“Hoan nghênh quý khách ghé thăm, đây là quà tặng của quán chúng , dành tặng khi quý khách ăn món Tứ Xuyên đạt đến một tiền nhất định, hy vọng quý khách sẽ thích!”
Tề Đằng cầm cái bánh kem tặng đó, ngẩn nửa ngày, lời nào.
Món Tứ Xuyên ch-ết tiệt , sẽ bao giờ đến ăn nữa , cho dù tặng thêm mười cái bánh kem nữa cũng bù đắp việc đường ruột của món Tứ Xuyên cho đảo lộn tơi bời.
Nghĩ , Tề Đằng cầm cái bánh kem đó, hung hăng c.ắ.n một miếng, bánh kem mềm xốp ngọt lịm, hương vị , lẽ vì nãy ăn món Tứ Xuyên quá cay nên Tề Đằng kìm mà ăn hết cả cái bánh kem nhỏ đó luôn.
Trong lòng thầm nghĩ, cái nơi gọi là Tửu lầu Vong Ưu thật sự kỳ lạ, món Tứ Xuyên thể khiến bạn cay đến nửa sống nửa ch-ết, nhưng món tráng miệng nhỏ tặng cho bạn thể cứu mạng sắp ch-ết vì cay nửa cái mạng.
Thật sự là một t.ửu lầu mâu thuẫn nha.
Ở bên , Ngụy Toàn cuối cùng cũng tiếp đón xong một bàn khách, cô lắc eo thon thong thả bước khỏi phòng bao, liền thấy Tần Tư Tư đang xa quầy thu ngân, thế là cô với Tần Tư Tư.
“Tần Tư Tư, ăn cơm xong với họ của em ?
Hôm nay chị bận lắm, chẳng thời gian chăm sóc em luôn, thế mà em sắp ?”
Khi lời , mặt Ngụy Toàn rạng rỡ nụ phong tình vạn chủng, với Tần Tư Tư một cách thâm sâu khó lường.
Cô và Tần Tư Tư chuyện hợp như , Tần Tư Tư đầu tiên dẫn đàn ông đến nhà hàng của cô ăn cơm mà cô cũng thời gian lộ diện một chút.
Đều tại hôm nay khách khứa quá đông, hơn nữa cơ bản đều là khách quen của nhà hàng, khiến cô bận rộn đến mức chân chạm đất, gì thời gian qua bàn Tần Tư Tư “hóng hớt" chứ?
Tần Tư Tư đầu , vặn thấy hôm nay Ngụy Toàn mặc một bộ sườn xám nền trắng hoa mẫu đơn đỏ, ôm lấy hình chữ S của cô một cách yêu kiều quyến rũ, cửa phòng bao tinh tế, một cách phong hoa tuyệt đại, rực rỡ vô song, cô nhịn mà vẫy vẫy tay .
“Được , chị Ngụy Toàn, chị bận việc , em ăn cơm xong , đang chuẩn đây, thời gian em sẽ hẹn chị nhé!”
Tần Tư Tư cũng chẳng trẻ con nữa, bây giờ đang là giờ cao điểm kinh doanh của nhà hàng, Ngụy Toàn với tư cách là bà chủ nhà hàng, đương nhiên xoay xở khắp các bàn, chào hỏi khách khứa cho việc ăn của .
Làm gì nhiều thời gian vây quanh cô chứ, hơn nữa với tình bạn của hai , cô còn lạ gì nỗi vất vả khi Ngụy Toàn tiếp đón khách khứa các bàn chứ!
Phải rằng, hai đúng là những bạn hợp ý , chỉ thôi là đôi bên đều hiểu rõ, Ngụy Toàn xin với Tần Tư Tư.
“Được thôi, em và họ em về , hôm khác chúng tụ tập, chỗ chị đang bận rộn lắm.”
Cô còn mấy bàn khách chào hỏi một chút, lộ diện, uống một ly r-ượu, cũng coi như là nể mặt những khách quen .
Nói đoạn, đôi mắt yêu kiều quyến rũ của Ngụy Toàn lơ đãng liếc về phía Tề Đằng một cái, thấy gì bất , xoay lắc đôi eo thon, phong hoa vạn thiên bước một phòng bao khác.
Còn Tề Đằng đang ở trong góc, khoảnh khắc như ai đó dùng ma pháp định , chôn chân tại chỗ nhúc nhích, ánh mắt đăm đăm theo hướng Ngụy Toàn xa, trong mắt là sự trống rỗng và mịt mờ, dường như còn mang theo một tia dò xét và thể tin nổi.
Ngay cả khi Tần Tư Tư đến bên cạnh, Tề Đằng cũng phản ứng gì, Tần Tư Tư nhịn đưa tay đẩy đẩy Tề Đằng .
“Tề Đằng, gì thế?
Thanh toán xong thì chúng nên thôi, nếu trời sắp tối đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-191.html.]
Trước khi trời tối nếu cô còn về nhà, nếu dì Ngô bắt gặp mách với Giang Dịch Lãm, cô mắng cho một trận nữa.
Người đàn ông nhà, nhất cô vẫn nên đóng vai một vợ ngoan hiền mặt ngoài, đặc biệt là ở chỗ dì Ngô, tuyệt đối phá hỏng hình tượng vất vả lắm mới duy trì .
Tề Đằng Tần Tư Tư đẩy như dường như cuối cùng cũng hồn , một lúc lâu mới khó khăn tìm giọng của , khàn giọng .
“Tần Tư Tư, nãy là bạn cô ?”
Tần Tư Tư theo hướng phòng bao của Ngụy Toàn, gật gật đầu .
“ , đó là một bạn của tên Ngụy Toàn, chính là bà chủ của nhà hàng đấy.”
Nói đến đây, Tần Tư Tư ghé sát Tề Đằng, dùng giọng điệu “ hiểu hiểu" trêu chọc .
“Người bạn đó của đủ xinh chứ, đủ quyến rũ chứ, đủ phong tình vạn chủng chứ!
Cậu nha, nhiều đàn ông đến nhà hàng ăn cơm đều là vì nhan sắc của bạn của đấy nhé!”
Chương 168 Bóng lưng
Tề Đằng theo ánh mắt của Tần Tư Tư, chỉ thấy Ngụy Toàn ở trong phòng bao đang lưng về phía bọn họ, mặc một bộ sườn xám cắt may khéo léo, yêu kiều quyến rũ, chỉ riêng bóng lưng thôi mang cho một cảm giác mê hoặc, điên đảo chúng sinh.
Ánh mắt Tề Đằng trầm xuống, trầm giọng hỏi một câu.
“Cô bảo bạn đó của cô tên là Ngụy Toàn ?”
Tần Tư Tư thu hồi ánh mắt, vội vàng gật đầu.
“ , bạn của tên là Ngụy Toàn, thấy ?
Không chỉ xinh mà ăn cũng giỏi giang đấy!”
Kiểu như Ngụy Toàn, xinh thì gì , ăn cũng bài bản, trong tay đủ tài sản, nếu ở thế kỷ hai mươi mốt thì đúng chuẩn là một phú bà xinh giàu nha!
Biết bao nhiêu đàn ông gục ngã váy thạch lựu của cô , ồ, , là tà sườn xám chứ, đây đúng là yêu tinh tái thế trong truyền thuyết mà.
Tần Tư Tư khoảnh khắc trong lòng vô cớ nảy sinh một chút tiếc nuối, tiếc quá mất, mang phận nhi nữ, nếu thì hạng yêu tinh nhỏ như Ngụy Toàn , cô nhất định thu phục mới .
Đối với những suy nghĩ yêu diễm mê hoặc trong lòng Tần Tư Tư, mặt Tề Đằng vẫn một vẻ bình thản, thu hồi ánh mắt, với Tần Tư Tư.
“Đi thôi, trời sắp tối , đưa cô về !”
Cái Tửu lầu Vong Ưu chỉ món Tứ Xuyên cay xè mà ngay cả điều kiện địa lý cũng chẳng , trời mới sập tối mà đường chỉ lác đác vài bộ hành và mấy ngọn đèn đường cô đơn treo lơ lửng ở đó, mang cho một cảm giác lạnh lẽo.
Thật hiểu nổi cái t.ửu lầu lấy tên là Tửu lầu Vong Ưu gì, gọi là Tửu lầu Tối Om chẳng hơn ?
Tần Tư Tư lúc mới thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu bầu trời tối sầm bên ngoài, với Tề Đằng.