Lời của dì Ngô dứt, Tần Tư Tư lập tức lắc đầu như trống bỏi, hai tay xua mạnh từ chối:
Chương 147 Có phúc ăn uống
“Không cần ạ, hai cứ dạo của hai , cháu tự loanh quanh là , cần cố ý theo cháu , cháu đường mà.”
Chẳng là chuyện nực ?
Khó khăn lắm mới tiễn một vị ôn thần , thêm hai cái máy giám sát theo, chẳng là tự tìm rắc rối cho ?
Sự tự do mà cô khao khát mãi mới mong chờ , tuyệt đối thể để dì Ngô và chồng theo .
Hơn nữa cũng , cũng lớn tuổi , cứ luôn theo cũng tiện.
Đặc biệt là chồng của dì Ngô, trông dáng vẻ như gió thổi là đổ, thật lòng, Tần Tư Tư chẳng dám quá to, chỉ sợ ông lão sợ hãi thì tội của cô lớn lắm.
Cũng may dì Ngô cũng hạng đáng ghét, thấy Tần Tư Tư từ chối thì kiên trì nữa, với cô:
“Được , thanh niên các cháu ngoài dạo thì cứ , thế giới của trẻ tụi cháu chúng xen nữa.
Hai ông bà già tụi dì theo cháu cũng hợp lắm, dạo thì , nhớ chú ý an , tối về sớm nhé.”
Nói xong, bà dắt ông lão g-ầy gò bên cạnh hiền hậu từ biệt Tần Tư Tư.
“Tụi dì đây!”
Tần Tư Tư trong lòng nhẹ nhõm hẳn, lễ phép khách sáo vẫy tay từ biệt dì Ngô và chồng.
“Vâng ạ, dì Ngô, chú Ngô hai thong thả, tối cháu sẽ về đúng giờ ạ.”
Dĩ nhiên, nếu về thì đó là chuyện khác, những lời nhất là nên , kẻo dì Ngô cho cô ngoài dạo phố thì hỏng bét.
Tiễn hai già dạo xong, Tần Tư Tư mới thong thả bước dòng .
Tần Tư Tư sải đôi chân dài, dọc theo phố lớn về phía , tốn ít công sức mới tìm thấy tiệm tạp hóa nhà bà Hạ.
Hôm nay cô tìm đến cửa, vì gì khác mà là để đến đây tìm Hạ Lâm lấy bằng lái xe của .
Bây giờ cô cũng coi là xe , lúc mua xe nhờ Hạ Lâm bằng lái, thể lúc nào cũng lái xe bằng, cứ thế lái xe tải chạy khắp phố !
Lỡ như ngày rơi tay cảnh sát giao thông, tóm vì hành vi lái xe bằng lái, còn thông báo cho Giang Dịch Lãm đến đội cảnh sát giao thông rước cô về đấy.
Nghĩ đến cảnh Giang Dịch Lãm tức giận xông đội cảnh sát giao thông đón cô, cô còn nghĩ đủ lý do để ngụy tạo việc tại lái xe, còn cả một chiếc xe tải nữa.
Cảnh tượng đó, nghĩ thôi thấy ngượng ngùng !
Cho nên, để phòng tránh rủi ro, cô nhất định bảo vệ cái vỏ bọc nhỏ của , thể để lật thuyền trong mương !
Bà Hạ vẫn đang tao nhã quầy hàng, giống như thường lệ gõ bàn tính, hạch toán sổ sách trong tiệm tạp hóa.
Bất thình lình bà thấy một cô gái xinh rực rỡ mặt , mang theo nụ hiền hậu, giống như cơn gió xuân thổi ấm cả khóe mắt chân mày bà Hạ.
Bà Hạ nheo mắt qua Tần Tư Tư đang ở cửa một lượt.
Hôm nay Tần Tư Tư mặc một bộ quần áo rực rỡ, chân đôi giày da trắng đế xuồng, mang một cảm giác thanh xuân rạng rỡ, xinh động lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-168.html.]
Đáy mắt bà lão lóe lên một tia kinh ngạc, vẫy vẫy tay :
“Tư Tư , lâu gặp, giờ mới đến tìm bà thế?”
Chẳng , kể từ đến tiệm tạp hóa của bà cùng con trai bà mua một chiếc xe tải, lâu lắm thấy xuất hiện.
Bà Hạ vốn còn dự định để Tần Tư Tư qua đây nhiều hơn, để còn bồi dưỡng cô theo hướng con dâu tương lai nữa chứ.
Kết quả là, cô bé thật, mua xe xong là biến mất tiêu, một thời gian dài chẳng thấy .
Cũng may con trai bà khi Tần Tư Tư mua xe xong còn nhờ nó giúp bằng lái xe, nếu thì bà Hạ đồ rằng cô bé Tần Tư Tư chẳng nhớ nổi một nhân vật như bà .
Đây là đứa con dâu tương lai bà vất vả lắm mới trúng, cứ thế mà bay mất thì lỗ to .
Thời buổi , con gái xinh thì đầy rẫy, nhưng hợp duyên mắt bà thì dễ tìm .
Kiểu con gái dáng chuẩn cực kỳ tính thiện và khả năng giao tiếp như Tần Tư Tư là đầu tiên bà Hạ gặp đấy, cho nên trong lòng bà sớm khoanh vùng cô danh sách ứng cử viên con dâu.
Chỉ là bà để lộ tâm tư của cho đám trẻ thôi, chuyện mà, chỉ thể lặng lẽ ngấm ngầm bồi dưỡng, đợi đến khi nước chảy thành dòng mới chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ là nhất.
Dĩ nhiên, ngay lúc bàn tính trong lòng bà Hạ đang gõ lạch cạch thì Tần Tư Tư rằng chú thỏ trắng là rơi kế hoạch vây bắt của một thợ săn già, cô vẫn nở nụ ngốc nghếch chào hỏi bà Hạ.
“Bà Hạ, lâu gặp ạ.
Chẳng thời gian cháu mua chiếc xe tải từ chỗ Hạ Lâm , bận học lái xe ạ, thế nên mới lỡ mất thời gian, đến tận bây giờ mới đến thăm bà ạ.”
Mặc dù tình hình thực tế như , nhưng Tần Tư Tư là ai chứ?
Bản lĩnh mở mắt dối đạt đến mức thượng thừa , tùy tiện bịa một cái cớ là thể lấp l-iếm chuyện .
Cũng thể để cô thật thà rằng trong nhà một đàn ông chằm chằm cô, khiến cô cả ngày khó khăn, nên đến tận bây giờ mới qua chứ.
Dĩ nhiên, đối với lý do Tần Tư Tư đưa , bà Hạ khá dễ dàng chấp nhận.
Bà từ quầy hàng, mặt mang theo nụ hiền hậu :
“Ồ, hóa là .
Thế xe của cháu học thế nào ?
Có thể lái bình thường chứ?”
Tần Tư Tư tiệm tạp hóa của bà Hạ, bà Hạ nhiệt tình nắm lấy tay cô.
Tần Tư Tư cũng tiện từ chối đẩy tay bà lão , chỉ thể để bà dắt trong nhà, đành tiếp tục :
“Haizz, học cũng hòm hòm ạ, ít nhất lái xe lên đường là vấn đề gì ạ.
Đây , cháu mới tranh thủ thời gian đến chỗ bà tìm Hạ Lâm lấy bằng lái xe giúp cháu đây.”
Nói đến đây, Tần Tư Tư quanh quất, thấy cả tiệm tạp hóa ngoài khách hàng thì chỉ hai họ, Hạ Lâm dường như ở đây.
Tần Tư Tư liền nhỏ giọng ghé sát bà Hạ, dò hỏi: