Sau Khi Phá Sản, Tôi Trở Thành Tân Thành Hoàng - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 13:54:10
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Độ Thành ông một cái nhắm nghiền mắt , đầu sang hướng khác.

ở hướng , đó thấy đầu sang thì vội vàng nở một nụ với , cái cả lớp da mặt nhăn nhúm , thấp thoáng thấy cả m.á.u thịt lớp da.

Tề Độ Thành: “............”

Người đàn ông trung niên ghé sát nịnh nọt: “Thưa lão gia, những vị đều là quỷ sai tại chức của Miếu Thành Hoàng chúng , chuyến đến là để nhận mặt ngài, việc qua cũng thuận tiện.”

“Làm việc qua ?”

Người đó đáp: “Vâng, việc lớn nhỏ ở Nam Thành âm ty chẳng đều do ngài quyết định ? Từ nay về , hồn phách ở Nam Thành cần nơi khác trình báo nữa !”

“... Từ nay về ?”

ạ, dù thì Nam Thành chúng cũng lão gia mà!”

Giọng của Tề Độ Thành yếu ớt như sợi tơ: “Ý của ông là, ngày nào cũng sẽ gặp những ?”

Người đàn ông vẻ mặt chân thành: “ ạ! Quỷ Nam Thành mà gặp Thành Hoàng Nam Thành thì còn nữa?”

Tề Độ Thành: “...”

Tề Độ Thành thêm lời nào, cứ thế thẳng phòng ngủ mặt đám quỷ, nhắm mắt ngủ tiếp.

Đây nhất định là mơ!

“Không mơ.”

Một giọng vang lên bên tai Tề Độ Thành, giọng điệu lạnh lùng.

“Đông Nhạc Âm Ty Lục : “Tề Độ Thành, năm Kỷ Mão Thành Hoàng Nam Thành. Do gặp sự cố nên nhậm chức.” Người đó bên cạnh Tề Độ Thành, giọng lãnh đạm: “Ngươi trễ mất hai mươi năm, hôm nay cho phép ngươi nhận.”

Tề Độ Thành nhịn mở mắt , chỉ thấy bên đầu giường một đàn ông cao lớn đang từ cao xuống . Đối phương mặc huyền bào thêu hoa văn chìm mạ vàng, khoanh tay mặt , đôi mắt sắc lẹm trân trân, giữa lông mày toát khí thế âm u đầy áp lực, dường như giây tiếp theo thể đưa tay vặn gãy cổ .

Một như mặt, phản ứng đầu tiên của Tề Độ Thành là chạy mau, nhưng thực tế chặn chiếc giường gỗ, khả năng chạy thoát.

Lời của đối phương cũng hiểu, cũng ngờ âm ty chọn Thành Hoàng từ sớm như ! Lòng Tề Độ Thành thể là vô cùng chấn động, một mặt thấy kinh ngạc, một mặt cảm thấy vẫn thể vùng vẫy thêm một chút.

Cậu đối phương, dùng giọng điệu dò xét hỏi: “Đã hơn hai mươi năm Thành Hoàng nhậm chức... thì cũng chẳng thiếu lúc mà.”

Người đàn ông ngước mắt : “Ngươi chẳng hề nghĩ xem, tại nơi suốt hai mươi năm Thành Hoàng nhậm chức.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-2.html.]

Tề Độ Thành hiểu, thầm nghĩ chuyện sống cũng ?!

Lúc , ông chú nứt đầu từ chui giải thích: “Lão gia ngài đó thôi, kiếp ngài vốn là Thành Hoàng Nam Thành do âm ty định sẵn, chỉ là ngay đêm nhậm chức, ngài uống say ở cầu Nại Hà, lỡ chân uống canh ngã lộn nhào luân hồi, thế mới khiến vị trí Thành Hoàng Nam Thành bỏ trống lâu như đấy ạ!”

Tề Độ Thành: “...”

Ông chú tiếp tục : “Bản bổ nhiệm hạ xuống, âm ty cũng thể thu hồi. Vì thế Đông Nhạc âm ty đành tạm treo chức Thành Hoàng Nam Thành, đợi hai mươi năm mới triệu hồi “Thành Hoàng sống”.”

Vừa ông chú thêm : “Thành Hoàng sống đấy, đây là trường hợp đầu tiên của âm ty chúng luôn!”

Giọng điệu tràn đầy vẻ tự hào.

Tề Độ Thành: “...” còn cảm ơn nữa chắc?

Tề Độ Thành họ một cái, mở miệng : “Hai mươi năm qua các Thành Hoàng chẳng vẫn sống đó , cũng chẳng việc của Thành Hoàng là gì, năng lực việc . Hay là thế , hai mươi năm qua các sống thế nào thì cứ tiếp tục thế , xen nữa.”

Lời thốt , nụ mặt ông chú xịu xuống, Tề Độ Thành : “Sao ngài thể chứ! Một thành thể một ngày Thành Hoàng, ngài thì chúng đây!”

Trong lúc chuyện, Tề Độ Thành thấy bên ngoài vang lên một tiếng gà gáy, hóa trời sáng từ lúc nào .

Cậu thấy liền xuống giường, lách qua hai , , là hai con quỷ, : “Làm là việc của các , vả thấy các cũng chẳng thiếu một vị Thành Hoàng như .”

Nói xong liền bước chân ngoài cửa.

Ông chú nứt đầu định đuổi theo, nhưng ánh sáng bên ngoài khiến ông do dự, Tề Độ Thành thấy ông định đuổi tới thì vội vàng chạy ngoài.

Ngay khoảnh khắc chạy khỏi Miếu Thành Hoàng!

Tề Độ Thành chỉ cảm thấy lưng một luồng cuồng phong ập đến, đó ai đó thô bạo đẩy mạnh tường! Người đàn ông mặc huyền bào lúc nãy một tay bóp cổ Tề Độ Thành, nhấc bổng lên áp sát tường!

Truyện của Gió lười~

“!!!”

“Ngươi...! Khụ!”

Tề Độ Thành ngờ con quỷ hung tàn đến ! Bị bóp nghẹt cổ, chỉ thấy một cơn nghẹt thở ập đến, huyết sắc mặt dần tan biến, mắt thậm chí hiện lên những vệt sáng trắng, mà ánh mắt đàn ông đầy lạnh lẽo, lúc chỉ cần dùng lực thêm một chút là Tề Độ Thành sẽ mất mạng tại đây.

Người đàn ông lời nào, nhưng ánh mắt rõ ràng rằng, nếu Tề Độ Thành còn “ điều” thì hậu quả khôn lường!

Xuất phát từ nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t, cộng thêm việc hô hấp càng lúc càng khó khăn, Tề Độ Thành dùng hết sức bình sinh thốt : “Đợi, đợi một chút... đồng ý... nguyện ý, khụ, Thành Hoàng…”

Người đàn ông lúc mới buông tay, quăng xuống đất. Tề Độ Thành đất há miệng thở dốc, đàn ông mặt mà vẫn còn hồn.

Tề Độ Thành do dự một chút, vẫn đ.á.n.h bạo : “ mà, một điều kiện…”

Loading...