Sáng hôm , mặt trời lên đến ngọn tre nhưng căn phòng của Diệp Nhiên vẫn im lìm.
Thằng Tèo xách xô cám ngang qua, thấy đại ca nhà đang lù lù cửa phòng "tiên nữ", tay cầm cái chậu nhôm nhưng ... gõ. Lục Nam Châu đó, gương mặt âm trầm như sắp đòi nợ, nhưng thực tế là đang đấu tranh tư tưởng dữ dội.
Gõ gõ?
Nhìn thấy vết sẹo đêm qua, chỉ nhốt l.ồ.ng kính mà bảo vệ. nghĩ đến việc sáu năm đá thương tiếc, xách cổ dậy dọn chuồng gà cho bõ ghét.
"Anh Châu, gọi Nhiên dậy? Trễ giờ cho gà ăn đại ca." Thằng Tèo ngây thơ hỏi.
Lục Nam Châu giật , lập tức hắng giọng, bày vẻ mặt sắt đá: "Cậu ... tối qua thức khuya việc, để ngủ thêm chút nữa. Hôm nay hết phần của , cuối tháng tăng lương cho 200 ngàn."
Thằng Tèo mắt sáng rỡ: "Chốt đơn đại ca!"
Mãi đến hơn chín giờ, Diệp Nhiên mới ngáp ngắn ngáp dài bước sân. Cậu ngạc nhiên khi thấy việc xong xuôi, Lục Nam Châu thì đang hiên nhà, cặm cụi sửa cái l.ồ.ng gà hỏng.
"Ông chủ, hôm nay em thất nghiệp ?" Diệp Nhiên tiến gần, tự nhiên xổm xuống bên cạnh , mái tóc rối che bớt vẻ mệt mỏi khuôn mặt.
Lục Nam Châu ngẩng đầu, giọng lạnh lùng: "Cậu việc như phá hoại. Hôm qua ngã một cái hỏng hết cả bao cám của . Từ hôm nay, đổi việc khác."
"Việc gì ạ? Em sẵn sàng phục vụ." Diệp Nhiên nháy mắt, nụ mang theo chút phong tình khó cưỡng.
Lục Nam Châu quăng cái kìm xuống đất, thẳng mắt : "Đi nhặt trứng. Nhặt cho khéo, vỡ một quả trừ 50 ngàn lương."
Diệp Nhiên khổ: "Lương một tháng 5 triệu, nhặt vỡ trăm quả là em nợ ngược luôn ?"
"Biết thế thì giữ cho kỹ." Lục Nam Châu dậy, phủi bụi quần, đột nhiên ném một cái túi nilon nhỏ lòng Diệp Nhiên, "Cầm lấy."
Diệp Nhiên mở xem, bên trong là mấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ loại xịn, nhãn hiệu nước ngoài mà lúc còn là thiếu gia dùng. Cậu sững , ngón tay khẽ run: "Cái ... ở tiệm t.h.u.ố.c đầu làng gì bán?"
Lục Nam Châu chột , mặt chỗ khác: " nhờ mua thành phố gửi xe khách về. Tiền t.h.u.ố.c trừ lương!"
Diệp Nhiên bóng lưng cứng nhắc của , trong lòng như một dòng suối ấm chảy qua. Cậu , từ đây lên thành phố mất ba tiếng xe, gì chuyện "nhờ mua" nhanh như thế. Chắc chắn tối qua khi ngủ , thức đêm tìm chỗ đặt hàng.
Cậu dậy, chạy tót đến ôm lấy cánh tay , nũng nịu: "Châu Châu, thương em đúng ?"
"Buông ! Nóng c hết !" Lục Nam Châu ngoài miệng thì gắt gỏng, nhưng cánh tay hề đẩy , thậm chí còn thả lỏng để ôm cho chắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-thieu-gia-den-trai-ga-xin-bao-nuoi/chuong-4-dac-quyen-cua-hoang-yen.html.]
Buổi chiều, "Hoàng yến" Diệp Nhiên bắt đầu công việc nhặt trứng.
Cái cảnh tượng thực sự khiến thằng Tèo hình: Diệp Nhiên mặc chiếc tạp dề hoa hòe hoa sói (do Lục Nam Châu ép mặc để bẩn đồ), tay cầm giỏ tre, từng bước uyển chuyển giữa đám gà. Đáng là, Lục Nam Châu cứ cách mười phút "vô tình" ngang qua chuồng gà một .
Lần thứ nhất: "Nhặt cho cẩn thận, đừng để gà mổ tay."
Lần thứ hai: "Nắng thế đội mũ? Muốn ốm để tốn tiền t.h.u.ố.c ?"
Lần thứ ba: "Nghỉ , nhặt thế đủ , nhà uống nước chanh mới ép... , nước chanh thằng Tèo nó ép dư."
Thằng Tèo đang tưới rau phía xa thấy thì lẩm bẩm: "Em ép hồi nào? Em còn ngửi mùi miếng chanh nào mà?"
Đến chập tối, khi hai đang ăn cơm, một chiếc xe ôm dừng cổng trại. Một phụ nữ trung niên trong làng , lớn tiếng gọi:
"Nam Châu ơi! Có thư từ nước ngoài gửi cho . Bác bưu tá gửi nhờ nhà mang qua hộ."
Lục Nam Châu nhíu mày nhận thư. Diệp Nhiên ở trong nhà, tai thấy chữ "nước ngoài" thì tim bỗng hẫng một nhịp, đôi đũa tay suýt rơi xuống đất.
Lục Nam Châu mở phong bì . Bên trong thư, chỉ một tấm ảnh chụp một đàn ông trung niên đang ở vỉa hè Paris, tay cầm một cái bát sứ, trông cực kỳ t.h.ả.m thương. Mặt tấm ảnh một dòng chữ nguệch ngoạc:
"Con rể, cứu mạng! Ba đói quá, gửi cho ba ít trứng gà để ba bán lấy tiền ăn bánh mì!"
Lục Nam Châu: "..."
Anh nhà, ném tấm hình lên bàn mặt Diệp Nhiên, mặt đầy vạch đen: "Đây là ông bố 'phá sản' ăn xin của ?"
Diệp Nhiên tấm ảnh, khóe môi giật giật. Cậu thầm mắng trong lòng: Ba ơi là ba, diễn thì cũng diễn cho giống chứ! Cái đồng hồ Rolex lấp ló tay áo rách là cái quái gì thế hả?!
Cậu ngước lên, trưng bộ mặt đáng thương nhất thể: "Nam Châu... xem, ba em khổ ... gửi cho ông ít tiền , em sẽ lấy báo đáp mà."
Lục Nam Châu cái đồng hồ Rolex triệu đô trong ảnh, bộ dạng "diễn sâu" của yêu cũ, cảm thấy huyết áp đang tăng vọt.
"Được! Muốn tiền đúng ? Tối nay sang phòng 'phục vụ', một đêm 200 ngàn, bao giờ đủ tiền vé máy bay cho ba thì thôi!"
Diệp Nhiên mắt sáng rực như đèn pha: "Chốt đơn! Anh quỵt nợ nhé!"
Lục Nam Châu: "..." Hình như tự đào hố chôn thì ?