Cậu bạn cùng bàn bèn hỏi: “Chà, vẫn còn chuyện khiến đầu khối phiền lòng cơ ?”
Tề Độ Thành đáp: “Cậu thì cái quái gì.”
Cậu bạn cùng bàn lẩm bẩm: “Có gì mà , nỗi phiền muộn của thiếu niên chẳng chỉ bấy nhiêu thôi ?”
Cậu ghé sát chỗ Tề Độ Thành, hai gần bàn, Tề Độ Thành thể cảm nhận thở của đối phương ngay sát bên tai...
Sau đó bạn cùng bàn hỏi: “Là thi đạt là cha cãi ? Hay là…”
Cậu kéo dài giọng, hạ thấp tông xuống : “Có ... thầm thương trộm nhớ ?”
Tề Độ Thành: “...!!”
Tề Độ Thành bật dậy như lò xo, bạn cùng bàn mở to mắt kinh ngạc.
“Ấy, chứ, vãi thật! chỉ đoán bừa thôi mà!!”
“Cậu chuyện thật ?”
Cậu bạn cùng bàn cực kỳ ngạc nhiên.
Chuyện đó quan trọng, quan trọng là… Kiến Uyên đang ngay cửa lớp kìa!
Tề Độ Thành bàng hoàng, Kiến Uyên đến từ lúc nào? Giọng của bạn cùng bàn đủ nhỏ ? Liệu thấy ...
nhanh đó chuông học vang lên.
Giáo viên nhanh ch.óng bước lớp, Kiến Uyên cũng rời .
Tề Độ Thành ánh mắt trống rỗng, chỉ theo bóng lưng Kiến Uyên khuất dần.
Cho đến khi tan học.
Cậu lập tức chạy tìm Kiến Uyên.
Thật trùng hợp, đối phương đang đợi ở đầu cầu thang.
Sự ăn ý đôi khi chỉ là một ánh , hai bước lên sân thượng của tòa nhà dạy học.
Tề Độ Thành định hỏi tiết Kiến Uyên đến tìm việc gì.
Thì thấy bên cạnh : “Tề Độ Thành, là một ích kỷ.”
Hả?
Tề Độ Thành ngơ ngác Kiến Uyên, Kiến Uyên : “Anh ích kỷ, sự chú ý của chỉ dành cho một . Cảm xúc và sức lực của cũng chỉ đặt lên một mà thôi.”
“Cho nên thích tiếp xúc với khác, khác chia sẻ những thứ thuộc về đó.”
“ tương tự, cũng khác chạm sự quan tâm vốn thuộc về .”
Tề Độ Thành sững sờ tại chỗ.
“Từ lúc nhỏ, khi gõ cửa nhà , nghĩ . Đồ chơi mang đến, bánh ngọt của , quà tặng của , và cả chính nữa… tất cả đều vì mà đến.”
Giọng Kiến Uyên bất giác nhẹ : “ , thể độc chiếm ánh mặt trời.”
“Ai bảo thế.” Cuối cùng Tề Độ Thành cũng tìm giọng , lập tức ngắt lời. “Làm gì ánh mặt trời nào, chỉ cái máy sưởi điện nhỏ thôi, xê dịch một chút là nó chỉ tỏa nhiệt cho riêng thôi.”
Gió sân thượng lớn, nhưng cả. Tề Độ Thành , bờ vai của Kiến Uyên thể chắn hết tất cả.
---------------------
Sau đó, chuyện phát triển đúng như kỳ vọng của .
Sau kỳ thi đại học, cặp đôi gà bông trong trường cuối cùng cũng đưa ánh sáng… nghĩa là cần lén lút yêu sớm, cũng chẳng cần cặm cụi giải đề nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/ngoai-truyen-thiet-lap-vuon-truong-4.html.]
Tề Độ Thành ở lì nhà Kiến Uyên suốt cả tháng trời!
Cuối cùng, khi Tề đến tận cửa tìm , bà bắt gặp con trai đang sofa, tựa đầu vai bạn , hai trong lúc tình cảm nồng thắm thuận theo tự nhiên mà trao một nụ hôn.
Truyện của -Gió-
Mẹ Tề: “...!!!”
“Tề Độ Thành!”
Tề Độ Thành: “!!!”
Đứa nhỏ sợ đến mức ngã nhào từ sofa xuống đất!
Và …
Thú nhận, công khai, mắt gia đình!
Cả một mùa hè náo loạn cả lên.
cũng may...
Những yêu đến cả thần linh cũng chẳng ngăn cản, huống chi là những luôn yêu thương bạn?
Khi khai giảng, cặp đôi trẻ dắt tay bước qua cổng trường Nam Đại!
Sau khi đại học, Tề Độ Thành và Kiến Uyên thuê một căn phòng ở gần trường. Những bạn sớm mối quan hệ của hai đều trêu chọc:
“Hay lắm, đây chẳng là sống cuộc sống chồng chồng sớm ?”
Tề Độ Thành bật , nhưng Kiến Uyên nghiêm túc đáp : “Chưa tính, hiện tại là yêu sống chung nhà. Chờ căn nhà mua sửa sang xong, đó mới tính là nhà cưới.”
Đám bạn bất thình lình phát cơm ch.ó: “...”
Là tự chuốc lấy thôi!
những gì Kiến Uyên là thật, mua một căn nhà ở khu đắc địa nhất Nam Thành. Tòa soạn báo mà Tề Độ Thành yêu thích nhất cũng ở ngay gần đó.
Và việc trang trí căn nhà, từ viên gạch đến mảnh ngói đều thực hiện theo sở thích của Tề Độ Thành.
Kể từ khi quen lúc sáu tuổi, từng chút từng chút một về Tề Độ Thành đều Kiến Uyên ghi tạc trong lòng...
Sau đó, ngày tân gia.
Tề Độ Thành lấy một hộp quà, bên trong chỉ một cặp vòng tay bện bằng dây đỏ.
Đây là món quà quá đắt giá, nhưng nguồn gốc của nó đôi chút thú vị.
“Lúc mới đến khu nhà, em gặp một đạo trưởng. Ông thế mà chúng chuyển đến nhà mới. Đây là quà chúc mừng ông tặng. Nghe đây là tơ hồng của Nguyệt Lão, thể giúp yêu dài lâu mãi mãi, đời đời kiếp kiếp…”
, họ sẽ ở bên đời đời kiếp kiếp.
-TOÀN VĂN HOÀN-
Tác giả lời :
Đây thể coi là ngoại truyện vườn trường ở một thế giới song song, câu chuyện đến đây cũng coi như hạ màn.
Trước đó vốn định về việc Kiến Uyên học cách , nhưng thực tế khi bắt tay thấy bắt đầu từ .
Kiến Uyên vốn dĩ học tập t.ử tế cách để một sống, còn đến miếu Nguyệt Lão để cướp dây tơ hồng...
chẳng hiểu , những chuyện cứ như thể cho phép , thế nào cũng thấy gượng gạo. Có lẽ là họ để chăng ( ).
Thế , một đêm nọ, câu chuyện về hai thiếu niên ở thế giới song song đột nhiên hiện trong trí óc , và thế là ngoại truyện . Những ngoại truyện dự định ban đầu sẽ nữa, nếu , sẽ đăng nó Weibo nhé.
Tóm là! Cuối cùng, cảm ơn luôn đồng hành cùng xong bộ truyện . Trong quá trình sáng tác quả thực nhiều trắc trở, nhưng may mắn là cuối cùng vẫn vẽ dấu chấm hết cho nó, để điều gì hối tiếc.
Sông núi còn gặp , yêu !