SAU KHI PHÁ SẢN, THIẾU GIA ĐẾN TRẠI GÀ XIN BAO NUÔI - Chương 1: Kẻ lừa đảo xinh đẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:34:55
Lượt xem: 53

Ánh nắng ban mai ở vùng quê giống với cái nắng gay gắt, đầy khói bụi của thành phố. Nó trong vắt, mang theo mùi của sương sớm, mùi cỏ dại ngậm nước và... mùi của hơn ba ngàn con gà đang gào thét đòi ăn.

Lục Nam Châu xắn tay áo sơ mi vải thô lên tận khuỷu, lộ cánh tay rắn rỏi với những đường gân nam tính. Anh đang vác một bao cám nặng trĩu vai, bước phăm phăm con đường đất dẫn trại. Nếu gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng và đôi mắt sâu thẳm của , sẽ nghĩ đây là một mẫu nam đang chụp ảnh tạp chí phong cách "nông dân cực phẩm".

thực tế, Lục Nam Châu chỉ là một ông chủ trại gà chính hiệu.

"Anh Châu! Có tìm!"

Tiếng gọi thất thanh của thằng Tèo – thiếu niên thuê trong trại – vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của . Lục Nam Châu đầu, giọng trầm thấp: "Ai? Chủ mối lấy trứng ? Bảo họ đợi một chút, đổ xong bao cám ."

"Dạ ... chủ mối. Là một... một tiên nữ? À , là một trai xinh lắm!" Thằng Tèo chạy thở hổn hển, mặt đỏ gay vì phấn khích.

Lục Nam Châu nhíu mày. Ở cái vùng hẻo lánh , lấy " trai xinh "? Chắc là mấy đứa nhỏ thành phố về quê nghỉ hè lạc đường chứ gì.

Anh đặt bao cám xuống, phủi bụi tay, xoay phía cổng trại.

thấy bóng gốc cây nhãn già ở cổng, thở của Lục Nam Châu bỗng nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Bao nhiêu năm lăn lộn, tưởng tim chai sạn như lớp chai tay do cầm cuốc, mà lúc đập loạn nhịp một cách vô sỉ.

Dưới tán lá xanh rì, một trai đang đó. Cậu mặc một chiếc áo len mỏng màu kem, chiếc quần tây đen ôm sát đôi chân thon dài. Giữa khung cảnh chuồng trại thô sơ, nổi bật như một bức tranh sơn dầu lạc giữa chợ b.úa.

Đó là Diệp Nhiên.

Người mà sáu năm đá một cú đau điếng mất tích sủi tăm. Người mà Lục Nam Châu từng thề nếu gặp sẽ lập tức... tẩn cho một trận.

Diệp Nhiên thấy , đôi mắt phượng khẽ cong lên, nụ vẫn mang nét lém lỉnh của ngày xưa, nhưng dường như mỏng manh hơn nhiều. Cậu kéo theo một chiếc vali nhỏ, giọng trong trẻo vang lên giữa tiếng gà cục tác:

"Chào , chủ tịch Lục. Đã lâu gặp."

Lục Nam Châu lấy bình tĩnh, gương mặt lập tức đanh , lạnh lùng như tiền mặt: "Cậu tìm nhầm . Ở đây chủ tịch Lục, chỉ Lục nuôi gà thôi. Mời cho."

Nói xong, dứt khoát lưng. mới hai bước, vạt áo một bàn tay gầy guộc níu lấy.

"Nam Châu... em phá sản ."

Bước chân Lục Nam Châu khựng .

Diệp Nhiên sụt sịt, giọng điệu như thật mà như đùa: "Nhà em vỡ nợ, biệt thự niêm phong, xe cũng kéo . Ba em giờ đang lang thang ở nước ngoài ăn xin qua ngày. Em còn nơi nào để hết..."

Lục Nam Châu , từ đầu đến chân Diệp Nhiên. Dù trông gầy nhiều, làn da trắng đến mức xanh xao, nhưng bộ quần áo vẫn là hàng hiệu, đôi giày da cũng trị giá bằng cả tạ trứng gà của .

"Phá sản?" Lục Nam Châu lạnh một tiếng, "Ba là đại gia bất động sản, ăn xin ở nước ngoài mà xin cả bộ đồ đắt tiền thế cho con trai cơ ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-pha-san-thieu-gia-den-trai-ga-xin-bao-nuoi/chuong-1-ke-lua-dao-xinh-dep.html.]

Diệp Nhiên hề lúng túng, ngược còn tiến lên một bước, thu hẹp cách giữa hai . Mùi hương thanh khiết xộc mũi Lục Nam Châu, khiến chút choáng váng.

"Đây là bộ đồ cuối cùng em còn giữ để ... tiếp thị bản đấy." Diệp Nhiên chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội đến cực điểm, "Nam Châu, xem em còn chút nhan sắc , thể b.a.o n.u.ô.i em ?"

"Cậu cái gì?" Lục Nam Châu tưởng nhầm.

"Em , em chim hoàng yến của . Anh nuôi em , em sẽ ngoan mà."

"Cậu..." Lục Nam Châu tức đến bật , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, "Diệp Nhiên, da mặt bằng xi măng ? Năm đó ai nghèo, tương lai? Ai tìm cuộc sống thượng lưu? Bây giờ chạy đến đây đòi bao nuôi? Cậu là dễ dãi !"

"Vâng, em dễ dãi lắm." Diệp Nhiên gật đầu như bổ củi, "Nếu nuôi, em đành tìm ông chủ khác . Nghe đầu làng bác Năm góa vợ cũng giàu lắm..."

"Cậu dám!" Lục Nam Châu gầm lên, bàn tay to lớn chộp lấy cổ tay Diệp Nhiên.

Xúc cảm từ cổ tay đối phương khiến Lục Nam Châu khẽ run. Quá gầy. Xương cổ tay nhô lên rõ rệt, chạm thấy lạnh ngắt.

Diệp Nhiên hề sợ hãi, ngược còn nghiêng đầu , ánh mắt như móc câu: "Vậy nuôi ?"

Lục Nam Châu chằm chằm gương mặt xinh , lòng hận, đau, một nỗi khao khát hèn mọn đang trỗi dậy. Anh nghiến răng, gằn từng chữ:

"Được. Muốn b.a.o n.u.ô.i đúng ? Vào đây!"

Anh giật lấy chiếc vali của Diệp Nhiên, sải bước . Diệp Nhiên theo bóng lưng vững chãi của , nụ môi nhạt dần, đó là một tia mệt mỏi thấu xương. Cậu thầm thì nhỏ, chỉ đủ thấy:

"Cảm ơn , Nam Châu... vì vẫn còn hận em."

Lục Nam Châu dẫn Diệp Nhiên căn nhà gạch nhỏ cạnh trại gà. Bên trong sạch sẽ nhưng giản dị đến mức đáng thương đối với một thiếu gia như Diệp Nhiên. Anh quăng chiếc vali góc tường, lạnh lùng :

"Quy tắc b.a.o n.u.ô.i ở đây đơn giản: Không tiền tiêu vặt hàng tháng, quần áo , . Một tháng lương năm triệu, bao ăn ở. Công việc của là: Sáng 5 giờ dậy cho gà ăn, chiều dọn phân gà, tối nhặt trứng. Làm thì ở, thì biến!"

Thằng Tèo ngoài cửa thấy thì há hốc mồm: Trời đất ơi, đại ca b.a.o n.u.ô.i kiểu gì mà bắt "tiên nữ" dọn phân gà ?

Diệp Nhiên căn phòng nhỏ, đống phân gà thấp thoáng ngoài xa, khóe môi khẽ giật giật. Cậu hít một thật sâu, gật đầu: "Được, em ."

"Hừ, để xem trụ mấy ngày." Lục Nam Châu hậm hực bỏ ngoài, nhưng vài bước đầu , mắng thêm một câu: "Cấm cởi cái áo đó , ở đây đàn ông, ăn mặc kiểu đó cho ai xem!"

Diệp Nhiên theo bóng lưng "khẩu xà tâm phật" của , khẽ phì . Cậu đưa tay chạm vết sẹo dài ẩn lớp áo len, ánh mắt tối sầm .

Chỉ cần ở gần , dọn phân gà thì là gì chứ?

 

 

Loading...