Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 33: Thời cổ đại này đáng sợ quá
Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:33:01
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Lưu Tranh lời , trong lòng chút vui mừng, chợt hy vọng Tĩnh Viễn Hầu điều tra chậm một chút, để nàng thể ở Đông Cung thêm một thời gian nữa.
“Tuy nhiên—” Lý Trọng Yến ngừng một chút, tiếp tục : “Cô đối với chuyện t.h.u.ố.c s.ú.n.g mà Nguyễn cô nương cũng chút tò mò. Không Nguyễn cô nương thể giải thích cho Cô ?”
“Đương nhiên thể, nhưng kiến thức về t.h.u.ố.c s.ú.n.g khá nhiều, e rằng thể xong trong chốc lát .” Nguyễn Lưu Tranh đến t.h.u.ố.c s.ú.n.g, ánh mắt lập tức lóe lên .
“Không vội, Hồng Quý, Hồ Tâm Đình chuẩn nước.” Lý Trọng Yến xong với Nguyễn Lưu Tranh: “Nguyễn cô nương thể từ từ cho Cô .”
Hồng Quý lệnh Điện hạ định xuống chuẩn nước, thì thấy Giang Việt vội vã từ ngoài điện bước .
Hồng Quý cau mày, cả Giang Việt cũng bắt đầu hiểu phép tắc như . Vừa định quở trách thì thấy đối phương còn kịp hành lễ vội vàng lớn tiếng hô lên: “Điện hạ, chuyện lớn !”
Nói xong liền quỳ xuống, vội vã bẩm báo: “Cố cô nương đường về Kinh gặp kẻ cướp ở núi Ngôi Pha. Hiện tại, Cố tiểu công t.ử đưa về, nhưng Cố cô nương mất tích. Cố phu nhân tin thì ngất xỉu vì quá lo lắng, Cố thừa tướng đích dẫn tìm ạ.”
Lý Trọng Yến , sắc mặt trở nên cực kỳ đáng sợ. Hắn đột ngột bật dậy, sải bước nhanh về phía ngoài điện.
“Lệnh cho bộ Hắc Giáp Vệ và ám vệ khỏi thành tìm cho Cô!”
Giang Việt vội vàng dậy theo: “Vâng, Điện hạ.”
Nguyễn Lưu Tranh giữa điện chút sửng sốt. Đây là đầu tiên nàng thấy Thái t.ử điện hạ vẻ vội vã đến thế. Rốt cuộc Cố cô nương là ai ?
Ánh mắt của nàng lóe lên, bất kể là ai thì cứ theo xem chẳng sẽ rõ .
Nói về Cố Tuế An ở bên .
Đoàn xe ngựa đang di chuyển đến một khu rừng rậm thì gặp gió lớn.
Rừng rậm ở hai bên đường điên cuồng lay động trong gió lớn. Những đám mây đen kịt đè nặng lên khu rừng, hệt như một con quái vật khổng lồ từ trời giáng xuống.
Nơi cách thị trấn tiếp theo còn ba bốn canh giờ nữa, mà giờ trời thì sắp đổ mưa .
Đoàn xe ngựa bèn quyết định hạ trại ngay tại đây, nghỉ ngơi một lát chiều tiếp tục lên đường.
Chuyến về Kinh của họ thiếu vắng Mộ Hành Tắc và Thanh Huyền, nên chỉ còn ba chiếc xe ngựa. Các thị tòng và ám vệ thể luân phiên nghỉ ngơi trong một chiếc xe ngựa.
Cố Tuế An, Cố Nguyên An và Chiêu Hạ ở cùng trong một chiếc xe ngựa.
Trong một chiếc xe ngựa khác, ngoài việc chứa một ít hành lý, thì Tứ Hỷ và Xuân Lan cũng đang nghỉ ngơi trong đó.
Cố Tuế An xe ngựa xóc nảy suốt dọc đường, nên mệt lử từ lâu. Nàng dùng bữa trưa xong liền mơ mơ màng màng ngủ .
Buổi chiều quả nhiên trời đổ mưa, và mưa ngày càng nặng hạt. Tiếng mưa rơi lộp bộp xuống, đập nóc xe vô cùng ch.ói tai.
Cố Tuế An đột nhiên Chiêu Hạ đẩy tỉnh: “Cô nương, mau tỉnh .”
Nàng mơ màng mở mắt, định hỏi chuyện gì, thì thấy một tiếng hét ch.ói tai vang lên từ bên ngoài xe ngựa, ngay đó thấy tiếng ngựa hí vang.
“Có kẻ cướp! Mau bảo vệ cô nương và tiểu công t.ử!”
Cố Tuế An xong thì mặt cắt còn giọt m.á.u.
Kẻ cướp đều là những kẻ cực kỳ hung ác sống bằng nghề l**m m.á.u đầu lưỡi d.a.o, những chuyện cướp bóc g.i.ế.c ch.óc, xem mạng như cỏ rác!
Vì chỗ xuất hiện kẻ cướp chứ?
Bên ngoài xe ngựa nhanh ch.óng vang lên tiếng binh khí va chạm.
“Tỷ tỷ, xảy chuyện gì ?” Cố Nguyên An cũng tiếng động bên ngoài cho tỉnh giấc.
Cố Tuế An vươn tay ôm lấy Cố Nguyên An, mặt nàng chút tái nhợt, nhưng vẫn bình tĩnh : “Nguyên An, đừng kêu, chúng gặp kẻ cướp .”
Cố Nguyên An thì mở to mắt. Đứa trẻ vốn nghịch ngợm và phá phách thường ngày, giờ phút lời tỷ tỷ của , dù sợ hãi cũng ngoan ngoãn dám kêu lên.
Chiêu Hạ bảo vệ hai tỷ nàng ở phía , vén rèm cửa xe bên ngoài. Ước chừng ba mươi tên hình vạm vỡ đang c.h.é.m g.i.ế.c với ám vệ và thị tòng trong rừng. Mỗi tên đều cầm đao kiếm trong tay, mặt mày hung dữ, sát khí lạnh lẽo.
Cố Tuế An qua khe hở của rèm xe vén lên, thấy các ám vệ và thị tòng đang chắn ngay xe ngựa của họ, cho kẻ cướp đến gần.
Người bên ngoài từng một ngừng ngã xuống, bất kể là kẻ cướp là của bên bọn họ.
Thì việc g.i.ế.c thật sự căn bản hề giống như TV diễn, một tràng dài lời dẫn, mà là trực tiếp xông lên c.h.é.m g.i.ế.c lời thừa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-33-thoi-co-dai-nay-dang-so-qua.html.]
Là một hiện đại sống trong thời bình, ngay cả khi xuyên về cổ đại, thì gia đình nàng cũng bảo vệ nàng cực kỳ .
Đây là đầu tiên nàng chứng kiến cảnh nhiều c.h.é.m g.i.ế.c đến .
Sợ hãi ư?
Đương nhiên là sợ hãi!
Nếu ở thời hiện đại, chỉ cần thấy một g.i.ế.c thì nàng sợ hãi đến mức hoảng loạn, thậm chí còn gặp ác mộng, huống chi giờ đây chứng kiến nhiều g.i.ế.c như thế.
Từ nhỏ đến lớn nàng hiếm khi thấy c.h.ế.t, lúc Cố Tuế An ngoài thấy t.h.i t.h.ể la liệt và những những chi cơ thể đứt lìa, m.á.u tươi nước mưa cuốn trôi lênh láng khắp nơi.
Toàn nàng nổi lên từng lớp da gà.
Đáng sợ quá, thời cổ đại đáng sợ quá!
Ai đó ơn đưa nàng về nhà , huhu.
Lúc , mưa bắt đầu tạnh dần.
“Nhóm cướp đang rải t.h.u.ố.c mê, mau, mau bịt kín mũi và miệng !”
Các ám vệ huấn luyện đặc biệt từ nhỏ, nên t.h.u.ố.c mê tác dụng yếu hơn đối với bọn họ, nhưng các thị tòng thì như .
Từng thị tòng trở nên hoa mắt ch.óng mặt, đó nhóm cướp c.h.é.m c.h.ế.t bằng một nhát đao.
Chiêu Hạ thấy tình hình , vội vàng vén rèm xe bước . Nàng yên ngựa, còn đ.á.n.h xe cũng là một thị tòng võ công, lúc xuống xe giúp đỡ .
“Cô nương, vững nhé, chúng mau ch.óng rời khỏi đây thôi.”
Chiêu Hạ xong lớn tiếng căn dặn các ám vệ đang c.h.é.m g.i.ế.c với mã tặc: “Tất cả , hộ tống cô nương và tiểu công t.ử rời !”
Cố Tuế An ôm c.h.ặ.t Cố Nguyên An, chợt nhớ đến Xuân Lan và Tứ Hỷ đang ở chiếc xe ngựa khác, liền vội vàng hét ngoài xe: “Chiêu Hạ, bảo bảo vệ Xuân Lan và Tứ Hỷ —-”
Chiêu Hạ nhíu mày, với vài ám vệ: “Mấy , bảo vệ Xuân Lan và Tứ Hỷ, đó chúng chia hai đường mà rời .”
“Rõ!”
Xe ngựa nhanh ch.óng phóng điên cuồng về một hướng, khuôn mặt của Chiêu Hạ biểu cảm gì, chỉ quất mạnh roi ngựa trong tay.
Mặc dù chia hai đường, nhưng một lượng lớn những kẻ cướp vẫn truy đuổi sát chiếc xe ngựa của Cố Tuế An.
Tuy t.h.u.ố.c mê tác dụng yếu hơn đối với các ám vệ, đến mức ngất xỉu, nhưng vẫn khiến cơ thể họ trở nên mệt mỏi.
Từng ám vệ một g.i.ế.c vì sức lực còn, bọn họ trụ nổi nữa .
Chiêu Hạ quất roi ngựa càng lúc càng mạnh, đột nhiên một thanh đao dài ánh lên hàn quang xé gió bay tới, cắm sâu con ngựa.
Con ngựa hí lên một tiếng, mùi m.á.u tươi xộc lên hòa lẫn trong khí ẩm ướt.
Chiêu Hạ nhanh ch.óng nhảy trong xe ngựa khi xe sắp lật, dùng hai tay mỗi tay ôm một , mang Cố Tuế An và Cố Nguyên An khỏi xe ngựa, mũi chân khẽ chạm đất, đó định vững vàng.
“Tỷ tỷ, sợ quá.” Giọng mang theo tiếng của Cố Nguyên An truyền đến.
Tiếng binh khí va chạm ngày càng gần.
Cố Tuế An kịp an ủi Cố Nguyên An, nàng đầu về phía , ám vệ còn nhiều, đám cướp đang cưỡi ngựa dần dần ép sát về phía ba bọn họ.
Tại những tên cướp võ công đến !
“Cô nương, mau ôm c.h.ặ.t lấy nô tì!”
Không kịp nghĩ nhiều, Cố Tuế An Chiêu Hạ ôm ngang eo và bay lên.
Khinh công của Chiêu Hạ cực kỳ , nhưng mang theo hai thì tốc độ khó tránh khỏi chậm .
Cố Tuế An thấy tiếng vó ngựa ngày càng gần.
Nàng chỉ cảm thấy cứ thế thì chắc chắn , sớm muộn gì cũng sẽ đuổi kịp vì Chiêu Hạ kiệt sức!