Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 26: Sóng gió khi đăng ký

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:55:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong những cú xóc nảy của chiếc xe buýt, suốt dọc đường cứ dừng liên tục ở các ngã tư đèn đỏ. Điều hòa xe dường như cũng mất tác dụng, khí bên trong trở nên nóng bức và ngột ngạt. Hành khách xe bắt đầu cáu kỉnh, chỉ một va chạm nhỏ cũng thể dẫn đến cãi vã dữ dội.

Mộc Vũ đành dừng suy nghĩ. Cô cảm thấy đầu như đang căng , như thể hàng trăm tiểu yêu đang nhảy nhót mở tiệc trong óc. Trước đây, khi còn sống phân Vũ Mộc, thu nhập còn khá nên cô luôn bằng xe riêng, chủ yếu là để tránh công chúng nhận . Lúc cô thường mơ tưởng một ngày sống như bình thường.

hôm nay, khi trải nghiệm chiếc xe buýt chật chội như hộp cá mòi, cô mới nhận ngây thơ đến mức nào. Việc ai cũng vươn lên là lý do cả, tài nguyên công cộng vốn ít ỏi, thể đảm bảo tất cả đều hưởng sự tiện nghi từ giao thông công cộng. Ngoài lợi thế về giá cả, thật sự chẳng còn ưu điểm nào.

Trước khi sự kiên nhẫn của Mộc Vũ cạn kiệt, một nhóm các cô gái ríu rít bước lên xe từ cửa . Họ ăn mặc mát mẻ, đồng loạt diện quần short siêu ngắn, áo crop top phối với áo ba lỗ thể thao, tóc buộc đuôi ngựa cao v.út. Ba bốn tụm thành nhóm, trông giống như một bức tranh mùa hè tươi sáng, bắt mắt.

Không chỉ Mộc Vũ, những khác xe cũng đều chú ý đến các cô gái . Bầu khí trong xe bỗng nhẹ nhàng hẳn, như thể làn gió mát mùa hè thổi qua khoang xe, quét sạch cái nóng hầm hập.

Các cô gái tự nhiên rôm rả: “Mấy xem, bây giờ đăng ký còn kịp ? Hôm nay là ngày cuối đấy.”

“Chắc vẫn kịp mà, tại mấy cứ lề mề chịu khỏi nhà sớm.”

“Thì cũng tại quảng cáo nước uống thể thao mà! Tụi lựa đồ cho chuẩn chứ còn gì nữa!”

Mộc Vũ các cô gái ríu rít chuyện, nhịn khẽ mỉm . Những cô gái hẳn cũng đến đăng ký tham gia buổi tuyển chọn quảng cáo nước uống thể thao. Nếu là đây, lẽ cô sẽ thấy chút ganh tị, sự khác biệt về tuổi tác là điều thể khỏa lấp, mà Vũ Mộc thì dường như còn kịp tận hưởng tuổi thanh xuân nó vụt qua tầm mắt.

hiện tại, Mộc Vũ ngẩng đầu đôi tay đang nắm lấy quai treo của , trắng trẻo, mịn màng, tì vết, cô vẫn còn trẻ trung như họ.

Giữa tiếng trò chuyện của mấy cô gái, chiếc xe buýt nhanh ch.óng đến tòa nhà mà Mộc Vũ từng ghé qua . Cô vội xuống xe, lặng lẽ các cô gái “xin cho qua” chen lấn bước xuống, khẽ mỉm linh hoạt len theo trống mà các cô mở , nhẹ nhàng xuống xe.

Mộc Vũ chậm rãi nhóm con gái , họ đang phấn khích bàn tán nên chẳng ai chú ý đến cô.

Cô chăm chú quan sát nhóm thiếu nữ trẻ trung xinh , trong đó một cô cao tới gần 1m75, vóc dáng cao ráo, nổi bật nhất trong nhóm. Cô đảo mắt quanh, chiếc cổ dài duyên dáng như cổ thiên nga, toát lên vẻ thanh thoát.

Cả nhóm cùng thang máy. Mộc Vũ vội gọi một tiếng, nhanh chân bước . Cô cảm nhận ánh mắt phần cảnh giác và thù địch từ các cô gái, trong lòng cảm thấy buồn . Tuổi trẻ luôn thích tự vẽ những “kẻ thù tưởng tượng”, mà rằng kẻ địch thật sự chính là bản , chỉ khi ngừng vượt qua chính , con mới thể tiến bộ.

Mộc Vũ mỉm thiện ý họ, khiến các cô gái như soi thấu, lượt lảng tránh ánh . Cô cúi đầu thầm, các cô bé thật dễ thương, thuần khiết, còn xã hội nhuốm màu.

Thang máy nhanh ch.óng dừng tại tầng đăng ký. Nhóm con gái do dự ngay. Mộc Vũ chờ một chút , bước hai bước thì phía vọng đến tiếng thì thầm: “Cô gái đó xinh thật đấy.”

“Không chỉ là xinh, mà là thanh nhã, khí chất tuyệt vời luôn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-26-song-gio-khi-dang-ky.html.]

, lúc nãy mặt cô , chẳng dám thở mạnh nữa…”

Mộc Vũ thừa hiểu họ đang về ai. Đó là hào quang của Vũ Mộc để . Khi trở thành nổi tiếng, sẽ dần hình thành một loại khí chất đặc trưng, giữa cả ngàn vẫn thể khiến khác liếc mắt là nhận . Dù son phấn, dù mặc đồ đơn giản, phong thái vẫn thể che giấu.

Nhìn hàng dài các cô gái xếp hàng trong hành lang, Mộc Vũ đến đúng nơi. Cuối hàng là một căn phòng treo bảng “Nơi đăng ký”, cửa phòng chặn bằng một chiếc bàn, chỉ đủ cho một mỗi lượt.

Một trai đeo thẻ nhân viên cửa phòng, nhiệt tình hướng dẫn các cô gái đến đăng ký. Anh cặp lông mày rậm v.út lên sắc sảo, đôi mắt to và sáng, sống mũi cao, khuôn mặt tuấn tú, lúc nào cũng nở nụ . Đây đúng là một trai dễ mến.

Mộc Vũ bước tới cửa phòng đăng ký. Bên cạnh cửa dựng một bảng thông tin với các quy định đăng ký dán rõ ràng. Cô cúi đầu kỹ từng mục, hề nhận , trong lúc , đôi mắt của trai đang các cô gái vây quanh chật kín bất chợt sáng rực lên khi thấy cô.

Anh giơ hai tay lên, miệng ngừng xin , chen khỏi vòng vây của các cô gái, mồ hôi đầm đìa, chạy đến bên cạnh Mộc Vũ, đầy nhiệt tình tự giới thiệu: “Xin chào, là trợ lý đạo diễn của sự kiện , tên là Liên Minh. Xin hỏi thể giúp gì cho cô ?”

Mộc Vũ đang chăm chú bảng hướng dẫn đăng ký. Trên đó ghi rõ: Phải nộp hai tấm ảnh chân dung cỡ một tấc, đội mũ, và một tấm ảnh nghệ thuật. Điều khiến cô khó xử, ảnh chân dung thì thể tiệm chụp lấy ngay, chỉ cần trả thêm tiền; nhưng ảnh nghệ thuật thì rắc rối hơn nhiều.

Nghe thấy lời của Liên Minh, Mộc Vũ đầu , chỉ yêu cầu bảng hướng dẫn, hỏi: “Tấm ảnh nghệ thuật , thể bằng ảnh đời thường ?”

Liên Minh sững , một cô gái xinh thế ảnh nghệ thuật ư?

Chưa kịp trả lời, mấy cô gái theo đến nhao nhao lên phản đối: “Tất nhiên là , ảnh nghệ thuật mà giống ảnh đời thường chứ?”

“Nếu thể thì chẳng ghi rõ là ảnh nghệ thuật gì!”

Nghe họ , Mộc Vũ thèm để tâm, chỉ nhướng mày, ánh mắt sắc sảo thẳng Liên Minh. Cô hiểu cách vận hành đằng những sự kiện kiểu , yêu cầu nộp ảnh thật chỉ để sàng lọc sơ bộ mà thôi. Bởi nếu ai cũng biểu diễn tài năng, thì lượng nhân lực và vật lực bỏ sẽ khổng lồ.

Ảnh gì đó chẳng quan trọng, chỉ cần trợ lý nhỏ chịu “linh động” một chút là .

Liên Minh đưa mắt quanh, xung quanh là ánh mắt sắc như d.a.o của các cô gái đang gườm gườm , dường như chỉ cần gật đầu đồng ý với Mộc Vũ là họ sẽ lập tức giơ nắm đ.ấ.m, biểu tình phản đối.

Liên Minh tỏ khó xử Mộc Vũ, đôi mắt to, , như .

Mộc Vũ gật đầu nhẹ, tỏ ý hiểu, nếu thì chỉ còn cách tự xoay xở. Cô xoay bước nhanh ngoài. Thời gian gấp rút, 3 giờ chiều là hạn ch.ót nộp hồ sơ, cô chụp xong ảnh cho bằng .

 

 

Loading...