Sau Khi Phân Gia Với mẹ chồng, Xây Nhà Trữ Lương Thịt Đầy Kho - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:37:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ hơn nửa ngày, sắc trời nhập nhoạng.

Mới qua giữa trưa lâu, đáng lẽ mặt trời gắt nhất, nhưng lúc mây đen bao phủ khắp nơi.

Mây đen cuồn cuộn trời, đè nặng khiến gian giữa trời đất âm u xám xịt.

Trong sân, gió cuồng phong gào thét, dường như chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo là thể thổi bay cả mái nhà.

Cửa gỗ, củi khô, rơm rạ cũng kêu lách tách.

Phạm Tiền ở cửa chính đường, từng đợt gió mạnh ùa nhà, đôi mắt bên ngoài.

“Cha, Chiêu Đệ vẫn còn ở ngoài.” Phạm Đại Trụ cánh cửa sân gió thổi kêu răng rắc, nhắc nhở.

Phạm Tứ Trụ bĩu môi, lầm bầm: “Nàng về thì ai nấu cơm đun nước?”

Chẳng lẽ để bọn họ là nam t.ử hán bếp việc của phụ nữ.

Phạm Tiền lúc lòng phiền muộn, hai kẻ lắm điều : “Đứa nào quan tâm thì tìm nàng về!”

Con gái ở nhà, mới những lời nàng từng là đúng.

Chỉ một buổi sáng thôi, nước trong nhà lạnh, cơm ai nấu, lão nương thì cứ kêu khỏe đòi hầu hạ, y phục bẩn ai giặt...

Nghĩ đến cảnh tượng nhà cửa rối tung rối mù, hít sâu một , thôi , lát nữa Chiêu Đệ về thì mấy việc .

“Muội các ngươi ở nhà, chẳng lẽ chúng c.h.ế.t đói ?

Đi, gọi nương các ngươi dậy nấu cơm, chẳng lẽ để chúng là đại gia môn bếp !”

Phạm Đại Trụ nhận chỉ thị, lon ton chạy phòng phụ mẫu để thông báo.

Bốn Phạm Tiến đường , hành trình cực kỳ gian nan.

Trời tối sầm thấy đường đành, điều tệ hơn là cơn bão thể thổi bay .

Gió mang theo cát đá, thổi khiến mở mắt nổi.

Đồ vật xe bò nặng trịch, gió thổi lùi .

Hồ Đồ Phu và Hồ Văn Hoa gánh thúng, thỉnh thoảng gió thổi ngã nghiêng.

Hồ Mẫu bám c.h.ặ.t mép xe bò, sợ chỉ cần buông tay là gió lớn thổi ngã.

Đoạn đường vốn chỉ mất nửa canh giờ, cứng rắn mất hơn hai canh giờ, mới miễn cưỡng tới địa phận Thôn Sơn Thủy.

Hồ Đồ Phu chỉ cảm thấy một bóng đen lăn về phía , hề suy nghĩ mà dùng tay đỡ lấy.

Dù gió lớn thổi đến mức mở mắt , ông vẫn cố gắng nheo mắt, rõ đó là một tiểu cô nương.

Ông lớn tiếng gọi: “Này, cứ tưởng là cái gì, là một !

Ta cô nương, cô là nhà ai? Có ham chơi về nhà ?”

Nói xong mới nhận đúng, nàng gầy gò nhỏ bé còn cõng một đống cỏ khô, giống ham chơi , rõ ràng là đang việc!

Phụ mẫu nàng quả là tâm lớn, cho một đứa bé nhỏ xíu ngoài trong thời tiết thế , sợ mất mạng !

Nàng cõng lưng còn ít cỏ khô, mép cỏ sắc nhọn, dù Hồ Đồ Phu tự nhận da thịt dày dặn cũng cảm thấy đau.

Ông nhanh ch.óng gỡ cỏ , sự giúp đỡ của nhi t.ử, đem bộ đồ vật bên một phía thúng chuyển sang phía còn , đó đặt nàng trong thúng để gánh!

Ông sợ nàng sợ hãi, khuôn mặt đầy thịt bắp nở nụ , giọng vang như tiếng trống đồng: “Cô nương là Thôn Sơn Thủy ? Yên tâm, hiền tế cũng là ở đó!

Cùng làng với cô, đợi gió ngớt sẽ đưa cô về gặp phụ mẫu cô nha.”

Hồ Văn Hoa ở bên cạnh , cảm thấy cha trông giống kẻ ghê!

Giống như kẻ buôn .

Làm gì nào tướng mạo như thế.

Hắn lộ một nụ hiền lành, cũng lớn tiếng gọi: “Tỷ và tỷ phu của trong thôn các ngươi, bây giờ chúng đang đến nhà bọn họ, cô theo chúng , !”

Hai gã đàn ông cường tráng, trong cơn gió cuồng phong âm u trời u ám, lớn tiếng với một tiểu cô nương, thế nào cũng thấy đáng sợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-phan-gia-voi-me-chong-xay-nha-tru-luong-thit-day-kho/chuong-149.html.]

Phạm Chiêu Đệ cảm thấy kỳ lạ, lòng chợt an tĩnh .

Bọn họ nhận nàng, nhưng nàng nhận bọn họ!

Đây là ngoại tổ phụ và của đại tỷ và nhị tỷ.

Trước đây khi phân gia, ngoại tổ phụ và của đến cũng từng liếc nàng một cái, nhưng ngoại tổ phụ và của đại tỷ nhị tỷ, chỉ cần phần kẹo ngũ sắc của đại tỷ nhị tỷ, nhất định sẽ chuẩn phần cho nàng.

Dù ba thằng nhóc Giang, Hà, Hồ , nhưng cũng thiếu phần của nàng.

Nàng ngại nhận, bọn họ liền nhi t.ử ăn kẹo gì, đồ ngọt thì nên để con gái ăn.

Lúc đó nương luôn xông bảo nàng nhận lấy, đó mắng nàng ngốc, đồ khác cho mà nhận.

ngoại tổ phụ và của nàng bao giờ cho đại tỷ nhị tỷ bất cứ thứ gì, thậm chí ba thằng Giang Hà Hồ cũng .

Bọn họ phân chia rõ ràng.

Ẩn trong thúng, Phạm Chiêu Đệ mới cảm thấy những vết thương cánh tay, lòng bàn tay và chân đau đớn chịu nổi.

Trước đây nàng chỉ lo cắt cỏ, sợ thiếu sẽ mắng, cũng về quá sớm để những việc hồi kết và đ.á.n.h mắng.

Đợi đến khi nhận trời đổi sắc thì muộn, gió lớn đến mức thể thổi ngã nàng, nàng loạng choạng chạy lùi về phía , những chỗ cây cối che chắn thì đỡ hơn, còn những nơi cây thì một bước gió thổi lùi ba bước.

Nàng vô mong phụ , mẫu và các ca ca thể từ trong sơn lâm nhà tìm nàng, đưa nàng trở về.

Thế nhưng, một ai...

Phạm Tiến và Hồ Mẫu đang ở xe bò phía , chỉ nhạc phụ và Văn Hoa gặp nào đó, nhưng tiếng gió quá lớn, trời quá âm u, rõ mà cũng chẳng thấu.

Bất kể là ai, giờ phút cũng thể để tâm đưa về, hết cứ mang về nhà , đợi gió ngớt tính .

Từ lúc tiến địa phận Thôn Sơn Thủy cho đến khi trở về nhà, quãng đường đây chỉ mất đầy một nén nhang, dùng đến hơn nửa canh giờ.

Khi về đến nhà, bước sân, bất kể là trở về những đang chờ đợi trong nhà, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống.

Trong sân những bức tường cao che chắn, gió đột nhiên nhỏ nhiều.

Lăng Nhiên, Yến Thu, Phạm Giang chạy khỏi nhà giúp đỡ dỡ đồ.

Y phục chăn màn đưa Tây sương phòng, thịt muối và lạp xưởng đưa kho, các vại dưa muối đưa bếp.

Thủy Thanh dẫn Phạm Hà và Phạm Hồ chuẩn cơm tối trong bếp.

Thấy về, nàng dặn dò hai đứa nhỏ trông chừng lửa, chuẩn bước ngoài thì đụng phụ .

“Thanh nhi, con mau xem , tay nha đầu chảy m.á.u !” Hồ Đồ Phu kéo Phạm Chiêu Đệ chạy , vội vã .

“Thẩm thẩm.” Phạm Chiêu Đệ rụt tay , ngước đầu lên cảm kích gọi.

Hồ Đồ Phu kinh ngạc : “Hai đứa quen ? Cũng , cùng một thôn thì chẳng đều quen .”

Hắn ngốc nghếch.

Thủy Thanh thở dài một , nhắc nhở: “Đây là tiểu nữ nhi nhà đại bá ca của con đó, phụ , đây cha gặp nàng mấy mà.”

Hồ Đồ Phu càng kinh ngạc hơn.

Ông tới lui đ.á.n.h giá hồi lâu, mới : “Trẻ con ngày một khác, huống chi con phân gia gần một năm , tính cả thời gian nữa, e là hai năm gặp nàng , mà nhớ .”

Rồi ông sang hiền với Phạm Chiêu Đệ: “Ngoại tôn nữ bé bỏng, nhớ thì đừng trách nhé, ngoại tổ già mắt mờ !”

Đứa bé đây cũng từng gọi ông là ngoại tổ phụ, hôm nay nhận , thật mất mặt quá thôi.

Phạm Chiêu Đệ lắc đầu, nghiêm túc cảm ơn: “Cảm ơn ngoại tổ phụ cứu con.”

Hồ Đồ Phu nhớ tới vết thương lòng bàn tay Phạm Chiêu Đệ, sang con gái : “Con giúp nàng xem chỗ khác thương , ngoài đây.”

Lão nương của con rể và nhà đại ca , ông đều ưa từ trong tâm, nhưng tiểu khuê nữ thì ông thấy .

Mỗi cho đồ ăn thức uống của nhà cho ngoại tôn nữ, ngoại tôn t.ử ăn, mấy đứa nhi t.ử của họ đều hận thể xông giật lấy, chỉ nàng là đám đông, ánh mắt chỉ vẻ hâm mộ.

Sau nương của Thanh nhi luôn bảo ông chuẩn thêm phần.

Đứa trẻ thì đối xử thật chứ.

 

Loading...