Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt - Chương 11: Hôn Xong Liền Muốn Chạy?
Cập nhật lúc: 2026-03-06 03:28:35
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chcq53I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Yến Chi bóp cằm Hương Ngưng, ép nàng thẳng .
Hai đôi mắt phản chiếu hình bóng của , Hương Ngưng vô thức nuốt nước miếng, trốn chạy.
Đôi mắt của giống như đầm nước lạnh lẽo đen ngòm, sâu thấy đáy.
Trong mắt , Hương Ngưng chỗ trốn, chỉ vùng vẫy thoát .
“Sao nữa?”
“Không ngươi , đối với nhất kiến chung tình ?”
Không vì , Hương Ngưng lời Bùi Yến Chi , chỉ cảm thấy cả đầu óc đều đau nhức từng cơn.
Tim nàng đập nhanh thình thịch, càng lúc càng nhanh, như sắp sửa phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c mà nhảy ngoài.
Người mặt sắc mặt như thường, nhưng trong lời mang theo sự châm chọc vô cớ.
Trong khoảnh khắc đó, Hương Ngưng chỉ cảm thấy sớm thấu nàng, giữ nàng chẳng qua cũng chỉ là để xem nàng còn thể bao nhiêu lời lừa gạt nữa.
Đầu óc trống rỗng, ma xui quỷ khiến thế nào, Hương Ngưng ghé sát .
Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước mang theo hương bồ kết sạch sẽ dễ ngửi cô nương.
Đôi môi ướt át chạm liền tách , nàng nhân lúc vài phần ngẩn ngơ, hoảng hốt dậy.
“Nô tỳ, nô tỳ xin lui xuống .”
Dứt lời, Hương Ngưng xoay định , nhưng phản ứng của Bùi Yến Chi cực nhanh, đưa tay nắm lấy cánh tay nàng, kéo giật ngược trở .
“Ngươi hôn xong liền chạy?”
Hắn vô thức mím môi, dường như đó vẫn còn lưu mùi vị son môi của nàng.
Nụ hôn nhẹ, nhẹ đến mức Bùi Yến Chi cũng kịp cảm nhận rõ.
Động tác của nàng đột ngột đến mức chút mạo phạm, nhưng trong khoảnh khắc , Bùi Yến Chi cũng quên mất một câu trả lời như thế nào.
Sắc mặt Hương Ngưng đỏ bừng, ý đỏ lan đến tận vành tai giống như điểm phấn son.
“Thôi, lui xuống .”
Tiếng tim đập của nàng truyền tai , khiến mà trong lòng sinh nhiều phần phiền muộn vô cớ.
Tay buông , Hương Ngưng vội vàng rời , bóng lưng trông vài phần giống như chạy trối c.h.ế.t.
Mãi cho đến khi khỏi Thanh Dật Cư, Hương Ngưng bên bờ suối khuôn mặt .
Giống như một con vịt luộc chín, đỏ đến mức sắp chín nẫu .
Vừa nàng nhất thời tình thế cấp bách, hôn Bùi Yến Chi.
Trên mặt Hương Ngưng lộ vài phần ảo não, rốt cuộc là ai cho nàng dũng khí để nàng chuyện !
Bùi Yến Chi, đó chính là Bùi Yến Chi, lúc chắc chắn đầu óc nàng tỉnh táo, vì chặn họng mà hôn .
Hương Ngưng nhắm mắt , từ từ thở hắt một .
Lúc trong phòng, Bùi Yến Chi nheo mắt , đưa tay chạm môi .
Trong đầu nhớ tới đêm đó ở Lan Huy Các.
Nụ hôn gấp gáp mà nồng nhiệt, sự đáp của nàng, còn từng tiếng nỉ non khó nhịn .
Dòng suy nghĩ dừng ngay tại đó, Bùi Yến Chi đầu băng gạc tay .
Đợi đến khi Thành Hoa , liền thấy vết thương của Bùi Yến Chi xử lý và băng bó kỹ càng.
“Gia, Minh Tường phát hiện mới.”
Nghe Thành Hoa , Bùi Yến Chi thu hồi tầm mắt, dậy.
“Đến Đại Lý Tự.”
Dứt lời, hai cùng khỏi Thanh Dật Cư, khi Hương Ngưng bưng nước liền thấy bóng lưng của Bùi Yến Chi.
Trông vẻ vội vàng, Hương Ngưng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất cần đối mặt với Bùi Yến Chi trong sự hổ nữa.
Chỉ là ngờ, Bùi Yến Chi chuyến , mà ba ngày liền trở về.
Hương Ngưng lập tức nhẹ nhõm hẳn, trong Thanh Dật Cư chỉ còn nàng là đại nha cận.
Trong lòng nàng nhớ thương túi thơm của , phòng Bùi Yến Chi nhiều nhưng đều tìm thấy chìa khóa mở tủ.
Hôm nay, Hương Ngưng cầm một sợi dây kẽm, xem thử thể cạy khóa .
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng ồn ào, giọng của Liêu ma ma truyền đến, Hương Ngưng cất dây kẽm bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-sung-thiep-tai-gia-bi-quyen-than-lanh-lung-cuong-doat/chuong-11-hon-xong-lien-muon-chay.html.]
“Liêu ma ma? Có chuyện gì ?”
Nghe Hương Ngưng hỏi, Liêu ma ma thở dài, ghé sát nàng, hạ thấp giọng : “Hương Ngưng, Đại phu nhân từ tin đồn ngươi xuất từ thanh lâu, đang đưa ngươi đến Quỳnh Hoa Viện để hỏi chuyện đấy.”
Sau khi Hương Ngưng đến Mặc Tùng Uyển, thỉnh thoảng đồ cũng sẽ mang biếu Liêu ma ma.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Mục đích là để chuyện gì, thể nhận chút tin tức hữu dụng.
Liêu ma ma nhận lợi ích từ nàng, thêm một hai câu nhắc nhở, bà tự nhiên sẽ keo kiệt.
Chỉ là lời của Liêu ma ma khiến trong lòng Hương Ngưng thắt .
Chuyện thanh lâu, Đại phu nhân ?
“Ta , đa tạ ma ma.”
Hương Ngưng nắm lấy tay Liêu ma ma, nhét mấy miếng bạc vụn tay bà .
Liêu ma ma gật đầu, nhỏ: “Mau sai mời Đại thiếu gia về , ngươi bây giờ đang Đại thiếu gia coi trọng, Đại thiếu gia che chở, Đại phu nhân cũng sẽ gì ngươi .”
Chuyện lớn lớn, nhỏ nhỏ, bộ xem Đại thiếu gia bảo vệ Hương Ngưng .
Nếu chịu mặt bảo vệ Hương Ngưng, chuyện cũng sẽ chỉ là giơ cao đ.á.n.h khẽ.
“Ta .”
Hương Ngưng cúi đầu, thêm gì nữa, Bùi Yến Chi mới sẽ cứu nàng.
Thay vì đặt hy vọng khác, chi bằng tự nghĩ cách.
Cho nên nàng nhờ bất kỳ ai truyền tin cho Bùi Yến Chi.
Từ bà t.ử từ phòng bếp nhỏ liền thấy Hương Ngưng theo Liêu ma ma rời .
Bà nhíu mày, vội vàng đặt mớ đậu đũa trong tay xuống, tìm con trai .
Sau khi Hương Ngưng theo Liêu ma ma đến Quỳnh Hoa Viện, Bùi đại phu nhân đang hành lang, tay bưng một chén .
Dưới bậc thềm, một ma ma quản sự đang quỳ, còn một khác, là một nữ t.ử ăn mặc diêm dúa lòe loẹt.
“Quỳ xuống.”
Thấy Hương Ngưng tới, Bùi đại phu nhân nhàn nhạt thốt hai chữ.
Nhìn thế , tính tình Bùi Yến Chi giống lão gia quanh năm ở nhà, mà giống hệt Bùi đại phu nhân như đúc.
Hương Ngưng ngoan ngoãn quỳ xuống, đó liền Bùi đại phu nhân hỏi: “Ngươi , ả là nương t.ử chạy trốn từ thanh lâu của các ngươi?”
Câu là hỏi nữ t.ử ăn mặc diêm dúa .
“Bẩm phu nhân, đúng là , năm đó cha nó bán nó Kim Ngọc Lâu, thấy nó dung mạo thực sự xinh , cũng ngoan ngoãn nên phái quy công trông coi, nào ngờ nhất thời để ý, để nó chạy mất.”
“Lúc đó mua nó tốn mất tròn hai mươi lượng bạc đấy.”
Nhớ tới chuyện , tú bà đều thấy đau lòng.
“Còn ngươi, Lý ma ma, năm đó phụ trách mua nha chính là ngươi.”
Bùi đại phu nhân nhấp nhẹ một ngụm , thong thả câu .
Lý ma ma Bùi đại phu nhân hỏi, run rẩy một cái, vội vàng cúi đầu : “Lão nô, lão nô lúc đó việc, tìm phu nhân cần, sợ phu nhân trách phạt, khéo lúc nó tự nguyện bán phủ…”
“Lão nô nhất thời ma xui quỷ khiến, xin phu nhân trách phạt.”
Hai trả lời xong, Bùi đại phu nhân đặt chén trong tay xuống, lạnh một tiếng.
“Hương Ngưng, ngươi hầu hạ mặt ba năm, ba năm nay thấy ngươi thật thà an phận, từng gây chuyện thị phi, còn tưởng ngươi là nha đầu con nhà trong sạch.”
“Ngươi giấu cũng kỹ thật đấy.”
Tần phủ là dòng dõi thư hương, tuyệt đối dung thứ một nha xuất thanh lâu, tránh bẩn gia phong Bùi phủ, rước lấy ngoài chê .
“Phu nhân!”
“Đại bá mẫu, đừng nóng giận mà, nếu giữ nàng , chi bằng, cho con thì thế nào?”
Hương Ngưng định lên tiếng giải thích, liền thấy phía truyền đến giọng của Bùi Vĩnh Thành.
Hắn mang theo ý , nhướng mày với Hương Ngưng, bộ dáng nhất quyết .
“Hương Ngưng , ngươi xem, đến cuối cùng, ngươi vẫn rơi tay ?”
Bùi Vĩnh Thành cúi , hạ thấp giọng một câu với Hương Ngưng, giọng điệu đó cứ như thể nàng là vật trong túi của .
“Phu nhân, nô tỳ bằng chứng, chứng minh nô tỳ là xử nữ trong sạch.”