Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 100: Bệ hạ đã phát điên rồi

Cập nhật lúc: 2026-04-17 16:19:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiêu Hạ còn gì đó nữa.

 

Điền Nghĩa nghi hoặc cắt ngang: “Hai vị sống trong thôn làng ?”

 

Cố Tuế An gật đầu: “Không chỉ , nhất là nhà cửa đó gần ruộng đất, chúng thể mua luôn cả ruộng đất.”

 

“Cái …” Điền Nghĩa do dự một chút: “Nói thật với hai vị, trong làng phần lớn các ngôi nhà đều là tự tìm dựng lên, cũng hiếm khi ai bán nhà trong làng. Toàn là nhà đất, chẳng đáng bao nhiêu tiền, như trong thành đều là nhà gạch xanh ngói đỏ. Có lẽ trong làng chỉ mảnh đất là chút giá trị, nếu phu nhân mua đất thì chỗ đây đúng là .”

 

Chiêu Hạ cũng từng với nàng về tình hình , hỏi chẳng qua là ôm chút tâm lý may mắn mà thôi, sẵn thì , mà nếu thì cũng thôi. Có thể mua đất đó thuê dựng nhà, nàng và Chiêu Hạ bàn bạc rằng thời gian thể thuê nhà ở tạm .

 

Điền Nghĩa chợt nhớ điều gì đó, ngập ngừng một lúc hỏi: “Hai vị dự tính chi bao nhiêu tiền ạ?”

 

Khuôn mặt vô cảm của Chiêu Hạ hiện lên một nụ nhạt: “Tiểu cứ thẳng, nếu hợp lý thì chúng sẽ tìm cách xoay bạc.”

 

Điền Nghĩa gật đầu, mỉm thẳng thắn : “Là thế , ở trấn Lê Hoa gần thành Lê An một trang trại. Trang trại đó vốn thuộc về một thương nhân buôn bán t.h.u.ố.c từ nơi khác. Người đó mua về là để trồng d.ư.ợ.c liệu, nhưng đáng tiếc ăn thất bại nên bán . Trong trang trại mười mẫu ruộng khô, nhà ở là kiểu một dãy, chỉ là giá cả đắt. Tuy trong thành nhưng cũng cần khá nhiều bạc. Dù , so với các trang trại khác thì giá của nó rẻ hơn nhiều.”

 

Ruộng khô.

 

“Ở gần trang trại đó con sông nào ?” Cố Tuế An suy nghĩ một lát hỏi.

 

Điền Nghĩa gượng: “Phu nhân chỉ ngay chỗ bất tiện của trang trại . Phía quả thật một con sông, chỉ là địa thế của trang trại khá cao, dẫn nước để biến ruộng khô thành ruộng nước thì mỗi năm đều tốn ít nhân lực. Hơn nữa, việc trồng loại d.ư.ợ.c liệu là một nghề cần kỹ thuật, ai cũng . Lâu dần, trang trại cứ bỏ mà chẳng ai chịu mua.”

 

Có sông là , chỉ cần guồng dẫn nước thì cho dù ruộng khô ở chỗ cao cũng thể biến thành ruộng nước. cụ thể thì tận mắt xem mới rõ. Cố Tuế An tiếp tục hỏi: “Ngươi trang trại rẻ hơn những trang trại khác, cần bao nhiêu bạc?”

 

Điền Nghĩa hề do dự mà thẳng thắn : “Hiện nay ở trấn Lê Hoa, giá một mẫu ruộng khô là mười lượng. Trang trại mười mẫu, tức là một trăm lượng. Thêm đó trong trang trại một ngôi nhà một dãy, chủ nhân còn xây tường bao quanh bộ trang trại. Tính gộp thì chủ nhân năm trăm lượng. So với các trang trại khác thì quả thật rẻ hơn nhiều, bởi vì ở Lê An thì trang trại rẻ nhất cũng bảy tám trăm lượng.”

 

Cố Tuế An vốn rõ giá nhà ở nơi , cũng chẳng bỏ năm trăm lượng để mua một trang trại là đắt . Dù thì họ cũng thể chỉ tìm một môi giới quyết định ngay, nhất định so sánh nhiều nơi mới đưa lựa chọn.

 

Tuy , hết vẫn nên xem thử trang trại . Cố Tuế An và Chiêu Hạ liếc mắt , Chiêu Hạ sang Điền Nghĩa : “Có thể phiền ngươi đưa chúng xem trang trại đó ?”

 

Nghe khách hàng , Điền Nghĩa chút xúc động vội vàng gật đầu: “Được chứ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-100-be-ha-da-phat-dien-roi.html.]

Hai ăn mặc hết sức bình thường, lúc đầu mở miệng hỏi về nhà cửa và đất trong làng, còn tưởng là vì đủ ngân phiếu để mua nhà trong thành. Giờ xem trang trại, chứng tỏ mức giá đó vẫn trong khả năng chấp nhận của họ. Phải rằng ở Lê An, dân thường tiết kiệm tằn tiện cả năm cũng chỉ dành dụm bốn, năm lượng bạc. Hai tuy trông vẻ giản dị, nhưng lẽ cũng là thương nhân, chỉ là khá kín đáo mà thôi.

 

Đi xe ngựa từ thành Lê An đến trấn Lê Hoa mất đến một canh giờ, cách với thành cũng khá gần.

 

Khi đến trấn Lê Hoa, xe ngựa qua một con phố. Con phố cũng lát bằng đá xanh, nhưng những ngôi nhà hai bên đường so với trong thành Lê An thì kém hơn nhiều. Tuy , thở sinh hoạt nơi dân dã càng thêm đậm nét.

 

Đi chừng một nén hương thì xe ngựa rẽ lên con đường làng, cuối cùng đến bên một con sông. Nơi hầu như ở, chung quanh là những thửa ruộng xanh mướt. Con sông rộng chừng hơn mười mét, lòng sông khá thấp, thì sâu lắm, nhưng dòng nước chảy khá xiết.

 

Trên sông một cây cầu đá, Điền Nghĩa mỉm giải thích: “Cây cầu đá cũng là do vị thương nhân trồng d.ư.ợ.c liệu xây dựng. Nơi phong cảnh , lúc ông cũng chính vì điểm mà chọn dựng trang trại ở đây. Cả phần đất hai bên bờ sông cũng thuộc về thương nhân đó. Nếu mua trang trại thì phần đất cũng tính kèm, chỉ là trong mười mẫu ruộng mà thôi.”

 

Xe ngựa chạy qua cây cầu đá, Cố Tuế An cảnh sắc bên ngoài cửa sổ thì cảm thán quả thật . Vừa bên phía họ qua là những cánh đồng rộng lớn nối tiếp . Sau khi qua cầu, địa thế rõ ràng cao hơn hẳn. Đi thêm chừng một đoạn ngắn năm phút thì đến trang trại.

 

Nhìn từ bên ngoài thì thấy trang trại trông lớn. Bên trong ngôi nhà xây bằng gạch xanh, lợp ngói, bốn phía đều bao quanh bằng tường gạch cao. Có lẽ vì quá lâu ở nên bên ngoài tường đầy cỏ dại, chỉ riêng cổng thì cỏ ít hơn một chút. Điền Nghĩa xuống xe ngựa, quen thuộc lấy chìa khóa mở cổng lớn của trang trại.

 

Chiêu Hạ đ.á.n.h xe ngựa tiến trang trại. Vừa bước , chỉ cảm thấy tầm vô cùng rộng rãi, những thửa ruộng lớn đều bỏ hoang, mặt đất mọc đầy cỏ dại. Ngay đối diện cổng lớn, cách hai mươi mét là ngôi nhà. Ngôi nhà mặt về hướng nam, lưng tựa hướng bắc. Con đường dẫn đến nhà cũng lát bằng đá xanh, nhưng giữa các phiến đá mọc lên những bụi cỏ dại.

 

Điền Nghĩa dẫn hai bước trong ngôi nhà. Đây là một tứ hợp viện tiêu chuẩn kiểu “một dãy”, bộ đều là nhà gạch xanh lợp ngói. Cổng lớn ngay chính giữa của khu nhà. Vừa bước qua cửa thì tầm lập tức rộng mở, bên trong là một sân khá lớn.

 

Điều khiến Cố Tuế An cảm thấy vui mừng là chính đường là một tòa lầu nhỏ ba tầng. Hai bên lầu hai gian nhà phụ. Trước lầu, ở phía bên trái trong sân trồng một cây quế khá lớn. Hai bên trái của sân là Đông sương phòng và Tây sương phòng, đều là nhà một tầng. Trước những gian nhà đều hành lang nối liền để .

 

Điền Nghĩa dẫn đường giới thiệu: “Hai vị đừng nghĩ đây chỉ là một ngôi nhà một dãy, chính đường ba tầng. Từ tầng cao nhất thể thấy cảnh trong trang trại. Nhà bếp và nhà xí thì ở hai bên gian nhà phụ cạnh chính đường.”

 

Nói xong, Điền Nghĩa đưa Cố Tuế An và Chiêu Hạ xem Đông sương phòng, Tây sương phòng cùng nhà bếp. Cuối cùng dẫn hai chính đường. Tầng một của chính đường là đại sảnh, lên tầng hai hai gian phòng, tầng ba cũng là hai gian phòng.

 

Cố Tuế An trong một căn phòng ở tầng ba, căn phòng hai cửa sổ: một cửa hướng cổng lớn, một cửa về phía là những cánh đồng rộng lớn, tầm vô cùng thoáng đãng. Căn phòng còn cũng bố cục gần giống như .

 

Xem xong bộ ngôi nhà, Cố Tuế An dẫn theo Chiêu Hạ từ cổng trang trại con sông. Mực nước sông cách bờ đê ba mét, thêm đó con đường dẫn lên trang trại càng thì địa thế càng cao, đến chỗ trang trại thì mới bằng phẳng. Vì thế biến đất trong trang trại thành ruộng nước quả thật khó. Tuy nhiên, nơi điều kiện thích hợp để guồng dẫn nước. Đến lúc thì trong đầu Cố Tuế An tính toán rõ ràng .

 

Cố Tuế An và Chiêu Hạ bàn bạc một hồi, xem thể ép giá xuống còn bốn trăm lượng , hết c.h.é.m mạnh từng bước mà tiến. Dĩ nhiên, vẫn xem thêm những ngôi nhà và trang trại khác, nhỡ nơi phù hợp hơn thì .

 

Trong lòng Chiêu Hạ thì cảm thấy chua xót, trang trại rẻ đến mức , bạc mua trang trại ở Kinh đô còn mua nổi một ngôi nhà một dãy, mà cô nương vẫn mặc cả. Tất cả là do tên hoàng đế khốn kiếp ! Hại cô nương rời bỏ quê hương biệt xứ!!!

 

Mà vị “hoàng đế khốn kiếp” Chiêu Hạ lẩm bẩm , khiến các đại thần ở Kinh đô ngày càng sợ hãi, ngày càng kinh hãi, chỉ cảm thấy Bệ hạ của họ phát điên !

Loading...