Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 110: Đợi tất cả mọi người quên đi
Cập nhật lúc: 2026-04-19 12:46:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Cố Tuế An và Chiêu Hạ đường về, Ngô Trình do dự một lúc. Khi thấy Cố Tuế An sắp bước lên xe ngựa, cuối cùng nàng cũng ấp úng ngượng nghịu hỏi: “Liễu phu nhân, … thể đến trang viên để xem… xem phu nhân trồng lúa nước ?” Nói đến đoạn , giọng của nàng càng lúc càng nhỏ , bởi vì phương pháp nâng cao sản lượng lúa nước thế thể tùy tiện truyền dạy cho khác .
Bùn mặt và tay của Cố Tuế An rửa sạch. Nghe thấy lời đó, nàng đầu Ngô Trình: “Được chứ, trang viên luôn hoan nghênh cô đến bất cứ lúc nào.”
Ngô Trình hứng thú học, còn Cố Tuế An thì cũng hề keo kiệt và sẵn lòng truyền dạy. Nhìn lịch sử, bao kỹ thuật, bí quyết tri thức từng cất giấu trong tủ, lâu dần thất truyền, thật đáng tiếc bao. Những kỹ thuật và tri thức chỉ khi càng nhiều học thì mới thể mang lợi ích cho dân chúng, mới thực sự đạt ý nghĩa tận dụng hết giá trị của chúng.
Tìm Dã Bại , Cố Tuế An lập tức bắt tay thực hiện việc lai tạo ban đầu.
‘Người trồng cây, kẻ hưởng bóng mát.’ Lúa lai ở thời hiện đại xem là thành thục. Kiến thức mà nàng học chính là thành quả vô thất bại của các bậc tiền bối trong ngành nông nghiệp, vì nàng thể tránh nhiều ngõ cụt. Hơn nữa, các bước thực nghiệm nàng cũng quen thuộc, bởi ở thời hiện đại nàng từng thí nghiệm nhiều .
Cố Tuế An lấy lúa trồng thông thường, tức giống lúa bình thường, dùng tay thụ phấn, đưa hạt phấn hoa lên đầu nhụy của Dã Bại
Ngô Trình cũng đến trang viên, bước khiến nàng vô cùng tò mò, liền hỏi Cố Tuế An: “Tại như ?”
Đây vốn là một câu hỏi mang tính chuyên môn, nên Cố Tuế An lựa chọn cách giải thích bằng lời lẽ cho Ngô Trình trong thời đại thể hiểu . Càng nàng giải thích, đôi mắt Ngô Trình càng sáng rực lên.
Có lẽ vì hiếm khi gặp một cùng sở thích và chí hướng, nên Cố Tuế An liên hồi với Ngô Trình nhiều điều. Không chỉ về lúa nước, mà còn về các loại cây lương thực khác như khoai tây, khoai lang, cách thế nào để nâng cao sản lượng, nàng cũng đơn giản giảng giải cho Ngô Trình .
Tất nhiên, Ngô Trình vốn từng trải qua sự huấn luyện hệ thống, nên cũng mơ hồ và hiểu hết. trong lòng nàng dấy lên một ý niệm mãnh liệt, nàng bái Liễu phu nhân sư phụ!
Trở về tư gia, Ngô Trình liền nghiêm nghị gọi lão Ngô đến mặt. Hai đối diện xuống, lão Ngô thấy thần sắc trầm trọng của cháu gái, ngỡ rằng Ngô Trình gặp chuyện đại sự gì.
Ngô Trình lão Ngô kiên định : “Gia gia, cháu bái Liễu phu nhân sư phụ! Tuy rõ phu nhân bằng lòng nhận cháu t.ử , nhưng cháu sẽ dốc lòng tranh thủ để học hỏi.”
Ngô Lão Đầu tỏ vẻ kinh ngạc: “Bái Liễu phu nhân sư ư? Nàng thể dạy cháu điều chi?”
Ngô Trình vô cùng ngưỡng mộ đáp: “Liễu phu nhân đối với việc canh tác ruộng đồng kiến thức, theo phu nhân cháu học nhiều điều. Cứ như thể mở cánh cửa của một thế giới khác .”
Lão Ngô phần thất vọng: “Chanh t.ử, cháu thực sự yêu thích nghề mộc ?”
Ngô Trình gật đầu: “Gia gia, từ nhỏ cháu ưa thích trồng trọt, ông cũng rõ mà. Nếu gia gia lo sợ một thủ nghệ thất truyền, thể thu nhận một t.ử phẩm hạnh để truyền dạy ạ.”
Lão Ngô thở dài một tiếng, những cũng khuyên can thêm nữa: “Đi , cháu là cháu gái duy nhất của gia gia, gia gia cũng con những điều yêu thích. Gia gia ủng hộ con.”
Ngô Trình cảm động ôm c.h.ặ.t lấy lão Ngô, nàng hít hít mũi: “Gia gia, ông quá.”
Ngày hôm , lão Ngô và Ngô Trình mang theo lục vật đến gặp Cố Tuế An để bái sư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-110-doi-tat-ca-moi-nguoi-quen-di.html.]
Cố Tuế An mục đích của hai đến đây thì khá kinh ngạc, đây là đầu tiên nàng nhận lễ vật bái sư, nên cảm thấy mới lạ.
Tuy nhiên, Ngô Trình tính cách điềm tĩnh và chín chắn, thích trồng trọt và chút thiên phú. Đối với thực lòng học nông nghiệp, Cố Tuế An đương nhiên sẽ từ chối, huống chi nàng cũng yêu quý cô nương Ngô Trình .
Nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Ngô Trình, Cố Tuế An suy nghĩ một lát : “Ta thể nhận con đồ , nhưng việc học nông nghiệp khô khan và tẻ nhạt, con chuẩn tinh thần cho việc đó.”
Ngô Trình thấy lời , lập tức mừng rỡ quỳ xuống đất dập ba cái đầu thật mạnh: “Sư phụ, đồ nhi sợ bất kỳ khó khăn nào!”
Nhìn Ngô Trình đột nhiên dập đầu khiến Cố Tuế An giật , vội vàng đến mặt đỡ nàng dậy: “Không cần quỳ, dâng cho một chén là .” Hình như nghi thức bái sư thời cổ đại là như thế thì .
Ngô Trình vội vàng dậy rót cho Cố Tuế An.
Sau khi Cố Tuế An uống xong thì Ngô Trình chính thức là t.ử của nàng. Cố Tuế An dọn dẹp một căn phòng ở Tây sương phòng để cho nàng dọn ở.
Đây là đầu tiên thầy, nên Cố Tuế An vẫn còn chút bối rối dạy Ngô Trình như thế nào, đành trong lúc thí nghiệm lai tạo thì nghĩ điều gì liền điều đó với nàng , chẳng hề chuyên nghiệp chút nào. Sau khi suy nghĩ lâu, Cố Tuế An quyết định hết sẽ những kiến thức căn bản nhất của nông nghiệp thành một cuốn sách để cho Ngô Trình .
Vào cuối tháng Mười Một, Cố Tuế An thành công thu hoạch hạt giống chất lượng cao đời đầu tiên của lúa lai. Đương nhiên, việc vẫn kết thúc. Sau đó, còn tiếp tục lai tạo hệ thống khôi phục để thể thành công thiện hệ thống ba dòng của lúa lai. Đương nhiên, đây là việc thể thành trong một sớm một chiều.
Thời gian bước sang tháng Mười Hai, gió lạnh cắt da cắt thịt. Hôm nay là sinh nhật một tuổi của bánh bao nhỏ nên đều coi trọng, Tiểu Hòa cũng đặc biệt đóng cửa tiệm để đến trang viên mừng sinh nhật cho bánh bao nhỏ.
Bên ngoài trời đang mưa, gió lạnh thấu xương. Cố Tuế An dứt khoát quyết định sai mua một con dê, một nửa dùng để nhúng lẩu, một nửa dùng để nướng than. Cuối cùng, đương nhiên là do Tiểu Hòa đảm nhận việc nêm nếm. Không nàng như thế nào, nhưng món thịt dê nướng xèo xèo và nồi lẩu thịt dê nghi ngút khói mùi thơm nồng nàn đến mức khiến Cố Tuế An cảm thấy nước dãi như sắp trào từ khóe miệng .
Sau khi vui vẻ thưởng thức bữa ăn ngon miệng, tiếp đến là nghi thức chọn đồ cho bánh bao nhỏ. Xung quanh bánh bao nhỏ đặt một vòng các món đồ, gồm: văn phòng tứ bảo, còn cả mũi tên của Chiêu Hạ, chiếc cuốc nhỏ của Cố Tuế An, v.v. điều kỳ lạ là bánh bao nhỏ chẳng thèm để ý đến những thứ , mà cứ run rẩy dậy, mở to đôi mắt tròn xoe rời . Cố Tuế An mấy bế bánh bao nhỏ , nhưng bé vẫn chọn món nào cả. Chán nản nên Cố Tuế An đành từ bỏ việc cho bé chọn đồ.
Trong phòng đang đốt than nên ấm áp vô cùng. Tiểu Hòa, Ngô Trình và Chiêu Võ đang chơi đùa cùng bánh bao nhỏ, tiếng ê a của bánh bao nhỏ hòa lẫn cùng tiếng của Tiểu Hòa và những khác.
Cố Tuế An bên cửa sổ và chống cằm trời mưa ngoài . Thoáng chốc, nàng rời khỏi kinh đô hai năm . Hai năm nay nàng sống tự do tự tại, bình yên, hạnh phúc và sung túc, nhưng nàng hai năm gặp cha , đại ca và tiểu . Nàng chỉ thể bí mật nhờ Chiêu Võ tìm gửi tin cho họ. Không còn bao lâu nữa họ mới thể gặp , nàng nhớ họ.
Đã hai năm , Lý Trọng Yến chắc hẳn cưới những nữ t.ử khác . Hắn là Hoàng đế, nữ t.ử nào mà chẳng . Hy vọng quên nàng .
Chiêu Hạ bên cạnh Cố Tuế An hỏi nhỏ: “Cô nương đang nhớ thừa tướng gia và những khác ?”
Cố Tuế An vẫn những hạt mưa ngoài cửa sổ, nàng gật đầu, tâm trạng : “Ừ, nhớ lắm.”
Chiêu Hạ suy nghĩ một chút đề nghị: “Hay là nô tì đưa cô nương đến Phủ Ninh. Sắp đến Tết , họ chắc chắn cũng sẽ về Phủ Ninh, như thể gặp thừa tướng gia và những khác một .”
Cố Tuế An do dự một lát, nhưng vẫn lắc đầu: “Thôi bỏ , cứ đợi thêm vài năm nữa. Đợi đến khi tất cả quên phận Hoàng hậu c.h.ế.t trong biển lửa của , sẽ gặp cha, , đại ca và tiểu .”