Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 70: Mộ Thế tử chưa chết

Cập nhật lúc: 2026-04-11 20:06:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước sang tháng Mười Hai, cái lạnh của mùa đông cuốn qua con phố dài, từng cơn gió Bắc sắc như d.a.o băng lướt qua da thịt.

 

Bên trong điện Kim Loan.

 

Lại đại thần cẩn trọng đề xuất việc để Lý Trọng Yến tuyển tú lập hậu. Lý Trọng Yến trực tiếp từ chối.

 

Hắn cho Tuế Tuế đủ thời gian .

 

Nàng, cũng nên cung thôi.

 

Vào ban đêm thì trời bắt đầu đổ tuyết lớn như lông ngỗng, từng bông tuyết theo gió lạnh buốt bay lả tả, rơi đầy mái hiên và mặt đất trong hoàng cung.

 

Bên trong điện Long Can, hàng chục chiếc đèn cung bằng lưu ly chạm khắc hình rồng và thú cát tường đang cháy sáng, khiến cả đại điện rực rỡ ánh sáng. Trong chiếc lư hương hình thú bằng đồng cổ màu xanh lục, hương long tiên đang cháy tỏa làn khói trắng nhè nhẹ.

 

Từ khi Tiên đế băng hà, thì điện Long Can tu sửa bộ từ trong ngoài.

 

Lúc , một chiếc giá gỗ nan đặt ở phía Tây long sàng, đang treo một bộ trang phục Hoàng hậu vô cùng hoa lệ. Trang phục lấy màu đỏ chính chủ đạo, dệt bằng lụa tơ tằm thượng hạng, họa tiết chim phượng thêu lên sống động như thật. Cổ tay áo và cổ áo viền bằng chỉ vàng với họa tiết mây, rồng và trân châu.

 

Thân hình cao lớn của Lý Trọng Yến bộ trang phục thêu chim phượng. Bàn tay với những đường gân rõ ràng của chầm chậm vuốt qua bộ y phục, gương mặt tuấn tú thoáng qua một nụ nhạt.

 

Tuế Tuế của , khi mặc nhất định sẽ khuynh quốc khuynh thành.

 

lúc , bên ngoài điện đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập. Giang Hồi điện quỳ rạp xuống đất.

 

“Bệ hạ, mới nhận tin tức truyền đến từ Giang Nam, Mộ Thế t.ử vẫn c.h.ế.t.”

 

Nụ mặt của Lý Trọng Yến cứng đờ trong giây lát. Bàn tay đặt y phục cũng khựng , đó vô tình kéo đứt một viên trân châu.

 

“Ngươi cái gì?” Giọng chứa đựng một sự lạnh lẽo đến rợn .

 

Ngay lập tức tất cả cung nhân trong điện đều sợ hãi quỳ xuống.

 

Giang Hồi cảm thấy lạnh sống lưng, quỳ rạp mặt đất, đầu chạm sát đất sợ hãi run rẩy : “Bệ hạ, Mộ Thế t.ử c.h.ế.t nhưng trọng thương. Cố… Cố cô nương cũng chuyện, còn… còn dự định Giang Nam tìm Mộ Thế t.ử nữa.”

 

Bàn tay của Lý Trọng Yến đang nắm c.h.ặ.t viên trân châu càng dùng thêm lực, sự hung bạo trong đáy mắt bỗng chốc trỗi dậy.

 

Đợi đến khi bàn tay của buông lỏng nữa, thì viên trân châu ban nãy vô ý kéo đứt vỡ vụn .

 

Hắn bộ lễ phục của Hoàng hậu ở mặt, đôi mắt tràn đầy sự cố chấp, giọng khẽ khàng vang lên: “Tuế Tuế, nàng chỉ thể là Hoàng hậu của Trẫm, bất cứ .” Giọng mang theo vài phần điên cuồng đến mức b*nh h**n.

 

Tại Cố phủ.

 

“Tuế Tuế, Hành Tắc còn sống là một chuyện , nhưng trời rét đậm thế , con tự Giang Nam thì thực sự yên tâm. Nếu để chuyện xảy nữa, con bảo sống thế nào đây.” Vương thị kéo tay Cố Tuế An, cho nàng thu dọn hành lý nữa.

 

“Mẹ con đúng đấy. Tuế Tuế, tuy Mộ Thế t.ử hiện tại trọng thương, nhưng thằng bé Hoàn Dương Đan của Thần y Vân Khởi thì nhất định sẽ . Nếu con xảy chuyện gì đường thì đây? Chi bằng đợi qua năm mới, khi chúng thăm hỏi tổ phụ tổ mẫu của con con hãy Giang Nam cũng muộn mà.” Cố thừa tướng tỏ vẻ đồng tình hết mực khuyên nhủ.

 

Vốn dĩ cả nhà họ định trở về Phủ Ninh để đón Tết năm mới, nhưng năm nay Tân đế đăng cơ, nên đêm Giao thừa sẽ tổ chức yến tiệc trong cung.

 

Đến lúc đó bọn họ nhất định tham dự yến tiệc, vì chuyện về Phủ Ninh dời đến Tết.

 

“Cha đừng lo lắng, con sẽ mang theo nhiều , nhất định sẽ xảy chuyện gì .” Từ khi nhận thư từ Giang Nam báo rằng Mộ Hành Tắc vẫn còn sống, Cố Tuế An vô cùng vui mừng.

 

trong thư rằng hiện tại Mộ Hành Tắc trọng thương, nên thể vượt đường xa để trở về Kinh thành.

 

nàng quyết định đến Giang Nam một chuyến để thăm .

 

xe ngựa suốt một quãng thời gian dài.

 

Haizz, một nữa nàng thấy nhớ máy bay ở thời hiện đại .

 

Cuối cùng Cố Tuế An cũng thuyết phục cha bao nhiêu nỗ lực.

 

đến ngày hôm thì Cố Tuế An vẫn thể lên đường , vì tuyết rơi quá lớn khiến đường sá phong tỏa cả .

 

“Tuy rằng đêm qua một trận tuyết rơi, nhưng chẳng đến mức phong tỏa đường chứ…” Cố Tuế An bên cửa sổ, tay chống cằm, các tỳ nữ và tiểu đồng đang dọn dẹp lớp tuyết đọng mỏng trong sân với vẻ mặt buồn bã.

 

Cố Nguyên Triều , : “Quan binh phong tỏa là đoạn đường cách kinh đô năm mươi dặm, ở đó tuyết rơi lớn.”

 

“Thôi .” Cố Tuế An thở dài chán nản.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-70-mo-the-tu-chua-chet.html.]

“Tuế Tuế, con cần lo lắng . Mộ Thế t.ử còn sống là điều con nên vui mừng mới . Tuy thằng bé trọng thương, nhưng việc thằng bé thể lấy nhiều Hoàn Dương Đan như , thì Khang Định Vương phủ và Thần y Vân Khởi chắc chắn mối quan hệ nào đó. Có Thần y Vân Khởi ở đó, thì chắc chắn rằng Mộ Thế t.ử cũng sẽ xảy chuyện gì , hơn nữa, cho dù con Giang Nam thì cũng giúp gì cho thằng bé .”

 

Dĩ nhiên Cố Tuế An cũng rằng dù Giang Nam cũng giúp gì cho Mộ Hành Tắc, dù thì nàng cũng y thuật.

 

nàng chỉ là gặp mặt mà thôi.

 

giờ đường phong tỏa, nên chỉ thể đợi tuyết tan bớt thì mới .

 

Thế nhưng, tuyết cứ rơi liên tục trong vài ngày tiếp theo, khiến tuyết đọng đất ngày càng dày lên. Cố Tuế An chỉ đành tạm thời gác ý định Giang Nam Tết.

 

Thời gian trôi qua nhanh, chớp mắt một cái mà đến ngày Giao thừa .

 

Sau khi Cố Tuế An tắm rửa xong thì Xuân Lan chọn cho nàng một bộ váy lụa mỏng màu tím sương khói nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng lông cáo màu trắng nhạt.

 

Sau khi lên xe ngựa một đoạn, Cố Tuế An cảm thấy cổ tay của thiếu mất thứ gì đó.

 

Nàng đột nhiên nhớ , trong lúc tắm rửa nàng tháo chiếc vòng tay mà Mộ Hành Tắc tặng xuống, đó thì quên đeo .

 

“Tuế Tuế, chuyện gì ?”

 

“Không chuyện gì , chỉ là con quên mang chiếc vòng tay mà A Tắc tặng con thôi.”

 

Vương thị sự độc đáo của chiếc vòng tay đó, nên sai lấy cho con gái.

 

đúng lúc ở bên ngoài truyền đến tiếng :

 

“Phu nhân, cô nương, đến cổng cung ạ.”

 

Cố Tuế An vén rèm cửa xe ngoài: “Thôi , đến cổng cung , con cũng thường xuyên cung nên sẽ nguy hiểm gì , mang thì thôi ạ.”

 

Cố Tuế An của vô cùng hối hận vì ngày hôm đó chịu về lấy chiếc vòng tay .

 

“Tuế Tuế, di mẫu tin Mộ Thế t.ử còn sống, di mẫu thực sự cảm thấy vui mừng cho con.'”Thái hậu mật kéo tay Cố Tuế An, mặt ngập tràn nụ nhẹ nhàng.

 

Cặp mắt của Cố Tuế An cũng cong lên, nàng vui vẻ : “Tuế An đa tạ di mẫu quan tâm ạ.”

 

Sau đó Thái hậu trò chuyện thêm một lát với Cố Tuế An và Vương thị.

 

Thấy thời gian vặn, nên Vương thị đưa Cố Tuế An đến yến hội .

 

Lúc nhiều ở yến hội.

 

Cố Tuế An thấy nhiều quý nữ đều trang điểm lộng lẫy, nghĩ đến việc Lý Trọng Yến ý định lập Hậu thì nàng hiểu rõ.

 

Tuy nhiên bọn họ chắc chắn sẽ thất vọng thôi, vì nam chính nhất định sẽ cưới nữ chính.

 

Cố Tuế An rằng, trong lúc nàng lén lút quan sát khác, thì ngay từ khi nàng bước thu hút ánh mắt của tất cả .

 

Nhiều Thế gia công t.ử trẻ tuổi cảm thấy tiếc nuối. Ban đầu bọn họ nghĩ rằng Mộ Thế t.ử c.h.ế.t nên họ sẽ cơ hội, nhưng kết quả là Mộ Thế t.ử đó vẫn c.h.ế.t, quả thực là mạng lớn mà.

 

Tạ Vân Đình cụp mắt xuống, hiện tại Mộ Hành Tắc c.h.ế.t, e rằng Bệ hạ sẽ còn dùng những thủ đoạn khác…

 

Cố Tuế An xuống bao lâu thì thấy nữ chính Nguyễn Lưu Tranh bước .

 

Không thể phủ nhận rằng nữ chính hôm nay trang điểm , đặc biệt là bộ y phục nàng mặc , chắc là do nữ chính tự thiết kế, đến mức khiến nàng cũng xao xuyến và tìm nữ chính để mua một bộ. Quả nhiên mua sắm là bản tính của phụ nữ dù ở thời đại nào.

 

Khi Nguyễn Lưu Tranh bước cũng thu hút ánh của nhiều . Hầu hết các quý nữ ý định cung đều nàng với ánh mắt đầy địch ý.

 

Lư Thanh Uyển chằm chằm Nguyễn Lưu Tranh với ánh mắt độc địa. Nghĩ đến kế hoạch tối nay, khóe môi của nàng nhếch lên một nụ

 

Nguyễn Lưu Tranh, hôm nay sẽ khiến ngươi mất hết danh dự, trở thành kẻ d*m đ*ng phỉ nhổ.

 

“Bệ hạ giá lâm, Thái hậu nương nương, Triều Dương Công chúa giá lâm — —”

 

Tiếng thái giám truyền đến.

 

Tất cả đều dậy hành lễ.

 

“Đều lên , hôm nay là đêm Giao thừa nên các vị đại thần cứ thoải mái một chút.” Trên gương mặt tuấn tú vô song của Lý Trọng Yến hiện lên nụ nhàn nhạt, ánh mắt từ cao xuống phía , giọng ôn hòa vang lên.

 

“Tạ Bệ hạ.”

Loading...