Sau Khi Phân Gia Với mẹ chồng, Xây Nhà Trữ Lương Thịt Đầy Kho - Chương 128

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:36:49
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu t.ử Tiến, nhà ngươi bây giờ bắt đầu cày đất ? Có quá sớm ?” “ , lúa gạo trồng tháng Ba, tháng Tư, tháng Giêng cày đất, đến lúc đó đất chẳng cứng ?” Có thật lòng quan tâm hỏi han, cũng kẻ ác ý châm chọc. Phạm Tiền thửa ruộng , cần tự cày bừa, chỉ cần nắm dây cày mặc cho trâu và lừa kéo, trong lòng liền dâng lên một nỗi chua xót. Lời thốt mang theo sự châm chọc: “Ngươi chẳng lẽ sách đến ngu ngơ ? Đâu ai bắt đầu cày ruộng ngay lúc chứ? Huống hồ, nhà ngươi cả trâu lẫn lừa, vội vàng gì? Chúng những kẻ dùng cuốc xới đất còn vội, ngươi vội cái gì!”

Sau đó, còn dùng giọng đủ cho những xung quanh thấy mà tiếp: “Thảo nào khoa khảo thí liên tục đỗ, cái đầu đỗ cử nhân e rằng là tổ tông nhà ngươi bốc khói xanh mới !” Phạm Tiến đang ở ruộng, rõ lời phía của đại ca, nhưng sắc mặt khác, cũng thấu triệt tính cách của đại ca, rằng theo kinh nghiệm đây, lời đó tuyệt đối là lời ý . Bây giờ phân gia, mỗi nhà tự lo liệu, cuộc sống nhà dần khá hơn, cùng đại ca gây tranh cãi vô ích, chỉ sang hỏi han hòa nhã mà đáp lời: “Mọi còn nhớ năm ngoái Thủy Thanh phát hiện một loại thực phẩm hình tròn trong rừng cây nhỏ ngoài đồng ?”

Nếu là ngày thường thì chắc chắn ai nhớ, nhưng ngày hôm đó chính là ngày đầu tiên đổi gạo lấy kê đầu gà, những hạt gạo trắng muốt, ai mà quên chứ?! Hơn nữa, hôm đó còn mấy nhà trong thôn ồn ào đòi trả hàng, náo loạn một phen, Thủy Thanh mới xách về một giỏ đầy những thứ đen thui, còn còn đùa rằng đợi trồng thì cho họ chút hạt giống để trồng thử nữa. Lập tức hỏi: “Thứ đó ăn ?” “Các ngươi trồng ?” “Ăn ngon ? Vị thế nào?” Phạm Tiến hề giấu giếm—vì sống chung một thôn, giấu cũng che đậy . Hắn ngắn gọn: “Vị thì khó tả, chỉ là cả nhà khá thích ăn nên mới nghĩ sẽ trồng nhiều hơn một chút.”

Có mấy tráng đinh đang động lòng liền truy hỏi: “Trồng thế nào? Nhà các ngươi trồng ? Thu hoạch bao nhiêu ?” Phạm Tiến lắc đầu, hàm súc đáp: “Chúng cũng quá rành, chỉ là theo kinh nghiệm năm ngoái trồng ở mảnh vườn rau; Bởi vì năm ngoái chỉ cần bốn tháng là thu hoạch , và Thủy Thanh bàn bạc, nếu mùa hè lũ lụt lớn, trồng bây giờ thì đến lúc đó thể thu hoạch , nhưng thu hoạch , thu hoạch bao nhiêu, thì chúng .” Hắn thể ngon dở, cũng thể kinh nghiệm trồng trọt, càng thể thu hoạch bao nhiêu, nếu bọn họ theo lời đạt như kỳ vọng thì ? Chẳng may gây thêm thị phi đáng . Mà như , vẫn còn thử trồng, dù ngon thì cũng trách nhà bọn họ , dù cũng đang dò đường trong bóng tối.

Phạm Tiền khẩy: “Ngươi là ruột của , ngươi xem ngoài sách còn gì nữa? Chuyện cày ruộng như ngươi hiểu gì? Lúa mì, lúa gạo còn trồng thấu, còn trồng thứ từng thấy bao giờ, đây phí đất thì là gì? Ta , nếu ngươi trồng lúa, bán ruộng cho , đỡ lãng phí!” Thẩm Trương lúc đầu còn ở phía đám đông, vốn dĩ định theo bước chân của Phạm Tiến để trồng thứ đó, đang chuẩn tiếp thông tin, thì thấy lời mỉa mai chua ngoa của Phạm Tiền. Bà lập tức tức giận hơn cả Phạm Tiến, giành lớn đáp : “Ngươi xem, ca ca mà thấy ? Lời thật khó ! Hơn nữa, mảnh ruộng là của ngươi ? Làm phí ruộng của ngươi ? Cần ngươi đây chỉ trỏ khác trồng cái gì?”

Phạm Tiền đến đỏ mặt tía tai, sang thấy là Thẩm Trương lớn tuổi hơn , là một phụ nhân, nên cảm thấy dù thắng tranh cãi cũng vẻ vang gì. Hơn nữa còn chắc thắng ! Hắn liền phẩy tay áo, tức giận : “Vậy nếu lời trong thôn theo trồng thì ? Vất vả bận rộn mấy tháng trời, đến lúc đó thu hoạch gì, ai sẽ chịu trách nhiệm?!” Thẩm Trương bĩu môi, hừ một tiếng: “Ai trồng thì đó tự chịu trách nhiệm thôi! Đâu trẻ con ba tuổi, tự quyết định , lớn , khác còn thể ép buộc ngươi trồng ? Hơn nữa lời ngươi cũng buồn , thứ dù là phát hiện trong hoang dã, nhưng cũng tốn công sức đào về chứ? Người dựa cái gì mà cho ngươi? Là rảnh rỗi việc là thấy ngươi trai, nên nhất định mang đến nhà ngươi để ngươi trồng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-phan-gia-voi-me-chong-xay-nha-tru-luong-thit-day-kho/chuong-128.html.]

Mấy lời khiến những xung quanh bật ngớt! Lăng Nhiên đặc biệt lớn tiếng, còn vỗ tay mạnh mẽ. Khóe môi Phạm Tiến cũng nhếch lên. Phạm Tiền sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, một lúc lâu , chỉ Thẩm Trương mỉa mai: “Chẳng ngươi năm ngoái cũng kiếm chút lương thực và tiền công theo . Bây giờ cần nhà , ngươi đều thể tâng bốc lên là . Cứ chờ xem, đợi đến lúc ngươi vất vả mấy tháng trời mà chẳng thu hoạch gì, thì cứ việc !” Ruộng nhà Thẩm Trương đều Trương thúc c.ờ b.ạ.c thua sạch từ , nhà bọn họ chỉ hơn hai mươi mẫu đất bạc màu, thức ăn cả năm của bao nhiêu miệng ăn trong nhà chỉ trông chờ chút thu hoạch từ mảnh đất . Nếu gì thu hoạch, chẳng sẽ c.h.ế.t đói ! Đến lúc đó cũng chỗ để .

Thẩm Trương hiện tại quyết định kiên định theo con đường của gia đình Thủy Thanh! Đối với lời chế giễu của Phạm Tiền, bà những để tâm, ngược còn tỏ rõ thái độ: “Ngươi yên tâm, dù cũng hơn là theo ngươi! Đồ của nhà khác cũng lấy , lát nữa sẽ hỏi Thủy Thanh xem thể đổi , đổi thế nào, đổi sẽ trồng. Nó là chuyện của , cần ngươi bận tâm.” Những khác đang xem náo nhiệt xong lời , cũng ít động lòng. Nhà Thẩm Trương ruộng lớn, chỉ mấy mẫu đất mỏng, còn nhà bọn họ thì ruộng đất nhiều, trồng những thứ khác thu hoạch cũng , thể lấy thứ thử xem .

Trong đám đông, Vương Quế Phân là động lòng nhất, nàng vội vàng gót, về nhà tìm công trượng thương lượng. Nếu theo như Phạm Tiến , bốn tháng là thể thu hoạch , chừng thể tránh mùa mưa mùa hè, cả nhà mười mấy già trẻ lớn bé ít nhiều cũng cái ăn. Ngon ngon quan trọng, thu hoạch cũng quan trọng, chỉ cần thể thu hoạch mùa hè là . Sau khi Vương Quế Phân rời , Phạm Tiền cũng lúng túng bỏ . Thẩm Trương thấy những còn đa đang thảo luận với Phạm Tiến, bà cũng gót, tìm Thủy Thanh.

Thủy Thanh đang ở trong nhà gọt khoai tây. Từng củ khoai tây, những chỗ mầm đều cắt bỏ, mặt cắt phủ một lớp tro cỏ cây. Những khối khoai tây thừa ở giữa ném cái giỏ bên cạnh, đợi đến lúc nấu cơm thì đem đốt ăn. Nhìn cái giỏ gần đầy một nửa những khối khoai tây, nàng khẽ thở dài một , thời gian ăn khoai tây từ bữa sang bữa khác. Nghe mục đích của Thẩm Trương, nàng lập tức chỉ tay cái giỏ tre, kích động : “Này, bà mang chút về , xào nấu, hấp, luộc, nướng đều cả, nếm thử là vị ngay!” Khoai tây dù ngon đến mấy, cũng chịu nổi việc ăn mãi mỗi ngày. Nàng ngày nào cũng ăn mãi, tự ăn đến mức thấy khoai tây nữa.

Trương thẩm vội vàng xua tay, “Ta đến để nhận ! Thẩm đổi với cô, cô xem đổi bằng gạo tẻ than đá? Làm giúp việc cũng , nếu nhà cô thiếu , thì , Tiểu Thảo, Thiết Ngưu và Mộc Ngưu hiện giờ đều đang nhàn rỗi.”

 

Loading...