Tề Độ Thành đặt lá bùa vẽ và lá bùa của Kiến Uyên gần để so sánh, rõ ràng là giống hệt , tại thất bại nhỉ?
Thật là kỳ quái, Tề Độ Thành trong lòng thắc mắc, bèn vùi đầu vẽ thêm một tờ nữa. Lần kim quang quả thực lóe lên đến cuối cùng, nhưng luồng sáng đó so với lá bùa thành phẩm của Kiến Uyên thì thể bỏ qua tính.
Cậu nhịn hỏi: “Tại như chứ?!”
Truyện của Gió lười~
Kiến Uyên bên cạnh lên tiếng: “Bởi vì ngươi là một vị Thành Hoàng hương hỏa.”
Tề Độ Thành hiện tại là sống, nhưng phận khác của là Thành Hoàng. Điều nghĩa là, khác vẽ bùa dựa thiên phú và tu vi, còn Tề Độ Thành vẽ bùa thì dựa thần lực.
Mà thần lực gắn liền với hương hỏa, hương hỏa của một vị thần càng hưng thịnh thì sức mạnh của vị thần đó càng lớn, thể càng nhiều việc. Đừng là vẽ bùa, ngay cả xoay chuyển mây gió cũng .
“ ngươi …” Kiến Uyên hết, Tề Độ Thành tự ủ rũ cúi đầu.
“Haizz, nhưng thì đừng mơ tới chuyện đó. Cái ngôi miếu đổ nát của thì lấy hương hỏa cơ chứ.”
Tâm trạng Tề Độ Thành tức khắc trở nên tồi tệ, cứ ngỡ thể một bước lên mây, kinh tài tuyệt diễm, ngờ còn kịp bay thì cánh gãy mất . Kiến Uyên liếc một cái, hiếm khi đả kích mà : “Nếu chuyên tâm phát triển khách hành hương, sẽ thể nâng cao thần lực.”
Vấn đề là phát triển thế nào đây?
Tề Độ Thành tâm trạng phiền muộn, buồn chán vẽ thêm vài lá bùa bình an. Lần thì tất cả đều thành công, chỉ là vẫn giống như , kim quang mạnh mẽ mà thôi.
Kiến Uyên thấy cũng gì thêm, chỉ buông một câu: “Hôm nay đến đây thôi.” biến mất.
Để Tề Độ Thành trong phòng vẽ nhăng vẽ cuội. Những lá bùa bình an vẽ đó ngoại lệ đều kim quang lóe lên, hỏng một tờ nào, thậm chí càng vẽ càng nhanh nhờ quen tay.
Chỉ là so với bản mẫu Kiến Uyên để , cả xấp bùa bình an cũng bằng một tờ mỹ .
Nếu Kiến Uyên ở đây, sẽ phát hiện rằng Tề Độ Thành tuy thần lực đủ, nhưng thiên phú vẽ bùa cực kỳ xuất chúng. Một phàm mới tiếp xúc với phù pháp mà thể vận dụng thành thạo lá bùa, thậm chí sai một tờ nào chỉ trong một giờ đồng hồ, đặt thời nay cũng coi là một thiên tài đạo thuật .
Chỉ là lúc Tề Độ Thành đang đả kích nặng nề bởi việc hương hỏa, cuối cùng cũng chẳng còn tâm trí vẽ bùa nữa. Cậu đặt b.út xuống, đầu thì thấy khám thờ thần trong nhà.
Đây là căn nhà Tề Độ Thành thuê, chủ nhà là vùng Quảng Đông, vì trang trí nhà cửa thường một khám thờ thần. Trước đây Tề Độ Thành để ý, nhưng bây giờ trong đầu nảy một ý tưởng.
Ngày hôm .
Kiến Uyên vẫn đến dạy học, là bùa trừ tà. Hắn vẫn vẽ mẫu một tờ như cũ hiệu cho Tề Độ Thành bắt đầu. Tề Độ Thành vẫn như , xem qua một hạ b.út vẽ một mạch xong luôn!
Và , so với đó, một luồng kim quang rực rỡ hơn hiện lên, chỉnh ẩn trong lá bùa! Một nét thành bùa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-11.html.]
Tề Độ Thành thấy vui mừng nắm c.h.ặ.t t.a.y: “Yes!”
Kiến Uyên nhướng mày : “Phát triển khách hành hương nhanh ?”
Tề Độ Thành híp mắt lắc đầu, đó hiệu cho về phía khám thờ thần trong phòng. Chỉ thấy khám thờ vốn trống nay bày tượng thần và hoa quả, còn một lư hương nhỏ, ba nén hương trong lư đang lặng lẽ cháy.
Vị thần thờ khám chính là Thành Hoàng Nam Thành!
Tề Độ Thành: Không ngờ tới chứ gì, tự thờ chính !
Vì vẫn là nhục phàm, hành động của Tề Độ Thành thực sự góp thêm chút hương hỏa cho Thành Hoàng. Cậu vốn dĩ cũng chỉ ôm tâm lý thử một chút xem , ngờ thành công thật!
Kiến Uyên: “...”
Đây coi như Tề Độ Thành dùng một chút khôn vặt, chỉ cần hương hỏa nhà dứt, sẽ giữ một phần thần lực, coi như là mức bảo đảm cơ bản. Kiến Uyên gì, Tề Độ Thành đoán chừng cũng chiêu cho cạn lời .
Sau đó thấy tâm trạng Tề Độ Thành vẻ , Kiến Uyên lạnh lùng bồi thêm một câu: “Hương hỏa của một mà thỏa mãn ? Thành Hoàng Nam Thành là vị hương hỏa ít nhất trong các Miếu Thành Hoàng đấy.”
Tề Độ Thành đột ngột thông báo là vị thần nghèo nhất: “...”
Sự thật đau lòng luôn đến thật bất ngờ.
chuyện hương hỏa đúng là một vấn đề, Tề Độ Thành âm thầm ghi nhớ việc phát triển Miếu Thành Hoàng lòng.
--------------------
“... Vì , năm nay chúng kế hoạch liên kết với các địa điểm tôn giáo ở Nam Thành, quy hoạch các hoạt động kiến trúc đền miếu trong thành, dốc sức phát triển ngành du lịch văn hóa.”
“Được , cuộc phỏng vấn thành. Vất vả cho ông quá.”
“Đâu , cũng vất vả .”
Tại văn phòng Hội trưởng Hiệp hội Tôn giáo Nam Thành, tổ trưởng của Tề Độ Thành rạng rỡ bắt tay ông lão mặt. Đến khi rời , thấy Tề Độ Thành phía đang cầm sổ tay ngẩn , đang nghĩ gì, bèn vỗ vai : “Tiểu Tề, nghĩ gì thế? Phỏng vấn xong , về thôi!”
Tề Độ Thành lúc mới hồn, : “Vừa nãy em lơ đãng chút.”
Tổ trưởng quan hệ với nên cũng gì thêm.
Thế nhưng, khi buổi phỏng vấn kết thúc, điều Tề Độ Thành nghĩ chính là: Thật đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Nam Thành là một thành phố du lịch phát triển, mỗi năm đều thực hiện các quy hoạch liên quan, mà vị hội trưởng họ phỏng vấn hôm nay chính là phụ trách quy hoạch du lịch cho các đạo quán, chùa miếu trong thành. Đầu óc Tề Độ Thành lập tức hoạt động linh hoạt.
Lúc phỏng vấn kỹ, quy hoạch ngoài các khu du lịch cũ còn chuẩn phân chia khu vực mới, trong đó một điểm ngay gần Miếu Thành Hoàng!