Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 21: Thái tử điện hạ nhiều mưu như yêu quái
Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:37:02
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trái tim của kìm mà đập loạn xạ.
Nàng… nàng hôn nàng ?
… diễn biến thực sự quá nhanh ? Mặc dù cũng thích Cố cô nương.
… nhưng bây giờ vẫn đính hôn, như sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Cố cô nương.
Trong đầu chợt lóe lên hình ảnh đôi môi đỏ mọng xinh .
Mặc dù cũng …
kiềm chế . Nghĩ đến đây, thiếu niên hít sâu một , mặt đỏ bừng và ngượng nghịu từ chối: “Cố cô nương, chuyện quá nhanh .”
“Hả?”
“Chuyện gì quá nhanh cơ?”
Lúc Cố Tuế An mới phát hiện khuôn mặt của Mộ Hành Tắc đỏ bừng như một con tôm luộc.
Chuyện gì thế , Cố Tuế An lộ vẻ mặt khó hiểu.
Chẳng lẽ đối phương cảm thấy mất hết hình tượng, nên quá đỗi hổ ?
Cố Tuế An liếc mắt hỏi Thanh Huyền ở bên cạnh Mộ Hành Tắc: “Công t.ử nhà ngươi ?”
Thanh Huyền Thế t.ử nhà , khóe môi giật giật, còn thể nữa, câu mất hồn chứ gì.
Y thản nhiên phá tan ảo tưởng của Thế t.ử nhà : “Công t.ử, khóe miệng của vết bẩn.”
“Hả?” Mộ Hành Tắc ngơ ngác hỏi .
Thanh Huyền rút con d.a.o của khỏi vỏ kiếm một chút, soi mặt Mộ Hành Tắc.
Mộ Hành Tắc thấy dáng vẻ của trong con d.a.o, ngay lúc đó, biểu cảm của từ đỏ sang trắng đen, vô cùng đặc sắc.
Sau khi kết thúc chuyến du thuyền và lên bờ, Mộ Hành Tắc gượng chào tạm biệt Cố Tuế An.
Nhìn chiếc xe ngựa càng lúc càng xa, sắc mặt của Mộ Hành Tắc đổi liên tục như tắc kè hoa.
Hình tượng tuấn và phóng khoáng của hủy hoại mặt Cố cô nương !
Thanh Huyền bên cạnh Thế t.ử với ánh mắt thông cảm, thấy công t.ử nhà tại chỗ chịu , y bèn lên tiếng nhắc nhở: “Thế t.ử, Cố cô nương xa .”
Mộ Hành Tắc liếc Thanh Huyền một cái: “Trong vòng một tháng , ngươi phép ăn thịt, chỉ phép ăn rau thôi.”
Thanh Huyền mở to mắt: “Thế t.ử, đừng mà!”
Mộ Hành Tắc bỏ mặc Thanh Huyền đang kêu gào bước nhanh rời . Thanh Huyền theo bóng lưng của Thế t.ử nhà với vẻ mặt nước mắt. Thôi xong, giờ thì đến lượt y tự thương hại chính bản .
Lần Mộ Hành Tắc giấu kín phận kinh, chủ yếu là để giúp phụ của mang một phong thư và truyền một vài lời tới Tạ Thái úy Tạ Lễ Đường.
Phụ của và Tạ Thái úy là bạn chí cốt thời trẻ, những năm phụ của vẫn luôn âm thầm giúp Tạ Thái úy điều tra một chuyện.
Cụ thể là chuyện gì thì cũng rõ lắm, phụ cũng từng rõ ràng với .
điều tra rằng mối quan hệ giữa Tạ Thái úy và Đức Phi nương nương cũng hề đơn giản.
Chàng phỏng đoán rằng cái c.h.ế.t của Tam hoàng t.ử năm xưa hề đơn giản, và phụ của lẽ điều tra một vài manh mối.
Chuyện vô cùng quan trọng, phụ thể tùy tiện kinh, nên mới để bí mật tiến kinh để tìm Tạ Thái úy.
Đáng tiếc là khi kinh, thì Tạ Thái úy Hoàng thượng phái khỏi kinh để việc .
Chàng chỉ thể tìm đến đích t.ử của nhà họ Tạ là Tạ Vân Đình.
Ban đầu, vô cùng bất mãn với nhiệm vụ mà phụ giao phó, ghét những âm mưu tính toán trong triều đình , toan tính qua như thì ý nghĩa gì chứ.
giờ đây vô cùng ơn cha , vì cho kinh và gặp Cố Tuế An.
Công việc xong, lẽ cũng nên rời , nhưng giờ đây ý định rời .
Chàng thiếu niên khoác chiếc áo đỏ lười biếng nghiêng bên cửa sổ tầng hai của quán trọ, một chân co lên, một chân duỗi thẳng. Đôi mắt hoa đào của hé mở, xuống cảnh đường phố ở lầu, nhưng tâm trí thì bay .
Chàng đang nghĩ cách nào để vãn hồi hình tượng của mặt Cố Tuế An.
Lúc , Thanh Huyền đẩy cửa bước và đến mặt Mộ Hành Tắc: “Thế t.ử, thuộc hạ bảo tiểu nhị chuẩn bữa tối ạ.”
“Ừm.” Mộ Hành Tắc lười nhác đáp một tiếng, đầu mà tiếp tục ngoài cửa sổ. Thanh Huyền cũng ngoài cửa sổ một cái, chẳng gì để xem cả.
Thế t.ử nhà y cứ thất thần kể từ khi trở về buổi chiều. Xem chuyện xảy chiều nay ảnh hưởng lớn đến Thế t.ử.
Cũng thôi, tính cách của Thế t.ử vốn dĩ kiêu ngạo, nay mất mặt mặt cô nương thầm mến, chắc chắn buồn bực một thời gian .
Tuy nhiên, y nghĩ đến tin tức ở lầu, đoán chừng xong thì Thế t.ử sẽ thể yên nữa.
“Thế t.ử, thuộc hạ ở tầng một của quán trọ thấy bàn tán rằng Phủ Thừa tướng trong bảy ngày tới sẽ tổ chức lễ cập kê cho tiểu thư nhà bọn họ.” Y cô nương mà công t.ử nhà thích là tiểu của Phủ Thừa tướng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-21-thai-tu-dien-ha-nhieu-muu-nhu-yeu-quai.html.]
Quả thật là môn đăng hộ đối với công t.ử nhà y.
Nghe những lời , cơ thể của Mộ Hành Tắc bỗng chốc thẳng dậy, sắp đến sinh thần của nàng ư?
Nghĩ đến việc hiện tại món quà nào đáng giá, liền thể yên nữa.
“Đi dạo một chút.”
“Thế t.ử, vẫn dùng bữa tối.” Thanh Huyền bóng lưng gấp gáp của Thế t.ử liền lên tiếng nhắc nhở.
“Không ăn nữa.”
Thanh Huyền cảm thấy cạn lờn. Y vẫn ăn mà, lẽ nên đợi ăn xong bữa tối hãy với Thế t.ử thì hơn.
Thế là xong , ngay cả rau xanh cũng ăn nữa. Thanh Huyền nước mắt mà bước theo .
Buổi tối
Phủ họ Tạ ở phố Đông của Kinh đô.
Trong thư phòng.
Tạ Vân Đình chiếc bàn rộng lớn, vẻ mặt biểu cảm gì, đang lắng ám vệ báo cáo.
“Thưa Đại nhân, chiều nay Cố cô nương nhận lời du ngoạn hồ Minh Nguyệt cùng Mộ Thế t.ử. Khi chia tay, cả hai đều tươi rạng rỡ và trò chuyện vui vẻ ạ.”
“Trò chuyện vui vẻ?” Tạ Vân Đình hờ hững hỏi .
“Vâng… ạ.” Ám vệ hiểu cảm thấy lạnh sống lưng.
Tạ Vân Đình im lặng một lúc, “Ngươi lui xuống .”
“Vâng.” Ám vệ đáp một tiếng lui ngoài.
Tạ Vân Đình những công vụ mắt, cảm thấy khó xử lý.
Chàng dậy , đến bên cạnh cửa sổ. Lúc bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, trăng khuyết treo cao trời, những ngôi lấp lánh trong đêm, và lặng lẽ quan sát thứ mặt đất.
Chàng ngưỡng mộ sự dũng cảm của Mộ Hành Tắc, thích thì thể theo đuổi mà hề e ngại. thì , đang gánh vác tiền đồ và tương lai của bộ gia tộc họ Tạ.
Chàng vẫn nhớ đầu tiên gặp Cố Tuế An là ở Thái Thanh Quan. Tiểu cô nương mặc chiếc váy lụa màu hồng, đang quỳ bồ đoàn mà cầu nguyện.
Không ước nguyện điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ thành kính.
Sau đó nàng xin quẻ, là quẻ gì. Dù thì thấy nàng khi rời khỏi chỗ Đại sư giải quẻ – Liễu Không – liền lộ vẻ mặt thất vọng, dám .
Nhìn nàng như khiến vô cùng thương xót.
Lúc đó, cùng mẫu đến Thái Thanh Quan để tìm Quan chủ của Thái Thanh Quan.
Đợi khi bước khỏi phòng Quan chủ thì thấy cô nương tươi rạng rỡ, đang đùa nghịch với mèo con trong quán, cứ như thể vẻ mặt của tiểu cô nương nãy chỉ là ảo giác của .
Sau , nữa gặp nàng là khi thấy nàng ở cùng với Thái t.ử.
Hóa nàng chính là Thái t.ử phi chỉ định từ của Thái t.ử, nữ nhi của Cố Thừa tướng.
Sau đó, hễ nơi nào nàng xuất hiện thì kìm mà chú ý đến nàng. Chàng như là đúng, nhưng thể kiểm soát bản .
Chàng cố gắng kiềm chế ngừng sa đọa thứ tình cảm đó.
Nếu như… giá mà Thái t.ử thì mấy.
Những ý nghĩ đen tối ngừng trào từ tận đáy lòng, nhưng lý trí đ.á.n.h bại.
Thái t.ử điện hạ nhiều mưu kế như yêu quái, đến cả cũng thể thấu, hơn nữa Thái t.ử còn h*m m**n chiếm hữu Cố Tuế An đến mức kinh , sớm quyết tâm nàng .
Sau lưng còn cả gia tộc họ Tạ, thể tranh giành, và cũng dám… tranh giành.
“Vệ Nhất.”
“Thuộc hạ mặt.” Một bóng đen từ chỗ tối hạ xuống quỳ mặt đất.
“Đừng để tin tức về việc Cố cô nương và Mộ Hành Tắc du ngoạn lọt ngoài.”
Nếu Thái t.ử Cố Tuế An du ngoạn hồ với nam nhân khác, e rằng chuyện sẽ thể giải quyết êm .
Chàng nàng chịu bất kỳ tổn thương nào.
“Thuộc hạ xin mệnh.”
Bóng đen biến mất khỏi căn phòng, Tạ Vân Đình ngẩng đầu vầng trăng sáng ở trời một lúc lâu.
Sau đó chiếc bàn rộng, mở một chiếc hộp gỗ tinh xảo đặt bàn . Trong hộp gỗ là một con mèo nhỏ khắc bằng bạch ngọc trông sống động như thật.
Chàng nhẹ nhàng vuốt ve con mèo bằng bạch ngọc đó.
Nàng , chắc là sẽ thích nhỉ.