Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 139: Ngoại truyện 9: Dáng vẻ đẹp nhất của Mộ Hành Tắc

Cập nhật lúc: 2026-04-27 11:36:56
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay Mộ Hành Tắc chút xui xẻo. Cậu đến trường một cô gái kéo tỏ tình. Khi bực bội hất tay cô , định bỏ thì Thầy Chủ nhiệm là lão Chu thấy.

 

Thế là vui vẻ mời ‘ghé thăm’ văn phòng giáo viên một chuyến.

 

Bị cằn nhằn gần nửa tiếng thì lão Chu mới chịu thả .

 

Vừa bước đến cửa văn phòng, thấy giọng của thầy Chu truyền đến: “Này, Mộ Hành Tắc đợi , về lớp gọi bạn nữ mới đến đến văn phòng một chuyến giúp thầy.”

 

Mộ Hành Tắc đầu , chỉ khoát tay hờ hững : “Em .”

 

Lúc là tiết tự học buổi sáng nên trong lớp đều vang lên tiếng sách. Mộ Hành Tắc mặc đồng phục ở cửa lớp, hai cúc áo sơ mi trắng tinh ở cùng tùy ý mở , để lộ xương quai xanh. Đôi mắt hoa đào của lơ đãng quét qua lớp học, gõ tay cánh cửa lớp, đó lười biếng cất tiếng: “Ai là học sinh mới? Lão Chu tìm.”

 

Trong lớp học bỗng chốc trở nên yên tĩnh, ánh mắt trong lớp đều đồng loạt về phía Mộ Hành Tắc.

 

Cố Tuế An thiếu niên trai ở cửa chớp chớp mắt, học sinh mới, gọi cô ư?

 

Cố Tuế An chắc chắn. Lớp chỉ cô là học sinh mới ? Lão Chu, là thầy Chu ?

 

Thiếu niên đeo kính cùng bàn kéo nhẹ vạt áo của cô, mặt đỏ bừng thì thầm: “Cố… bạn học Cố, thầy Chu tìm đấy.”

 

Cố Tuế An xác nhận đó là , thì mỉm nhỏ một tiếng cảm ơn với bạn bên cạnh, dậy về phía cửa. Cô thấy khuôn mặt bạn đeo kính phía càng đỏ hơn.

 

Mộ Hành Tắc thành nhiệm vụ thì định về chỗ của , nhưng đôi mắt hoa đào bất chợt đối diện với một đôi mắt trong suốt như pha lê đen. Cậu bỗng nhiên sững tại chỗ.

 

Trong vài giây, Mộ Hành Tắc còn đang thở .

 

Cô gái mắt làn da trắng như tuyết, chỉ mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản cùng quần jeans màu xanh nhạt. Mái tóc đen tùy ý buộc thấp kiểu đuôi ngựa, dù trang điểm nhưng đến kinh ngạc.

 

Lúc , cô đang và mỉm : “Cảm ơn bạn chuyển lời nhắn nhé.”

 

Mộ Hành Tắc hồn , dùng đến sự tự chủ cực lớn mới khiến trông vẻ bình tĩnh tự nhiên. Đôi mắt hoa đào của chớp, giọng thiếu niên khàn đặc: “Không gì.”

 

Cố Tuế An chỉ cảm thấy càng gần thì thiếu niên mắt càng trai hơn. Cô gật đầu với , bước khỏi lớp về phía văn phòng.

 

Lúc , trong lớp chỉ cảm thấy mãn nhãn. Vừa nãy, hai ở đó cứ ngỡ như đang phim thần tượng , vài nữ sinh suýt chút nữa hét lên. Nhan sắc quả thật quá xứng đôi!

 

Không ít còn lén lút lấy điện thoại chụp ảnh .

 

Đợi đến khi Cố Tuế An văn phòng xong về thì đến giờ giải lao của tiết tự học buổi sáng. Lớp học vô cùng náo nhiệt, cô trở về chỗ của .

 

Vừa xuống, bạn cùng bàn liền đưa một quyển vở qua: “Cố… bạn học, lúc tự học buổi sáng thấy cứ giải bài toán , tớ… tớ các bước giải , xem thử .”

 

Cố Tuế An quyển vở, đó chính là bài toán mà sáng nay cô mãi giải . Cô nhận lấy quyển vở xem qua, quá trình giải rõ ràng vô cùng. Cô lập tức hiểu rằng sáng nay suy nghĩ quá phức tạp . Cô ngẩng đầu bạn cùng bàn, đôi mắt tràn đầy vui vẻ chân thành khen ngợi: “Cậu giỏi thật đấy, cảm ơn nhé.”

 

Ánh mắt cặp kính của bạn cùng bàn lảng tránh, đỏ mặt : “Không… gì.”

 

Mặc dù bản Cố Tuế An học giỏi, nhưng ở trường trung học Đế Đô quy tụ thiên tài thì cô cũng tính là gì. Cô trò chuyện thêm với bạn cùng bàn mới phát hiện hóa là một cao thủ Toán học đạt giải thưởng Olympic.

 

Vốn dĩ đặc cách đại học nhờ cuộc thi, nhưng vì hài lòng với chuyên ngành đó nên quyết định từ bỏ và tự tham gia kỳ thi đại học.

 

Cố Tuế An tò mò hỏi: “Cậu học chuyên ngành gì ?”

 

Bạn cùng bàn tên là Từ T.ử Chính, gãi gãi gáy : “ học chuyên nghành Nông nghiệp, kỳ lạ lắm đúng ?”

 

Cố Tuế An mở to mắt: “ cũng định học chuyên ngành Nông nghiệp!”

 

Cố Tuế An chỉ cảm thấy như tìm tri kỷ, trò chuyện với Từ T.ử Chính càng lúc càng thấy hợp ý hơn.

 

Chỉ là trong lúc hai đang trò chuyện say sưa, họ để ý thấy phía xa một thiếu niên đang nghiến c.h.ặ.t răng hàm, tưởng chừng như sắp vỡ vụn.

 

Trước đây, từng với Mộ Hành Tắc rằng tình yêu sét đ.á.n.h là khó quên nhất, Mộ Hành Tắc đối với chuyện chỉ khẩy một tiếng. bây giờ chỉ cảm thấy hồi đó quá ngông cuồng.

 

Cậu chỉ cảm thấy cô bạn học mới chỗ nào cũng hợp ý , thực sự thích đến mức thể kiềm chế nổi .

 

Sáng hôm khi Cố Tuế An đến lớp, cô phát hiện ghế của bạn cùng bàn một thiếu niên trai đang lười biếng ở đó. Lúc thấy cô, liền vội vàng thẳng dậy, giơ tay lên chào hỏi như con mèo chiêu tài, đôi mắt hoa đào cực kỳ quyến rũ lòng . Người hiển nhiên chính là bạn hôm qua gọi cô đến văn phòng.

 

Cậu nam sinh thật sự trai! : “Bạn học, nhầm chỗ ?” Cố Tuế An bụng nhắc nhở.

 

Mộ Hành Tắc thấy Cố Tuế An thì trái tim đập thình thịch ngừng. Thiếu niên hiếm khi cảm thấy căng thẳng, cái cớ nghĩ sẵn từ lâu: “ tên là Mộ Hành Tắc, mắt cận thị, đeo kính, mà phía rõ, cho nên đổi chỗ với bạn Từ .”

 

Mộ Hành Tắc?

 

Chính là nam thần trường trung học Đế Dô mà Tô Thư ?

 

Quả nhiên là tươi sáng trai, danh hiệu nam thần quả thật xứng đáng!

 

Cố Tuế An thấy vì cận thị mà đổi chỗ, liền về phía dãy ghế , quả nhiên thấy Từ T.ử Chính đang vùi đầu bài tập.

 

Cố Tuế An “ừm” một tiếng, gật đầu tỏ vẻ xuống. Chỉ là hôm qua cô mới quen với bạn cùng bàn một chút, ngờ hôm nay đổi .

 

mà… cùng bàn với một siêu trai, cũng mãn nhãn, hi hi.

 

Hai ở vị trí cạnh cửa sổ, chỗ của Mộ Hành Tắc sát cửa sổ nhưng phía ngoài, nên khi Cố Tuế An xuống, cánh tay của cô khó tránh khỏi chạm cánh tay của .

 

Cố Tuế An còn kịp phản ứng, thì Mộ Hành Tắc ‘xoạt’ một tiếng lùi sát bên cửa sổ. Cơ thể dán c.h.ặ.t cửa sổ, khuôn mặt tuấn tú nhanh ch.óng về phía cửa sổ, để cho Cố Tuế An một cái gáy siêu trai.

 

Cố Tuế An, “…”

 

Cần gì phản ứng lớn đến thế, chỉ là lỡ chạm một chút thôi mà. Nam thần cùng bàn của cô chứng sạch sẽ .

 

Điều cô thấy là, khuôn mặt tuấn tú đang đối diện với cửa sổ lúc đỏ bừng như thể uống say .

 

Cánh tay của Mộ Hành Tắc vẫn còn tê dại. Trong đầu là cánh tay chạm , mềm mềm, mỏng manh và trắng mịn. Cậu còn chạm nữa.

 

, nếu sẽ nghĩ là đồ b**n th**.

 

Đợi đến khi khó khăn lắm mới bình tĩnh đầu , thì thấy cô bắt đầu chuyên tâm bài tập .

 

Cậu nhịn mà lén lút cô, càng càng thích, càng càng thích, thậm chí còn kìm hôn lên đó. Cậu thiếu niên thu ánh mắt về, hít sâu một , , kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế…

 

Sau khi tan học, Cố Tuế An đặt b.út xuống vươn vai một cái. Bên tai cô truyền đến một giọng trầm ấm và thanh thoát: “Bạn học Cố, nếu bất kỳ bài nào thì đều thể hỏi .” Đừng hỏi khác nữa!

 

Cố Tuế An thấy lời thì ngẩn , đó đầu Mộ Hành Tắc. Lúc , đôi mắt hoa đào của đang cô đầy mong đợi.

 

Cậu bạn học mới quả là nhiệt tình giúp đỡ.

 

mà… vẻ ngoài của bạn cùng bàn mới , giống một học sinh giỏi chút nào…

 

, Cố Tuế An chỉ mỉm lịch sự: “Cảm ơn , tạm thời gặp bài nào cả.”

 

sự thực là Cố Tuế An nhầm . Có một cô gặp một bài Vật lý , thiếu niên chỉ liếc qua một cái là giải .

 

Sau khi xong, còn chờ đợi cô khen ngợi .

 

Cố Tuế An quả thật cũng chân thành cảm ơn và khen ngợi: “Cảm ơn , thật sự giỏi!”

 

Bài toán đó liên quan đến kiến thức đại học, Mộ Hành Tắc thể giải nhanh như thật sự giỏi. Trường trung học Đế Đô quả nhiên là nơi hội tụ nhiều nhân tài!

 

Mộ Hành Tắc đạt tâm nguyện thì vô cùng rạng rỡ, má lúm đồng tiền ẩn hiện khuôn mặt tuấn tú, khí chất thiếu niên tràn đầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-139-ngoai-truyen-9-dang-ve-dep-nhat-cua-mo-hanh-tac.html.]

 

Cố Tuế An nụ của thì âm thầm dời ánh mắt .

 

Dưới sự tiếp cận chủ ý của Mộ Hành Tắc, Cố Tuế An và dần dần trở nên quen hơn.

 

Cố Tuế An khá vui, cô thêm một bạn mới, hơn nữa bạn học hành còn siêu giỏi. Sau cô mới , Mộ Hành Tắc luôn trong top 5 của trường trung học Đế Đô, là một học sinh siêu giỏi trong những học sinh giỏi.

 

Phải rằng ở trường cũ cô luôn đầu, nhưng ở trường trung học Đế Đô thì bao giờ lọt top ba mươi. May mà tâm lý của cô , nếu buồn bực đến c.h.ế.t .

 

Tuy nhiên, khi bạn cùng bàn với Mộ Hành Tắc một học kỳ, thì cô thành công lọt top hai mươi!

 

Mộ Hành Tắc chính là vị thần của cô!

 

Vì điều mà Cố Tuế An quyết định mời ăn một bữa thật ngon.

 

Mộ Hành Tắc xong thì vui mừng điên cuồng, đến buổi trưa của ngày hẹn, khi ngoài đổi mấy bộ quần áo, cuối cùng mặc bộ mà cho là trai nhất, mới khỏi nhà ánh mắt kỳ lạ của bố .

 

Bố Mộ: “Con trai em đúng là con Khổng tước thích khoe mẽ.”

 

Mẹ Mộ khinh thường: “Con trai đấy.”

 

“…..”

 

Cố Tuế An chọn một quán ăn Tứ Xuyên mà cô cho là ngon nhất. Cô hỏi Mộ Hành Tắc, cũng ăn cay nên mới chọn.

 

Quán ăn Tứ Xuyên chỉ dành cho hội viên, cô của cô cô thích ăn nên đặc biệt cho cô một cái thẻ.

 

Khi Cố Tuế An đến cửa quán Tứ Xuyên, cô lập tức thấy Mộ Hành Tắc. Không còn cách nào khác, quá nổi bật vì vẻ ngoài trai, cộng thêm chiếc xe thể thao bên cạnh, quả thực là tỷ lệ đầu đạt một trăm phần trăm .

 

Mộ Hành Tắc thấy cô thì và vẫy tay, Cố Tuế An bước nhanh đến mặt : “Sao trong đợi?”

 

Mộ Hành Tắc Cố Tuế An : “ cũng mới đến thôi.”

 

Cố Tuế An khuôn mặt trai tái vì gió lạnh của gì nữa.

 

Sau khi ăn xong, Mộ Hành Tắc chia tay Cố Tuế An sớm như . Cậu ở bên cô thêm một lúc nữa, bèn thăm dò đề nghị: “Buổi chiều việc gì khác ? đưa đến một nơi vui chơi ?”

 

Thực Cố Tuế An về nhà ngay khi ăn cơm xong, nhưng thấy ánh mắt chứa đựng sự mong đợi của Mộ Hành Tắc, Cố Tuế An chút nỡ từ chối, bèn gật đầu: “Được.”

 

Mộ Hành Tắc đưa Cố Tuế An đến trường đua xe. Trường đua vô cùng náo nhiệt, khắp nơi là tiếng reo hò.

 

Đây là đầu tiên Cố Tuế An đến nơi như thế nên cảm thấy vô cùng mới lạ.

 

quen thuộc chào hỏi Mộ Hành Tắc, thấy bên cạnh một cô gái vô cùng xinh thì đều trêu ghẹo, nhưng ý định ánh mắt chứa đựng sự cảnh cáo của Mộ Hành Tắc ngăn .

 

việc , các tự chơi .” Nói xong với mấy bạn, Mộ Hành Tắc liền dẫn Cố Tuế An đến khu vực khán đài góc nhất.

 

Cố Tuế An vịn lan can từng chiếc xe thể thao đường đua, vẻ mặt của cô vô cùng kinh ngạc: “Họ lái nhanh thật đấy, đây chỉ thấy trong phim thôi.”

 

Mộ Hành Tắc tìm hiểu mạng rằng khi theo đuổi một cô gái thì thể hiện khía cạnh trai nhất của . Cậu nghĩ rằng trai nhất là khi lái xe đua, nên mới đưa cô đến đây. Cậu Tuế Tuế thấy khía cạnh nhất của .

 

“Tuế Tuế, chơi ở đây một lát nhé, chút việc.”

 

Cố Tuế An vẫn dán mắt những chiếc xe đua phía , chỉ vẫy vẫy tay: “Cậu , .”

 

Mười lăm phút trôi qua, vòng đua mà Cố Tuế An đang xem kết thúc, một vòng đua mới bắt đầu.

 

Cố Tuế An nhận thấy khi vòng đua mới bắt đầu thì khí tại trường đua càng trở nên náo nhiệt hơn, tiếng reo hò vang lên từng đợt từng đợt.

 

Trận đấu nhanh ch.óng bắt đầu. Khi đèn tín hiệu trường đua chuyển sang màu đỏ, ngay đó là tiếng “bùm”, những chiếc xe đua đường đua đồng loạt lao v.út .

 

Dẫn đầu là một chiếc xe thể thao màu đỏ độ , nhưng đến giữa chặng đua thì đột nhiên xảy biến cố. Một chiếc xe đua màu xanh đậm đột ngột chuyển làn ép mạnh, xe gần như đ.â.m ngang tới.

 

Khi Cố Tuế An nắm c.h.ặ.t hai tay lan can, cô suýt chút nữa thốt lên vì kinh ngạc.

 

Chiếc xe thể thao màu đỏ lướt thêm nửa bước như một con cá, tránh né chiếc xe đua màu xanh lam. Ngược , chiếc xe đua màu xanh lam vì thế mà mất kiểm soát, tròn gấp gáp, lốp xe ma sát với mặt đất tạo tiếng rít ch.ói tai, đ.â.m mạnh hàng rào bảo vệ ở khu vực giảm tốc.

 

Còn chiếc xe thể thao màu đỏ lao nhanh khúc cua như một tia chớp, động cơ xe phát âm thanh mạnh mẽ, ống xả phun ngọn lửa màu xanh thẳm, tựa như một tàn ảnh mà dẫn đầu lao qua vạch đích.

 

Khán đài lập tức sôi trào, tiếng la hét và reo hò ùa đến như sóng triều.

 

Ngay cả Cố Tuế An cũng kìm mà reo hò cổ vũ cho .

 

lúc .

 

Cánh cửa của chiếc xe thể thao màu đỏ mở , thiếu niên mặc bộ đồ đua xe màu đỏ cởi mũ bảo hiểm, để lộ khuôn mặt tuấn tú với mày kiếm mắt , trai vô cùng. Đôi mắt hoa đào của chằm chằm về phía Cố Tuế An đang , đó vẫy tay về phía cô và rạng rỡ hết mức.

 

Các fan hâm mộ bên lề sân đua lập tức phát cuồng và reo hò.

 

“Là Mộ Thần!! Á a a a a a, giỏi quá mất!!”

 

“Đẹp trai quá, trai quá!”

 

“Làm đàn ông trai đến thế chứ, á a a a a a.”

 

Cố Tuế An sớm kinh ngạc đến sững sờ, tiếng reo hò bên tai dường như ngay lập tức tan biến. Cô Mộ Hành Tắc đang bên chiếc xe thể thao màu đỏ, vẫy tay về phía cô rạng rỡ và tự tin vô cùng. Cô chỉ cảm thấy nụ của còn ch.ói lóa hơn cả ánh mặt trời buổi sớm.

 

Các fan hâm mộ xung quanh gọi hề sai.

 

Cậu thật sự, quá trai á a a a a a a a!!!

 

Mộ Hành Tắc trở khán đài mà vẫn mặc nguyên bộ đồ đua xe màu đỏ đó. Đôi mắt hoa đào của như chứa đựng ánh , và hỏi: “Tuế Tuế, giỏi ?”

 

Cố Tuế An Mộ Hành Tắc mà kích động : “Giỏi! Quá giỏi luôn! Mộ Hành Tắc, quá trai á a a!”

 

Tuế Tuế trai!

 

Khuôn mặt tuấn tú của ửng đỏ, ngượng nghịu : “Cũng… cũng tạm thôi.” trong lòng sắp đắc ý lên trời .

 

Thời gian còn sớm nên Mộ Hành Tắc đưa Cố Tuế An về nhà. Đến gần nhà Cố Tuế An, cô chào tạm biệt Mộ Hành Tắc xuống xe bộ về.

 

Mộ Hành Tắc bóng lưng của Cố Tuế An, kìm mà xuống xe đuổi theo cô: “Tuế Tuế.”

 

Cố Tuế An thấy tiếng gọi thì đầu , “Sao thế?”

 

Đôi mắt hoa đào đa tình của Mộ Hành Tắc lúc vô cùng nghiêm túc: “Tuế Tuế, chúng cùng thi một trường đại học ?”

 

Cố Tuế An ngây , ánh mắt tràn đầy tình cảm của thiếu niên, cô chợt hiểu điều gì đó. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh của cô phủ một lớp hồng nhẹ, một lát cô mới gật đầu và : “Được.”

 

Thời gian trôi qua thật nhanh, kỳ thi đại học cũng nhanh ch.óng đến. Tuy nhiên, hai ngày kỳ thi, Mộ Hành Tắc gặp một cơn ác mộng. Trong mơ, bảo vệ Tuế Tuế, khiến cô đàn ông khác cướp mất, mà cách nào giành . Khi tỉnh dậy, Mộ Hành Tắc thấy lạnh toát, nỗi đau mất mát trong mơ khiến sống bằng c.h.ế.t, và khi tỉnh dậy vẫn thể chấp nhận .

 

Sáng sớm hôm , nhịn mà chạy đến nhà Tuế Tuế. Thấy Tuế Tuế nhận tin nhắn của xuống lầu và về phía . Cậu kìm mà dứt khoát chạy đến ôm c.h.ặ.t lấy cô.

 

“Tuế Tuế, Tuế Tuế, đợi kỳ thi nữa. Cậu đồng ý với ngay bây giờ ?”

 

“Đồng ý ở bên , chúng sẽ bao giờ chia xa.”

 

Mộ Hành Tắc lo lắng, sợ hãi chờ đợi một lúc, cuối cùng cũng chờ tiếng “Được” của cô gái trong vòng tay .

 

Ánh nắng mùa hè rọi lên hình bóng trai và cô gái đang ôm , thứ đều là hình ảnh nhất của thời thanh xuân.

Loading...