giữ ngoài cửa phát , ý nhắc nhở , rõ phận đang lặng lẽ áp sát xung quanh phủ.
Hẳn là gián điệp của Mạc Bắc.
Sở Ý chút bực bội nhíu mày, ngẩng đầu ngoài cửa sổ, ánh mắt mang theo sát khí, giọng lạnh đến mức như thể đóng băng: "Là tiếng còi hiệu trong quân, ."
Dung Kim Dao , cảm xúc lập tức như một con mèo con nghịch ngợm cào cấu, dâng lên chút lưu luyến: "Không thể ở ba canh giờ , nhanh ?"
Lời dứt, ánh mắt liếc thấy hành động của Sở Ý, khỏi kinh ngạc hổ, vội vàng : "Ấy... lấy yếm của gì!"
Lúc , chiếc yếm của nàng đang Sở Ý nắm chặt trong lòng bàn tay, lớp vải mềm mại mang theo mùi hương riêng biệt của nàng, từng chút từng chút chui mũi .
Thiếu niên nhếch môi, trong mắt ánh lên sắc xuân tình nồng đậm: "Đợi khải , sẽ trả yếm cho nàng."