Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 56: Màn trình diễn đầy kịch tính

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:58:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa một nhóm là con gái, Mộc Vũ vốn chẳng nổi bật gì. Dù từ lúc bắt đầu cô thu hút ít ánh , nhưng thái độ bình thản của cô khiến dần mờ nhạt ấn tượng.

Mãi cho đến vòng thi ảnh tĩnh đầu tiên, Mộc Vũ mới thật sự bùng nổ. Chính lúc đó, Kim Duyệt mới bắt đầu chú ý đến cô gái . giống như những khác, cô cũng cho rằng đó chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi.

Thế nhưng, kể từ khi trở thành bạn diễn, Kim Duyệt dần nhận đối phương hề đơn giản. Sự quyết đoán, lý trí và bản lĩnh mạnh mẽ của Mộc Vũ khiến cô thể nể phục.

Đây là một cô gái mục tiêu rõ ràng, hành động dứt khoát, để ai thể ngăn cản.

Nếu dùng một từ để hình dung, thì chỉ thể là: Nữ hoàng!

Lẽ , với tính cách như , đáng lẽ sẽ dễ ghét bỏ.

Thế nhưng trong cuộc thi , chính sự " tay như sấm sét" của Mộc Vũ kéo hai họ khỏi bờ vực loại. Và ngay lúc , sự cứng cỏi, dứt khoát của cô trở thành chỗ dựa vững chắc cho Kim Duyệt, khiến những chấn động từ màn trình diễn của Diêu Phương Hoa và Ni Ni cũng dần dịu .

Trong phòng đồ, cả hai một lời, lặng lẽ trang phục. Mộc Vũ mặt lạnh như băng, thu gọn bộ đồ cởi thành một cuộn, khéo léo nhét bên trong váy bầu. Thoáng qua, trông chẳng khác gì một t.h.a.i p.h.ụ ở tháng thứ năm.

Sau khi đồ xong, hai im lặng chờ đợi trong phòng đồ. Bên ngoài vẫn rộn ràng tiếng reo hò cổ vũ dứt, Mộc Vũ lập tức quyết đoán, "soạt" một tiếng kéo tung cửa phòng, sải bước .

Động tác của cô dứt khoát, khí thế mạnh mẽ khiến tất cả ánh mắt sân khấu lập tức dồn về phía đó.

Chỉ cần liếc qua một cái… là thể rời mắt nữa.

kìm mà bật thốt: “Trời ơi, y như một bà bầu thật sự !”

Trên sân khấu, Mộc Vũ mặc một chiếc váy bầu hoa nhí màu vàng xanh, dịu dàng rạng rỡ. Cái bụng căng tròn nhô phía , hai tay cô chống eo, hai chân bước theo dáng hình chữ bát, lắc la lắc lư, trông chẳng khác gì một… con vịt nhỏ đang bước .

Nếu dáng vẻ yểu điệu thướt tha lúc nãy của cô, chỉ dáng chân thực thôi, chắc hẳn ai cũng sẽ nghĩ: Đây là một bà bầu thật sự!

Không ai ngờ , sân khấu xuất hiện một "bà bầu thực thụ". Ai cũng Mộc Vũ sẽ mặc váy bầu để diễn, nhưng ai thể đoán , cô sẽ hóa thành một bà tương lai như thế.

Mộc Vũ ngẩng mặt bầu trời, nét mặt đắm chìm trong mộng mị. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, vuốt ve dịu dàng, một niềm hạnh phúc bao trùm khắp thể cô, khiến ai cũng nhận , đây là một đang mong chờ đứa con yêu của đời.

Cô mỉm , cất giọng trong trẻo vui tươi: “Bé con , con xem kìa, hôm nay bầu trời thật là xanh.”

Rồi cô vén nhẹ một lọn tóc xõa trán, khẽ đưa tai, khúc khích: “Gió biển hôm nay mạnh thật đó. Nếu vì con, cũng chẳng ngoài .”

Dưới khán đài, từng tốp bắt đầu tiến gần sân khấu. Ai nấy đều chăm chú dõi theo hạnh phúc , và , nụ dịu dàng của Mộc Vũ truyền cảm hứng cho tất cả, gương mặt mỗi , đều bất giác xuất hiện một nụ nhẹ nhàng.

Trong bầu khí yên bình , Kim Duyệt bước từ phòng đồ. Thân hình uyển chuyển đầy đặn, đường cong rõ rệt, màu da trắng ngần nổi bật nền bộ bikini đen trắng, lập tức trở thành tâm điểm của ánh .

Mộc Vũ cũng ngẩng đầu, mỉm cô gái xinh .

Từng ánh mắt khán giả như cuốn cảnh tượng sân khấu, như thể họ thật sự đang mặt bãi biển. Mộc Vũ là một bà bầu đang dạo, còn Kim Duyệt chính là cô gái bikini nổi bật giữa đám đông, thu hút ánh , bất kể là nam nữ.

Kim Duyệt bước nhẹ nhàng vài bước, ngang qua mặt Mộc Vũ, giơ cao chai nước thể thao trong tay, xoay nắp mở , uống vài ngụm, … tùy tiện ném sang một bên.

Mộc Vũ biến sắc. Cô khom với vẻ khó nhọc, nhặt lấy chai nước, lắc lắc, bên trong vẫn còn một nửa uống. Cô cất tiếng gọi, giọng chút gấp: “Cô gái, đợi chút !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-56-man-trinh-dien-day-kich-tinh.html.]

Kim Duyệt đầu , ngạc nhiên chỉ mũi : “?”

Mộc Vũ thở hổn hển, lắc lắc chai nước trong tay, trách nhẹ: “Trong vẫn còn nửa chai đấy, vứt ? Phí phạm quá !” Khán giả sân khấu bắt đầu xì xào bàn tán.

Ồ… hóa là chủ đề bảo vệ môi trường? Cũng khá hợp thời đấy chứ. … vai "bà bầu" thì gượng ép, ? Nếu đổi thành một bác gái già bụng thích lo chuyện bao đồng thì cũng khác gì?

Kim Duyệt nhíu mày, vẻ vui thoáng qua mặt. Cô định gì đó, nhưng liếc phần bụng nhô cao của đối phương, cuối cùng vẫn nhịn , xoay định rời .

Trên gương mặt Mộc Vũ lướt qua một tia thất vọng. Cô khẽ vuốt ve bụng , nhẹ giọng : “Ở cực nam của bản đồ, một hòn đảo nhỏ chỉ rộng đúng một kilomet vuông. Trên đảo, nước sinh hoạt mỗi ngày đều dùng canô chở từ đất liền . Gặp lúc thời tiết , khi mấy ngày liền nước uống.”

Kim Duyệt Mộc Vũ đầy nghi hoặc, nhưng Mộc Vũ như đoán đang nghĩ gì, liền nở một nụ dịu dàng, khẽ giải thích: “Ba của em bé… đóng quân hòn đảo .”

Nói xong câu đó, cô đưa chai nước trong tay , ánh mắt tràn đầy hy vọng Kim Duyệt. Kim Duyệt kìm , nhẹ nhàng đưa tay đón lấy chai nước.

Dưới khán đài, khán giả đều lộ vẻ “ thì ”. Cái nút thắt của vở diễn ẩn giấu quá kỹ, dù thông điệp mang tính giáo d.ụ.c sâu sắc, nhưng tổng thể khiến cảm thấy… thiếu chân thật. Diễn xuất của hai cô gái tuy sống động, nhưng bộ câu chuyện vẻ như là bịa .

Vạn Nhận ghế sofa, châm một điếu t.h.u.ố.c, làn khói mờ chậm rãi bốc lên. Anh nhướn mày, nhàn nhạt : “Xem … thắng thua phân rõ .”

Phí Đông Minh rót hai ly vang đỏ, đưa một ly cho Ngô Bác, ánh mắt vẫn chằm chằm màn hình, tiếc nuối : “Tiếc thật, cô gái tài năng. Câu chuyện cũng , nhưng thiếu một chút lay động lòng .”

Chỉ Liên Minh vẫn kiên định màn hình, mắt chớp lấy một . Anh luôn một cảm giác mãnh liệt rằng… câu chuyện vẫn kết thúc.

Kim Duyệt cầm chai nước về phía vài bước, bỗng khựng . Như chợt nhớ điều gì đó, cô đầu , ánh mắt phần ngượng ngùng, giọng mang theo sự áy náy: “Hy vọng chị và chồng sớm đoàn tụ.”

Trên mặt Mộc Vũ hiện lên nụ mộng mơ. Ai cũng nhận , đây là một phụ nữ đang đắm chìm trong tình yêu. Mối tình giữa cô và chồng đang trấn thủ nơi biên giới, chân thành và cảm động, khiến ghen tị vì quá đỗi hạnh phúc.

Kim Duyệt cô một lúc, xoay định rời thì đột nhiên, Mộc Vũ ngẩng lên, thẳng mắt cô , nhẹ nhàng, gần như là thì thầm: “Anh c.h.ế.t .”

Cả khán phòng lặng ngắt như tờ.

Điếu t.h.u.ố.c trong tay Vạn Nhận cháy đến tận đầu, bỏng rộp cả tay mà .

Rượu vang đỏ trong tay Phí Đông Minh đổ tràn áo từ lúc nào. Liên Minh bật dậy, cả cứng đờ.

Không ai ngờ, một tiểu phẩm ngắn kết thúc bằng cú đ.á.n.h trời giáng như thế.

Kết hợp với gương mặt hạnh phúc của Mộc Vũ, ba chữ “ c.h.ế.t ” chẳng khác nào một quả b.o.m nguyên t.ử nổ tung giữa lòng .

Tất cả đều tự hỏi: Anh c.h.ế.t như thế nào? Là gặp t.a.i n.ạ.n khi nhiệm vụ? Hay mắc bệnh hiểm nghèo? Là bất ngờ hy sinh trong lúc bảo vệ tổ quốc?

Dù là lý do gì nữa… c.h.ế.t.

Mà khuôn mặt vẫn rạng rỡ hạnh phúc, cái bụng bầu cao v.út, càng khiến sự thật trở thành một cú sốc tận tâm can.

Chấn động. Một cú chấn động gì sánh !

 

 

Loading...