Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 10: Quảng cáo thể thao

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:54:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngón tay Trịnh Thu tiếp tục gõ lạch cạch bàn phím. Chốc lát , màn hình hiện bộ ảnh chụp từ các phân đoạn Mộc Vũ đóng vai cung nữ Tiểu Thiện. Trong mỗi bức ảnh, biểu cảm và động tác của cô đều khác , nhưng một điểm chung, ánh mắt của cô luôn hướng ngoài màn hình, thẳng Trịnh Thu và Vạn Nhận.

Vạn Nhận kìm , huýt sáo một tiếng khen: “Con gái đôi mắt thật.”

Trịnh Thu liếc một cái đầy mỉa mai, lạnh nhạt giải thích: “Cậu nhận ? Mắt cô luôn chằm chằm máy đấy.”

Nói xong, Trịnh Thu chiếu bộ đoạn phim từ đầu tới cuối. Đồng thời, dùng tay chỉ lên màn hình: “Đây, chỗ , chỗ nữa, với cả ở đây, thấy ? Cô chỉ xuất hiện đúng ba , nhưng mỗi đều định vị chính xác vị trí của máy . Đó là một năng lực kiểm soát ống kính cực kỳ xuất sắc.”

Vạn Nhận theo lời Trịnh Thu, lông mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t. Anh dứt khoát vươn tay , nhấn nút phát , dán mắt màn hình xem cảnh đó thêm nữa. Anh thấy diễn xuất xuất thần của cô gái ở phần đầu, cũng thấy hành động tranh giành ống kính đầy gượng gạo của Từ Vị Ái.

Cuối cùng, khẽ gật đầu, thừa nhận: “Không sai, cô gái đúng là thể khơi dậy năng lực diễn xuất của Tiểu Ái. Tiểu Ái là đối thủ của cô . Tới lúc đó, chỉ e vai phụ sẽ lấn át cả vai chính.”

Trịnh Thu cũng nghiêm túc gật đầu, đáp chắc nịch: “ thế. Hơn nữa, về tâm lý… thẳng , nếu thật sự hết bộ phim với cô gái , Tiểu Ái khi sẽ bao giờ đóng phim nữa.”

Vạn Nhận im lặng gật đầu, khoanh tay n.g.ự.c, thẳng dậy. Tấm lưng cao ráo của đổ bóng lên Trịnh Thu, phủ lên một lớp bóng râm dày đặc. Anh liếc thiếu nữ tạo hình ngọt ngào màn hình, khẽ lắc đầu, tiếc nuối : “Đáng tiếc…”

Trong bóng tối, Trịnh Thu ngẩng đầu lên, chiếc cằm thanh tú vẽ một đường cong tuyệt , gương mặt là vẻ phấn khích thể che giấu. Đôi tay tiếp tục thao tác, màn hình lập tức hiện lên một cảnh cận mặt của cô gái. Mộc Vũ ngửa đầu uống cạn nửa chai nước khoáng, tấm áo choàng trượt xuống vai, một dòng nước trong veo men theo xương quai xanh chảy xuống bên trong áo, uể oải gợi cảm một cách khó diễn tả.

Ánh mắt Vạn Nhận sáng lên, sang Trịnh Thu, dò hỏi: “Ý là…?”

Trịnh Thu gật đầu liên tục, đôi mắt ánh lên vẻ phấn khích hệt như một tín đồ mua sắm thấy món đồ mơ ước từ lâu. Anh thẳng: “Cậu chẳng mới mua dây chuyền sản xuất mới để nước uống thể thao ? Cậu thấy cô gái thế nào?”

Vạn Nhận chăm chú màn hình một lúc lâu, miệng cong lên, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp, hứng thú đáp: “Vậy thì xem cô bản lĩnh . Cậu mà, để mở rộng sức ảnh hưởng, quảng cáo tớ dùng hình thức tuyển chọn thành phố. Ngay cả Tiểu Ái tớ còn từ chối . Cô bứt phá nổi thì còn xem.”

Trịnh Thu nghiêng đầu màn hình, nơi làn da Mộc Vũ như đang phát sáng, mặt đầy vẻ tán thưởng: “Cứ yên tâm , cô chắc chắn sẽ tỏa sáng.”

Trước khi khỏi nhà, Mộc Vũ nhận điện thoại của Trịnh Thu. Cô để điện thoại bàn trong căn phòng trọ đang thuê, loại điện thoại đó chỉ thể nhận cuộc gọi, thể gọi , vì chi phí tiện chia sẻ.

Giọng của vị đạo diễn trẻ hơn cô tưởng, mang theo sự uể oải của tỉnh giấc, trầm thấp và đầy từ tính: “Xin chào, cho hỏi là cô Mộc ạ?”

Đối phương thấy, nhưng Mộc Vũ vẫn khẽ mím môi , nhắc nhở nhẹ nhàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-10-quang-cao-the-thao.html.]

“Anh cứ gọi là Mộc Vũ , gọi là ‘cô Mộc’ vẻ chẳng điềm lành.”

Đầu dây bên thoáng trầm xuống, như thể đối phương lúng túng. Nụ môi Mộc Vũ cũng dần khép , trong lòng cô bỗng dâng lên linh cảm chẳng lành. Quả nhiên, giọng của Trịnh Thu từ đầu dây bên truyền đến, chân thành nhưng mang theo đôi chút tiếc nuối: “Thật xin . Chúng bàn bạc và đến quyết định, cô phù hợp với vai Tiểu Thiện.”

Mộc Vũ diễn tả cảm xúc trong lòng lúc đó . Vốn dĩ cô tự tin, chỉ là một vai phụ mờ nhạt, cô chắc mẩm cầm chắc phần qua vòng casting. Vậy mà cuối cùng vẫn từ chối.

Sự hụt hẫng bất ngờ tràn tới khiến cô gần như rõ những lời tiếp theo của Trịnh Thu: “Vài ngày nữa, công ty nước giải khát Kình Lực sẽ tổ chức tuyển chọn mẫu quảng cáo quy mô thành phố. Nếu cô thời gian, thể thử tham gia.”

Mộc Vũ ngơ ngác đặt điện thoại xuống, trong đầu cứ lặp lặp câu hỏi: Chẳng lẽ bản diễn đủ ? Lâu nay những vai phụ như thế cô còn chẳng buồn liếc mắt, mà giờ thất bại trong buổi thử vai?

Cô thất thần rời khỏi phòng trọ, đến khi tàu điện ngầm vẫn thôi suy nghĩ: Là ánh mắt đủ diễn cảm? Hay biểu cảm tới nơi? Hay động tác đủ tự nhiên?

Tư duy của Mộc Vũ giới hạn ở chỗ: bản đủ giỏi. Cô nghĩ tới khả năng rằng: cô quá xuất sắc, đến mức ảnh hưởng đến diễn xuất của vai chính. Ai mà ngờ một diễn viên chạy vai thể khiến nhân vật chính lu mờ chứ?

Trong lúc mãi tự trách bản , tàu điện tới nơi, nghĩa trang Bảo Sơn.

Núi Bảo Sơn ngọn núi cao, nhưng bao phủ bởi những rặng tùng bách xanh ngắt, thẳng tắp. Từ chân núi ngẩng đầu lên, bia đá cẩm thạch tầng tầng lớp lớp xếp dọc theo các bậc thềm.

Trời hôm nắng, cái nắng gay gắt rọi xuống khiến khung cảnh còn vẻ âm u như thường thấy ở nghĩa trang, ngược , cả ngọn núi như chìm trong bầu khí tĩnh lặng và trang nghiêm.

Người lên núi nhiều, ai cũng giữ im lặng, bước chân đều đều, mắt ngang dọc. Người đến nơi , ai mang trong lòng chuyện buồn? Không ai thấy giây phút yếu đuối nhất, cũng chẳng ai vô tình va nỗi đau của khác.

Mộc Vũ chậm rãi bước lên theo các bậc đá. Đất ở đây đắt đỏ kém trung tâm thành phố. Càng lên cao, giá càng cao. đến đỉnh, chỉ cần tiền, còn quyền.

Cô dừng ở lưng chừng núi. Theo thông tin từ phòng quản lý nghĩa trang chân núi, phần mộ của Vũ Mộc ở khu vực .

Men theo lối lát đá, rẽ ngang theo chỉ dẫn, cô bước về phía sườn núi. Những cành lá mọc chìa đều cắt tỉa gọn gàng, lối rộng rãi và yên ắng. Dọc theo từng hàng mộ bia ngay ngắn, cô chợt thấy phía một đàn ông mặc đồ đen, đang lặng lẽ một tấm bia mộ.

Có lẽ là đến thăm , cô nghĩ , nhẹ nhàng bước qua lưng đó. chỉ mới hai bước, cô bỗng khựng , khẽ nhíu mày. Không sai, chỗ đàn ông đang chính là vị trí mộ phần của Vũ Mộc.

Cô dè dặt . Người cao, bờ vai rộng chắn gần hết tấm bia cao ngang n.g.ự.c . Mộc Vũ đành nhón chân, nghiêng qua vai , cuối cùng cũng rõ ràng dòng chữ khắc: “Mộ phần của Vũ Mộc”

chuẩn tâm lý từ , dù chuẩn tâm lý từ , nhưng tận mắt thấy mộ phần của chính , cảm giác vẫn khiến cô khỏi chấn động.

Loading...