Năm phút màn "ném séc" chấn động, "vua ăn xin Paris" Diệp Hoành yên vị chiếc ghế đậu bằng gỗ sồi cũ kỹ trong gian bếp của Lục Nam Châu.
Đoàn vệ sĩ áo đen nghiêm chỉnh ngoài sân, giữa đám gà đang nhởn nhơ bới đất, tạo nên một khung cảnh vô cùng lệch tông. Thằng Tèo bưng thêm bát đũa run cầm cập, thầm nghĩ: Lần đầu thấy chủ nợ đến đòi mà chờ chia gà hầm.
"Hừm, gà là gà chạy bộ đúng ? Thịt chắc, nước dùng ngọt thanh, t.h.u.ố.c bắc cũng là loại hảo hạng." Ông Diệp húp một ngụm canh gật gù nhận xét, vẻ mặt vô cùng hưởng thụ, quên mất mới ném 3 triệu tệ mặt .
Lục Nam Châu khoanh tay tựa cửa, mặt cảm xúc: "Ông Diệp, canh cũng ăn . Giờ chúng chuyện chính ? Ông rốt cuộc là ai? Ăn xin kiểu gì mà Rolls-Royce, dùng séc triệu đô?"
Ông Diệp buông đũa, lấy khăn giấy lụa trong túi áo chậm mép, vẻ cao ngạo trở trong tích tắc: " , là thành đạt trong giới ăn xin. đó trọng điểm. Trọng điểm là... định giấu con trai ở cái xó xỉnh đến bao giờ?"
"Ba!" Diệp Nhiên bên cạnh, khẽ kéo áo ông, ánh mắt đầy vẻ van nài.
Lục Nam Châu thấu sự bồn chồn của Diệp Nhiên. Anh tiến gần, đặt tay lên vai như một lời khẳng định chủ quyền: " giấu em . Là em tự tìm đến xin 'bao nuôi'. Nếu ông đưa , chi bằng hỏi ý kiến em ?"
Ông Diệp đập bàn cái rầm, khiến bát canh suýt đổ: "Nó thì cái gì! Nó vì mà..."
"Ba!" Diệp Nhiên đột ngột hét lên, cắt ngang lời ông. Gương mặt trắng bệch, đôi đũa tay run rẩy dữ dội.
Không khí trong căn bếp bỗng chốc đông cứng . Lục Nam Châu nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm xoáy sâu Diệp Nhiên chuyển sang ông Diệp. "Vì mà cái gì? Ông rõ xem?"
Ông Diệp con trai, thấy đôi mắt Diệp Nhiên phủ một lớp sương mờ mịt, đầy vẻ khẩn cầu, ông thở hắt một , vẻ mặt bỗng chốc già thêm vài tuổi. Ông diễn kịch nữa, mà Lục Nam Châu với ánh mắt của một cha thực thụ:
"Cậu Lục, nghĩ sáu năm con trai bỏ vì chê nghèo ? Nó là đứa cứng đầu nhất mà từng thấy. Năm đó nhà họ Diệp đối thủ cạnh tranh dùng thủ đoạn bẩn thỉu hãm hại, tống giam, sản nghiệp tiêu tan. Những kẻ đó còn nhắm để ép nó phục tùng..."
"Ba, đừng nữa..." Diệp Nhiên cúi gầm mặt, giọng nghẹn đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-thieu-gia-den-trai-ga-xin-bao-nuoi/chuong-7-bua-com-gia-dinh-va-vua-an-xin-lo-tay.html.]
Lục Nam Châu cảm thấy m.á.u trong như sôi lên. Anh siết c.h.ặ.t vai Diệp Nhiên, gằn từng chữ: "Phục tùng cái gì? Những vết sẹo lưng em ... là từ lúc đó đúng ?"
Ông Diệp im lặng, đôi mắt đỏ hoe. Sự im lặng đó giống như một cái tát trời giáng trái tim Lục Nam Châu. Hóa sáu năm qua, trong khi ôm hận, nỗ lực gầy dựng trại gà để chứng minh nghèo, thì yêu đang chịu đựng địa ngục để đổi lấy sự bình yên cho .
Diệp Nhiên đột ngột dậy, định bỏ chạy ngoài, nhưng Lục Nam Châu nhanh hơn. Anh ôm c.h.ặ.t lấy từ phía , vùi mặt hõm cổ , giọng run run: "Xin ... Diệp Nhiên, xin em... Anh đúng là thằng khốn mới tin rằng em bỏ vì tiền."
Diệp Nhiên khựng , như một sợi dây đàn căng quá mức bỗng đứt đoạn, ôm lấy cổ , nức nở. Mọi sự mạnh mẽ, lém lỉnh, da mặt dày của những ngày qua sụp đổ.
Ông Diệp cảnh tượng đó, khẽ hắng giọng, lau khóe mắt dậy: "Hừ, sướt mướt quá. xem đám gà của đây. Này nhóc , dẫn tham quan cái gọi là 'giang sơn' của đại ca xem nào!"
Thằng Tèo ngơ ngác: "Dạ... , 'vua ăn xin' mời lối !"
Trong căn bếp chỉ còn hai . Lục Nam Châu nâng mặt Diệp Nhiên lên, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt: "Diệp Nhiên, từ nay về , b.a.o n.u.ô.i gì hết. Trại gà , căn nhà , và cả mạng sống của Lục Nam Châu , đều là của em."
Diệp Nhiên sụt sịt, bắt đầu lấy bản tính "dụ thụ": "Vậy... 5 triệu tiền lương tháng vẫn tính chứ?"
Lục Nam Châu bật , đau lòng buồn , hôn lên trán : "Tính. Thêm cả cái thẻ ngân hàng của nữa. Em mua gì thì mua, kể cả mua cả cái Paris cho ba em ăn xin thật cũng !"
Đêm đó, ông Diệp về khách sạn sang trọng thành phố mà đòi ngủ trại gà. Ông chiếc giường bạt ở hiên nhà, lên bầu trời đầy rẫy của vùng quê, lẩm bẩm: "Con rể ... tuy thô lỗ, nhưng nấu canh gà cũng tệ."
điều ông là, trong phòng trong, Lục Nam Châu đang thức trắng đêm, lấy một cuốn sổ tay cũ, ghi tên những kẻ năm xưa hãm hại nhà họ Diệp mà ông Diệp vô tình nhắc tới.
Kẻ nào chạm "hoàng yến" của , sẽ khiến chúng sống đời ăn xin thực thụ.