“Tần Tư Tư là ai chứ, cô nhạy bén sự do dự trong lời của Hạ Lâm, liền nhanh ch.óng thừa thắng xông lên, đem bộ lý lẽ lúc một nữa.”
“Anh Hạ Lâm, cũng là chơi xe, chắc xe cộ mà cứ để một chỗ thì cho các tính năng của xe, linh kiện và ắc quy đều dễ hỏng hóc.
Nếu cho thuê xe, đảm bảo ngoài việc đặt đủ tiền cọc, sẽ trả tiền thuê đúng hạn, nhất định sẽ giữ gìn xe cẩn thận, lái xe thận trọng, ít nhất là để lo lòng.”
Nói đến đây, Tần Tư Tư còn giơ tay lên cam đoan.
“Đương nhiên , trong thời gian cầm lái nếu xe trầy xước gì, nhất định sẽ sửa sang như mới mới trả, để tốn một xu nào.”
Chương 65 Lái thử
Lời của Tần Tư Tư khiến gương mặt Hạ Lâm thoáng qua một tia ý , đó xua tay, với Tần Tư Tư:
“ ý đó, tuyệt đối tin tưởng thực lực của cô, cũng tin cô sẽ chịu trách nhiệm với chiếc xe .
Chỉ là điều xác định là, chiếc xe cô chỉ thuê thôi ?”
Mua hơn ?
Đầu óc cô gái đang nghĩ gì ?
Tần Tư Tư ngơ ngác ngẩng đầu Hạ Lâm, dường như hiểu ẩn ý trong câu đó.
Chẳng lẽ cái tên Hạ Lâm cho cô thuê xe.
Nghĩ đến đây, Tần Tư Tư theo bản năng liền mở miệng hỏi:
“Chẳng lẽ cho thuê xe ?
Kể cả khi xe đang để cũng bằng lòng cho thuê ?”
Tên lẽ là hạng tính chiếm hữu cực cao, cái xe cũng giữ khư khư một lái, cho khác thuê chứ.
Nếu đúng là thì hết cách .
Nhìn biểu cảm hoang mang của Tần Tư Tư, nụ mặt Hạ Lâm càng sâu hơn, trực tiếp mở lời xác nhận:
“Ý của là, Tần Tư Tư, tại cô chỉ cân nhắc đến chuyện thuê xe thôi?
Mà suy nghĩ đến việc mua thẳng một chiếc?”
Nói đến đây, Hạ Lâm tươi Tần Tư Tư, giải thích thẳng thừng:
“Tự mua một chiếc xe, lái thế nào thì lái?
Còn bận tâm chuyện va quẹt xe khác đền bù thế nào gì?”
Tần Tư Tư:
“...”
Cái cô đúng là từng nghĩ tới, nhưng nếu chiếc xe thể bán, giá cả , cô cũng ngại mua nó.
Nghĩ , Tần Tư Tư liền hỏi luôn:
“Ý của là chiếc xe bán?”
Ái chà, cứ tưởng xe chỉ để thuê thôi chứ, tầm của bản cô nương đúng là nông cạn quá mà.
Thế tính là vô tình lượm bí kíp, buồn ngủ gặp chiếu manh nhỉ.
Chỉ là mua xe thì tiền trong túi cô đủ ?
Tần Tư Tư khỏi ngập ngừng.
Đối với câu hỏi của Tần Tư Tư, Hạ Lâm hề do dự gật đầu:
“ , chiếc xe nếu cô ưng ý thì thể bán.
Nếu ưng, thể đưa cô xem những chiếc xe khác.”
Tần Tư Tư:
“...”
Tần Tư Tư ngơ ngác Hạ Lâm, đột nhiên như thấy một đại gia thứ thiệt, ánh mắt lập tức trở nên sùng bái, :
“Anh Hạ Lâm, ý của là nhiều xe ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-74.html.]
Trời ạ, cái nghèo hạn chế trí tưởng tượng của , xin hãy để tự ti một lát.
Tính thì bản cô nương đúng là một con đỗ nghèo khỉ mà!
Người bao nhiêu là xe , mà cô còn định thuê xe nữa chứ.
Hạ Lâm Tần Tư Tư, nhanh ch.óng giải đáp thắc mắc trong lòng cô:
“ , trong tay nhiều xe.
Nhà ngoài tiệm tạp hóa , còn một cửa hàng xe cũ chuyên bán các loại xe qua sử dụng.”
Tần Tư Tư:
“...”
Vậy nên, cái nghèo hạn chế trí tưởng tượng của cô, mà là khi xuyên về, mạch não của cô cũng trở nên trì trệ, khi nghĩ việc gì cũng chỉ đ-âm đầu một hướng, cô nghĩ đến chuyện cửa hàng xe cũ cơ chứ?
Thời buổi là những năm 90 , mở cửa hàng xe cũ cũng kiếm bộn tiền đấy chứ đùa ?
Thế là, Tần Tư Tư khi chuyển hướng tư duy lập tức sống đầy m-áu lửa, hào khí ngất trời với Hạ Lâm:
“Vậy chúng lên xe thử tính năng của chiếc , nếu thực sự thì xem mấy chiếc khác của .
Giá cả hợp lý thì mua, thấy thế nào?”
Hạ Lâm bộ dạng đột nhiên trở nên “ngầu lòi" của Tần Tư Tư, nụ nơi khóe môi nhịn mà sâu thêm, bước chân ngoài, :
“Được thôi, chúng thử chiếc , nếu cô ưng thì chúng xem xe khác.
Còn về giá cả, chúng cứ thong thả mà bàn.”
Tần Tư Tư lập tức bước chân theo , miệng phụ họa:
“Được thôi, chạy thử (thử lái).”
Hạ Lâm đang phía bỗng khựng một chút, lẩm nhẩm hai từ mà Tần Tư Tư .
“Thử lái?”
Từ đây nghĩ nhỉ?
Nghe khá là sát nghĩa.
Ý trong mắt Hạ Lâm càng đậm hơn.
“ , đưa cô thử lái ngay đây!”
Hai khỏi cửa tiệm tạp hóa, bà cụ Hạ tóc bạc phơ từ cửa , vặn thấy hai một một bước cửa tiệm, bà cụ liền lảo đảo bước chân đuổi theo cửa hỏi một câu:
“Ơ, Tiểu Lâm, Tư Tư, hai đứa đấy?”
Không bảo là bàn chuyện chiếc xe tải ?
Sao mới đó một một rời ?
Hình như hướng Tần Tư Tư là về phía ghế lái.
Cô bé mà còn lái xe, thật là quá mà!
Hạ Lâm đầu từ cách khá xa, lớn với :
“Mẹ, gì , con đưa Tần Tư Tư thử xe, cô nhắm trúng chiếc xe của nhà .”
Bà cụ Hạ vểnh tai lên lời con trai , tự lẩm bẩm một :
“À, cả buổi trời mà chỉ trúng cái xe thôi ?”
Vậy con trai bà thì , Tần Tư Tư trúng ?
Con trai bà cũng lắm mà, nếu trúng luôn thì đúng là , dù cô bé Tần Tư Tư bà thấy thuận mắt, con dâu là quá hợp lý.
Dĩ nhiên, câu đó bà cụ Hạ thông minh chọn cách .
Người là con gái nhà mới đến cửa ngày đầu, mấy chuyện ngộ nhỡ sợ chạy mất thì ?
Bao giờ mới rước con dâu về nhà đây?
Bao giờ mới cháu nội bế đây?