Trên sân phẳng giữa sườn núi.
Lúc Báo hoa về, Lâm Thiên Du đang cắt thịt.
Con mồi nó kéo về, da thịt lem nhem bùn đất, cắt từng khối một, cô chỉ lột hết da cắt thịt.
“Về ?”
Lâm Thiên Du đặt d.a.o xuống, xoa xoa lông Báo hoa, kiểm tra xem nó thương ở
“Rửa móng vuốt nhé?”
Kéo con cừu to tổ bố như mà leo cây thì khó lắm, chắc chắn móng vuốt của Báo hoa dính đầy bùn đất.
Trong các loài mèo, chỉ hổ là thích tắm rửa, còn báo, sư t.ử thì ghét nước như điếu đổ.
Báo hoa gầm gừ thấp.
Thanh Thiên
“Im lặng là đồng ý đấy.”
Lâm Thiên Du đặt d.a.o xuống, xách nồi nước nóng .
Đây là nước sôi để nguội cô đun sẵn, cho thêm chút nước lạnh để ấm áp, dễ chịu hơn là tắm bằng nước lạnh.
Báo hoa xuống, chuẩn l.i.ế.m móng thì Lâm Thiên Du đưa tay :
“Đưa móng cho đây.”
Nó do dự một chút đặt móng vuốt lên tay cô.
Lâm Thiên Du nắm lấy bàn chân lông, tay còn múc nước đổ lên cọ xà phòng.
Thường ngày ở rừng, Báo hoa tránh xa bùn đất hết sức thể, dù vô tình dính cũng tự l.i.ế.m sạch sẽ.
bây giờ Lâm Thiên Du ở đây, tất nhiên là cô sẽ tắm rửa giúp nó.
Xà phòng thiên nhiên gây hại cho Báo hoa, còn các loại dầu gội, xà phòng dành cho thú nuôi bên ngoài thì quá thơm, mùi hương còn khiến chính Lâm Thiên Du cũng khó chịu huống hồ là thú vật khứu giác nhạy cảm.
Xà phòng tự ít bọt hơn xà phòng thương mại, nhưng vẫn tạo một lớp bọt mỏng.
Những bọt xà phòng dính với . Lông mi Báo hoa nhíu , con báo trong bọt cũng động tác giống nó.
Báo hoa nghiêng đầu, cúi xuống gần những bọt xà phòng thì bất ngờ chúng nổ tung.
Những giọt nước b.ắ.n khiến nó giật lùi .
Nếu móng vuốt vẫn đang đặt tay Lâm Thiên Du thì chắc Báo hoa nhảy cao ngay lập tức.
Sau khi dọa, Báo hoa chằm chằm móng vuốt của , hở răng gầm gừ.
“Ha!”
Lâm Thiên Du bật phản ứng đáng yêu đó. Báo hoa ngước cô.
Sau 3 giây đối mặt, Lâm Thiên Du vẫn nhịn .
Báo hoa giận dữ vẫy vẫy đuôi.
“Gầm!”
“Được .”
Lâm Thiên Du rửa sạch móng vuốt, lau khô bằng áo, dùng tay thấm nước lau sạch các vết bẩn nó.
Cô dám tắm cho Báo hoa vì nắng và máy sấy để khô lông.
Lông ướt sũng nhiều ngày sẽ khiến Báo hoa khó chịu.
Báo hoa vẫn còn giận dỗi, chỉ lời giơ chân giơ tay để Lâm Thiên Du lau rửa.
Giống như tuy giận nhưng vẫn lời theo cô.
Hờn dỗi kiểu con nít.
Lâm Thiên Du nhếch mép , lợi dụng lúc con thú nhỏ , cô ôm lấy đầu nó và hôn lên trán:
“Ngoan...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-115.html.]
Báo hoa nghiêng đầu
“Ù ù...”
[Dễ thương quá! Hôn hôn nữa !]
[Ù ù cái gì mà ù ù, cô xử lý thì để lo cho!]
Sau khi rửa sạch, Lâm Thiên Du mở cửa phòng trong
“Vào nhà .”
Cô mới hé cửa, cái mũi của Gấu con núp cánh cửa lộ .
Lâm Thiên Du nhướn cô, thò tay xoa xoa tai gấu:
“Gấu nhỏ? Đang gì đấy?”
“Gầm!”
Đại bàng đuôi đỏ là loài săn bằng móng vuốt và mỏ nên khi bay về dính chút bùn đất nào, lông vũ sạch sẽ.
Còn Gấu thì khác.
Vì , ngay khi Gấu con về, Lâm Thiên Du rửa sạch móng vuốt nhốt nó trong phòng trong.
Ngoài sân lầy lội, nếu để nó chạy lung tung một vòng là hết sạch.
Cho nên Gấu con cứ cạnh cửa cào cào xin .
Lâm Thiên Du đoán thời tiết chính xác, trời u ám.
Không kịp cắt hết đống thịt, cô quyết định kéo cả xác con vật bếp.
“Lại thêm nhiều thịt thế .”
Lâm Thiên Du vỗ vỗ xác con mồi:
“Chán quá, ăn hết .”
Trước đây còn thể phơi khô thịt, còn bây giờ trời mưa như trút nước, chỉ nhiệt độ thấp là điểm cộng giúp thịt ôi thiu mà thôi.
Nếu thì những miếng thịt mục nát dần.
Lâm Thiên Du phủ tấm vải chống thấm nước, lau mồ hôi trán:
“Cảm giác như mấy chú nhóc trong nhà đam mê kì lạ với nghề săn b.ắ.n .”
[Từ “chú nhóc” dành cho thú cưng nhà cô nhỉ.]
[Có khả năng chúng nghĩ đang... nuôi cô đấy chứ. Theo , báo và gấu thói quen kéo mồi về hang, Còn Đại bàng đuôi đỏ chỉ mang về ít thịt cho chim non thôi.]
[Tuy cô đúng sự thật nhưng cảm giác bình thường quá! Hàng xóm chẳng còn quả rừng nào ăn nữa !]
Mưa to rụng nhiều quả từ cây.
Những quả chín vốn còn bám c.h.ặ.t, giờ thì rụng hết trơ trọi.
Quả còn cây cũng khó hái, chỉ đành lựa nhặt những quả rụng còn tương đối nguyên vẹn đất.
May mắn là trời mới tạnh mưa, cô còn kiếm vài quả còn .
Để thêm chút nữa, những quả dập nát sẽ thối nước hết.
Sau khi dọn dẹp thịt thành phẩm, Lâm Thiên Du rửa tay sạch sẽ.
Cô đợi mưa tạnh mới thái thịt, nếu phòng ngoài sẽ ngập tràn mùi m.á.u khó chịu.
Nhìn đống thịt mặt, Lâm Thiên Du bỗng nảy ý tưởng:
“Hay thử món thịt khô xem ?”
So với thịt tươi, thịt khô thời hạn bảo quản lâu hơn.
vấn đề là cô lò nướng, chỉ lửa trầm.
Không kết quả sẽ nếu sử dụng lửa trầm để sấy khô.