Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 11: Người hâm mộ
Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:54:51
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô vẫn còn sống, đang ở đây, nhưng yên bên nấm mồ chính là xác của cô.
Một cảm giác đè nén nặng nề ập tới khiến Mộc Vũ gần như thở nổi. Những dòng chữ khắc bia mộ như phóng đại đến mức cực đại, từng chữ như hóa thành một ngọn núi, từng ngọn, từng ngọn, dồn dập đổ xuống vai cô.
Người đàn ông mặc đồ đen bia mộ dường như nhận sự khác thường của cô, khẽ dang tay, cẩn thận chắn cô như che chở, nhưng vẫn giữ một cách lễ độ, chạm da thịt. Giọng trầm thấp, dịu dàng: “Cô gái, cô chứ?”
Mộc Vũ lắc nhẹ đầu, cố gắng nở một nụ , gật đầu tỏ vẻ , nhưng trong lòng như cuộn xoáy, ký ức cả cuộc đời trong phận Vũ Mộc vụt qua mắt. Cô từng cách danh xưng “nữ minh tinh hạng A” chỉ một bước, lời mời đóng phim thiếu, nhưng mãi mãi chỉ là vai nữ phụ.
Cô nghĩ tới buổi thử vai thất bại ngày hôm qua. Lần đầu tiên, Mộc Vũ bắt đầu nghi ngờ chính con đường chọn. Có lẽ, ngay từ đầu cô sai ? Có lẽ, căn bản cô phù hợp với nghề diễn?
Mộc Vũ từ từ xổm xuống, vô thức nhổ những đám cỏ non mọc quanh bia mộ. Người đàn ông bên cạnh cũng lặng lẽ xuống theo, ánh mắt dừng tấm bia đá khắc tên Vũ Mộc, giọng mang theo chút tò mò: “Cô cũng là fan của cô Vũ ?”
Cũng?
Mộc Vũ giật ngẩng đầu lên, ánh mắt bỗng bừng sáng, pha lẫn kinh ngạc và vui mừng: “Anh là hâm mộ của Vũ Mộc ?”
Lúc cô mới rõ khuôn mặt đàn ông mặc đồ đen. Trông chỉ chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, gương mặt góc cạnh, rõ nét, nhưng ánh mắt dịu dàng như . Hai lúm đồng tiền mờ nhạt thoắt ẩn thoắt hiện khiến những đường nét cứng cỏi gương mặt bỗng trở nên mềm mại lạ lùng. Chiếc áo khoác dài màu đen càng nổi bật bờ vai rộng và hình cân đối. Mắt kính râm màu tối vắt hờ nơi cổ áo phông trắng. Tất cả khiến mang một vẻ bất cần mà cuốn hút, một đàn ông quyến rũ theo đúng nghĩa.
Anh bức ảnh đen trắng bia mộ, ánh mắt thoáng trầm xuống, giọng khẽ như gió lướt qua: “Phải. là hâm mộ lâu năm của cô Vũ Mộc.”
Nói , như chợt nhớ điều gì đó, từ từ tháo chiếc ba lô phía , lấy một cuốn album dày, cẩn thận đưa về phía cô.
Mộc Vũ bối rối nhận lấy, cẩn thận đỡ bằng cả hai tay. Khi lật trang đầu tiên, ánh mắt cô lập tức mở lớn. Cô dám tin mắt , từng trang, từng trang kế tiếp hiện như những mảnh ký ức chôn vùi khai quật. Tất cả đều là ảnh chụp của Vũ Mộc, ảnh từ các bộ phim, các vai diễn, các cảnh mà cô từng góp mặt.
Dù luôn đóng vai phụ, hình ảnh của cô trong những tấm poster quảng bá thường chỉ chiếm một góc nhỏ, mờ nhạt và dễ lãng quên. trong cuốn album , ai đó nhẫn nại cắt ghép, phóng lớn, chỉnh sửa từng chi tiết. Từ những mẩu nhỏ bỏ quên, hình ảnh của cô đặt trang trọng, như thể là vai chính duy nhất trong câu chuyện .
Tay Mộc Vũ khẽ run. Cô đưa ngón tay lượt chạm nhẹ qua từng bức ảnh, từng vai diễn, như đang chạm chính một phần cuộc đời . Cô từng sống như Vũ Mộc, từng diễn như Vũ Mộc, và từng mơ như Vũ Mộc.
Cô lặng lẽ khép cuốn album, dùng hai tay nâng niu trả cho đàn ông . Ánh mắt cô long lanh, giọng khẽ khàng nhưng đầy chân thành: “Cảm ơn .”
Người đàn ông nhướng mày, ánh mắt thoáng vẻ khó hiểu. Mộc Vũ chỉ nhẹ nhàng với , một nụ dịu, thật. Anh hiểu ý nghĩa lời cảm ơn , và cũng cần hiểu. Chỉ cần cô là đủ.
Sự tự tin từng lung lay trong cô, giờ đây âm thầm trở . Hóa , chỉ cần một tia sáng nhỏ thôi, một tấm lòng lặng lẽ dõi theo, một sự ghi nhận âm thầm cũng đủ để một , bao ngã quỵ, thể dậy và tiếp tục bước thật xa con đường cô chọn.
Mộc Vũ khẽ , cố ý chuyển chủ đề: “Vậy… bắt đầu thích Vũ Mộc từ khi nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-11-nguoi-ham-mo.html.]
Người đàn ông mặc đồ đen đỏ mặt, nở một nụ phần ngượng ngùng. Ánh mắt lảng xuống, tay đưa lên vén gọn mấy sợi tóc lòa xòa trán, giọng mang theo chút e dè: “Có thể cô sẽ thấy buồn , nhưng… thật , bắt đầu thích cô từ khi mới mười lăm, mười sáu tuổi.”
Anh thẳng mắt Mộc Vũ, hai tay thành thật dang , như đang thừa nhận một nhỏ thời niên thiếu: “Ở cái tuổi đó, con trai luôn tò mò về cơ thể phụ nữ. Và Vũ Mộc, cô một vóc dáng thật sự quyến rũ.”
Sắc mặt Mộc Vũ dần dần nhạt , sự hân hoan trong mắt cô cũng dần lắng xuống. Thì trong mắt khác, cô chẳng qua chỉ là một "bình hoa ".
Người đàn ông lập tức phát hiện sự đổi trong ánh mắt cô, vội vàng xua tay, lúng túng phân trần: “Không, như cô nghĩ! là ban đầu thu hút bởi ngoại hình của cô , nhưng càng xem, càng nhận , cô diễn .”
Vừa , mở cuốn album trong tay , chỉ từng bức ảnh như một nhà sưu tầm chân chính: “Cô xem , phần lớn vai diễn của cô đều là những nhân vật hành động. Với khác, mấy cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m chỉ là múa may cho . ánh mắt của cô thì khác, trong đó sự hiểu nhân vật, chiều sâu. Chỉ cần ảnh thôi cũng thể cảm nhận điều đó.”
Ngón tay dừng một bức ảnh chụp Vũ Mộc trong bộ đồ vải xanh, vai diễn một cô gái làng chài. Một tay cô chống sào chèo, tay còn che trán xa xăm. Đôi mắt sáng rực, ánh xuyên qua trời phía , dường như đang hướng tới một tương lai tới nhưng tràn đầy hy vọng.
Anh ngẩng đầu, mỉm với Mộc Vũ: “Cô xem… ánh mắt như trở về một chuyến khơi bội thu.”
Lại một bức ảnh nữa. Trong đó, cô đóng vai một trung niên, đứa con khuyết tật. Vì con, nhân vật hy sinh tất cả, chịu đủ khó nhọc mà một lời oán than. Tấm ảnh chụp khoảnh khắc đứa con đang say ngủ, ánh mắt đầy yêu thương, đan xen nỗi lo lắng và xót xa. Mỗi biểu cảm nhỏ khuôn mặt đều khắc họa sâu sắc, thể hiện trọn vẹn một tận tâm và bao dung.
Giọng bỗng chùng xuống, nghẹn : “Đây là bộ phim nhất của cô … xem ba . Mẹ … mất từ khi còn nhỏ. Xem phim , cứ kìm mà nghĩ… nếu còn sống, lẽ bà cũng sẽ yêu thương như thế.”
Mộc Vũ theo tay chỉ tấm ảnh. Đôi mắt cô cũng bắt đầu ngấn nước. Chính là bộ phim , bộ phim cô hụt mất giải "Kim Phượng Hoàng" chỉ trong gang tấc. Không ngờ, dù giành giải thưởng, nhưng cô chiếm sự công nhận sâu sắc của một xem thực sự.
Anh chăm chú cuốn album như đang dâng lễ vật cho một vị thánh. Giọng trầm hẳn xuống, mang theo sự tiếc nuối day dứt: “Về , tìm hiểu nhiều về cô . Cô thật sự là một nỗ lực. cũng truyền cảm hứng từ đó, tự thúc đẩy bản , việc chăm chỉ… Giờ chút thành tựu, vốn định bỏ tiền mời cô đóng một bộ phim… Không ngờ…”
Không chờ hết, Mộc Vũ bỗng vươn tay, nắm c.h.ặ.t lấy hai cánh tay . Cô ngẩng đầu, nước mắt lăn dài, nhưng khóe môi nở nụ rạng rỡ. Giọng cô run run, nghẹn ngào: “Cảm ơn … cảm ơn … thật sự cảm ơn…”
Nói xong, cô chẳng buồn để tâm đến vẻ mặt bối rối của đối diện, chạy xuống núi. Bước chân nhẹ bẫng, càng chạy càng nhanh, như thể chạy thì trái tim cô sẽ vỡ tung vì đang đập quá mãnh liệt.
Gương mặt cô ửng hồng. Hôm nay là ngày tuyệt vời nhất trong cuộc đời cô. Bao nhiêu cố gắng ở kiếp cuối cùng cũng thấu hiểu. Những vai diễn , từng giọt mồ hôi , những lặng lẽ chịu đựng và hy sinh , đều uổng phí.
Với một diễn viên, gì quý hơn sự công nhận của khán giả.
Với một nhà văn, gì đáng giá hơn ánh mắt của độc giả.