Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 1: Diễn viên hành động hạng hai

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:51:05
Lượt xem: 5

Khi nhận cuộc gọi từ quản lý, Mộc Vũ đang mấy đàn ông vạm vỡ bận rộn vây quanh giúp cô buộc dây cáp thép. Chút nữa, cô sẽ thực hiện một động tác khó, dây sẽ kéo cô lên lơ lửng giữa trung, thành một cú xoay ngang. Sau đó là nhào lộn hai vòng về phía , chuẩn xác như một vận động viên thể d.ụ.c dụng cụ chuyên nghiệp.

Cảnh treo dây , trong giới gọi là “treo dây võ thuật” (威亚), phiên âm từ tiếng Anh WIRE, là kỹ thuật dùng dây cáp siêu mảnh buộc lên diễn viên, nâng họ lên trung, để họ thực hiện các động tác phức tạp như nhào lộn, né tránh, phi ...

Khi xong, hậu kỳ sẽ xử lý xóa hết dấu vết dây cáp, lúc đó khán giả sẽ thấy diễn viên như thần tiên, tự do bay lượn giữa trời.

Giữa khung cảnh ồn ào, giọng ch.ói tai của quản lý vẫn đ.â.m thẳng tai cô. Mộc Vũ theo thói quen đưa điện thoại xa thêm ba tấc.

“Tiểu Vũ , em từ chối phim của đạo diễn Trần? Em vất vả thế nào mới giành cho em cơ hội ?! Em chẳng qua chỉ là một nữ diễn viên võ thuật hạng hai, mỗi ngày đời đều cô gái trẻ trung xinh xuất hiện, em lấy gì mà phép kén cá chọn canh?!”

Lại là điệp khúc cũ rích . Mộc Vũ mà trong lòng bực bội. Cô hiệu cho đạo diễn võ thuật bên cạnh rằng đoạn tiếp theo thể tự xử lý.

Vị đạo diễn võ thuật rõ, dù Mộc Vũ hạng A, thì trong giới hạng hai cô cũng thuộc dạng thực lực. Đây đầu hai hợp tác, ông gật đầu hiểu ý, giơ tay một động tác hiệu OK.

Thấy xung quanh còn ai, Mộc Vũ cẩn thận siết c.h.ặ.t từng nút dây thép, kiên nhẫn điện thoại: “Anh Lưu, em xem kịch bản của đạo diễn Trần . Trong đó vai phụ một bầy sư t.ử đói rượt đuổi… Anh cũng mà, dạo đầu gối em , em thật sự sợ chuyện xảy .”

Không đợi quản lý lên tiếng càm ràm, Mộc Vũ nhịn , nâng giọng thêm:

“Hơn nữa, em với bao nhiêu , em đóng mấy cảnh đ.á.n.h đ.ấ.m nữa. Anh thể tìm cho em vài kịch bản chiều sâu, nội dung ?!”

Nói xong câu đó, cô dứt khoát cúp máy.

Năm nay, cô còn trẻ nữa. Những nữ diễn viên nghề cùng thời, thì sớm rút lui khỏi dòng chảy hỗn loạn , nếu nổi đình nổi đám thì cũng nhanh chân tìm cho một đường lui: Hoặc lấy chồng giàu, hoặc gả cho mấy ông chủ tài chính.

Chỉ còn cô, vẫn còn đang chật vật đuổi theo một giấc mơ mơ hồ xa vời.

Hồi còn trẻ, nhờ khuôn mặt xinh mà cô một trong nghề phát hiện, cứ thế ngơ ngác bước chân giới giải trí. Nhờ gan lì, chịu khổ, cô lăn lộn bao nhiêu năm, nhan sắc cũng dần phai nhạt, cơ thể thì mang đầy thương tích. Đến nay, dù chỉ là một nữ võ thuật hạng hai, ít vẫn còn đủ sức trụ kiếm sống.

Cô luôn tin rằng, từng năm lăn lộn, với khả năng diễn xuất của , ít nhất cũng thể giành một hai giải thưởng diễn viên.

Tiếc là những kịch bản gửi cho cô, ngoài vai nữ hiệp giang hồ thì cũng là tiên nữ giáng trần. Toàn là những vai cần đ.á.n.h , chứ chẳng ai cần diễn thật.

Quản lý thì càng cay nghiệt hơn, thẳng chút nể nang: “Nếu còn cảnh võ thuật cần cô, với cái tuổi , đến ‘bình hoa’ cũng chẳng ai thèm, cùng lắm là đóng mấy vai bà quản nghiêm khắc bên cạnh hoàng hậu.”

Đạo diễn bắt đầu cầm loa gọi lớn, kéo Mộc Vũ về thực tại. Cô nhanh ch.óng gạt bỏ những suy nghĩ rối bời, giơ tay vẫy đạo diễn. Ánh đèn mạnh lập tức chiếu thẳng mặt cô, ch.ói đến nỗi khiến mắt cô hoa lên, thứ mặt như nhòe .

Cô ép mở mắt, nếu , lúc chiếu lên phim, sẽ là một cảnh nực khi diễn viên nhắm tịt mắt bay lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-1-dien-vien-hanh-dong-hang-hai.html.]

Khi mắt dần thích nghi với ánh sáng, cô mới cảnh tượng mắt, bên cạnh đạo diễn là một cô gái dịu dàng, dáng vẻ nhỏ nhắn nép sát ông . Hai , trông như thể chỉ đang chơi đùa chứ đang một cảnh phim quan trọng.

Một cơn tức nghẹn bỗng dâng lên trong lòng Mộc Vũ. Chỉ mới năm ngoái thôi, cô còn đóng vai trong một bộ phim tâm lý nghèo vốn, một phụ nữ trung niên mất chồng, đứa con trai duy nhất mắc bệnh về mắt.

Cô thật sự dốc hết bộ tâm sức để thể hiện nỗi đau đó, nhập tâm đến từng ánh mắt, từng thở. Mà cuối cùng, thì ...

là vai chính, nhưng nhiều nhà phê bình điện ảnh đều nhận xét rằng ánh hào quang của cô trong phim lấn át nhân vật chính. Thậm chí, họ còn đồng loạt dự đoán rằng năm đó, giải Kim Phụng Hoàng cho Nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất, cô chắc chắn xứng đáng giành .

cuối cùng, đoạt giải là Trình Vãn, cô gái đang bên cạnh đạo diễn vui vẻ . Cô bất ngờ nổi lên như một "con ngựa ô", nhờ vai diễn một “bình hoa buồn bã” trong bộ phim thương mại của một đạo diễn quốc tế nổi tiếng mà chẳng hiểu ẵm giải thưởng. Sau đó, Trình Vãn thuận thế lên như diều gặp gió, một bước nhảy vọt thành nữ hạng A.

Việc Mộc Vũ nhận lời đóng bộ phim truyền hình rẻ tiền, đầy sáo rỗng – ngày ngày treo lơ lửng giữa trung đến bốn, năm tiếng – kỳ thực cũng là một canh bạc. Cô chứng minh rằng, cho dù trong phim do Trình Vãn đóng chính, cô – dù chỉ là vai phụ – vẫn thể nổi bật hơn cả nữ chính.

Tiếng “ACTION!” vang lên. Mộc Vũ lập tức nâng bổng lên trung. Dù đau nhức vùng eo và bụng, cô vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, hai tay xoè dài theo làn tay áo lụa, từ xa, bộ cổ phục cô như đang bay lượn, thần tiên thoát tục.

Theo đúng kịch bản, Mộc Vũ hảo thực hiện cú nhào lộn phía và cú xoay ngang . Đáng lẽ lúc đạo diễn hô “Cắt!”, chuyển sang cảnh tiếp theo, nhưng mãi thấy mệnh lệnh.

Cô cố gắng giữ vững thăng bằng giữa trung, nghiêng đầu về phía đạo diễn. Ánh mắt cô bắt gặp Trình Vãn đang rạng rỡ bên cạnh đạo diễn, như thể thứ chẳng liên quan gì đến cảnh đang diễn . Trợ lý đạo diễn vội vàng chạy tới thì thầm điều gì đó tai đạo diễn, lúc ông mới giật lên Mộc Vũ.

Đạo diễn lập tức bật dậy, tỏ vẻ khó chịu, quát lớn: “Dừng cái gì mà dừng?! Ai cho cô dừng? Quay ! Làm từ đầu!”

Nói xong, ông phịch xuống ghế, miệng vẫn lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: “ là mấy loại diễn viên thế , nửa nổi nửa chìm mà tưởng là minh tinh hạng A. Tuỳ tiện gián đoạn cả đoàn phim, bắt bao nhiêu tốn công vô ích!”

Sắc mặt Mộc Vũ tái , nhưng cô phản bác lời nào. Cô chỉ lặng lẽ điều chỉnh tư thế, chuẩn cho .

Trong đoàn phim, trừ khi bạn là minh tinh quốc tế, còn thì nhất nên ngoan ngoãn lời đạo diễn. Ở đây, đạo diễn chính là “hoàng đế”, còn một ngôi hạng hai như cô chẳng là gì cả, thể động .

Bị vai giữa chừng là chuyện thường như cơm bữa. Chỉ cần với bên ngoài rằng “lịch trình khớp”, hoặc “tác phong ngôi ”, là đủ để đó gạt . Ở cái giới , bôi đen một lúc nào cũng dễ hơn nâng đỡ một .

Trán Mộc Vũ bắt đầu rịn mồ hôi. Cô vẫn treo lơ lửng , vì đạo diễn mãi hô “”. Ngực cô nặng trĩu, khó thở – triệu chứng từ lâu. từng dám khám. Ba cô đều mất vì bệnh tim, cô nghi ngờ bản cũng mang bệnh di truyền.

Ba luôn mong cô sớm định, tìm một đàn ông t.ử tế để kết hôn, sinh con, sống cuộc đời bình dị. cứ ôm hy vọng giành lấy một chiếc cúp diễn xuất, như một phần thưởng an ủi cho những năm tháng cố gắng ngơi nghỉ. Và , khi giấc mơ đó còn thành hình, bố rời xa thế giới trong nuối tiếc.

Mộc Vũ xuống mặt đất ngày càng gần, như thể thấy gương mặt của ba

Cô ngơ ngác nghĩ: “Chuyện gì đang xảy thế …?”

Bên tai chợt vang lên tiếng hét hoảng hốt của trong đoàn phim: “Dây cáp đứt ! Nhanh! Đệm an !!!”

 

Loading...