Sau Khi Nhầm Lẫn Thả Thính Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 “Nhũn Hệ" - Chương 153

Cập nhật lúc: 2026-02-22 04:15:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghĩ đến đây, Giang Dịch Lãm bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, cầm đũa lên, nhanh nhẹn gắp lấy mấy món rau trong đĩa, bỏ bát chậm rãi bắt đầu ăn cơm.”

 

Đợi đến khi ăn xong cơm, Giang Dịch Lãm chủ động dọn dẹp bát đĩa.

 

Tần Tư Tư hưởng chút nhàn nhã, vốn dĩ cô định lên thư phòng tầng hai tập luyện c-ơ th-ể một chút, nhưng chợt nhớ đang “đến tháng", thể vận động mạnh , đành từ bỏ ý định đó và sân dạo.

 

Sau khi Giang Dịch Lãm dọn dẹp xong bát đĩa và bước cửa, thấy cô vợ nhỏ nhà đang sải bước chân hình chữ bát trong sân, dạo quanh khu vườn rộng lớn để tiêu cơm.

 

Giang Dịch Lãm ngước trời, nghĩ bụng giờ vẫn còn sớm.

 

Đi ngủ luôn thì chẳng việc gì , còn khiến trong lòng bực bội, thôi thì sân dạo cùng vợ nhỏ cho tiêu cơm .

 

Nghĩ là , đàn ông sải đôi chân dài, ưỡn ng-ực ngẩng cao đầu, bước những bước dài về phía vợ nhỏ của .

 

Cùng lúc đó, Tần Tư Tư cũng nhận thấy đàn ông đang về phía , cô vội lên tiếng hỏi:

 

“Anh việc công gì cần bận nữa ?”

 

Thời đại , trong biên chế rảnh rỗi thế ?

 

Nếu là ở thế kỷ 21, những trong biên chế đó, tan ăn cơm cũng canh giờ, ăn xong là văn phòng tăng ca .

 

Chẳng bù cho Giang Dịch Lãm, nghỉ phép là nghỉ phép thật sự, cơ bản chẳng việc quái gì bận cả.

 

Nếu là ở thế kỷ 21, nghỉ phép chỉ là cái mác thôi, cơ bản là ngày nghỉ.

 

Khó khăn lắm mới bận rộn đến mức ngã bệnh, bệnh viện , một tay truyền dịch, tay vẫn gõ máy tính xử lý công việc đấy.

 

Cho nên mới , tuy rằng những năm 90 so với thế kỷ 21 thì lạc hậu hơn một chút, nhưng may mắn là công việc của trong biên chế bận rộn đến thế, rảnh rỗi đến mức sắp nở chim non luôn .

 

Chẳng lẽ cơ quan họ thể sắp xếp cho mấy cái việc rắc rối ?

 

Để đàn ông bận rộn suốt ngày kịp thở, đỡ hở xuất hiện mặt cô?

 

Trước lời của Tần Tư Tư, mặt Giang Dịch Lãm thoáng hiện lên vẻ nghi hoặc, đó nhanh ch.óng trở bình thường :

 

“Không việc gì cả, định dạo cùng em một lát cho tiêu cơm.”

 

Chủ yếu là vì vợ đang “đến tháng", những vận động khác , chỉ thể bộ ở đây để tiêu cơm thôi.

 

Cũng chẳng do ảo giác của , nhưng mặt Tần Tư Tư thoáng qua một vẻ mặt dữ dằn, một vẻ mặt ước gì biến mất ngay lập tức, dường như thấy , cũng cùng .

 

Nghe thấy đàn ông quả thực đến để dạo cùng , Tần Tư Tư lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn suy nghĩ trong lòng:

 

“À, thực ... cần cố ý cùng em !”

 

...”

 

Giang Dịch Lãm đang định rảnh rỗi cũng chẳng việc gì , chi bằng dành thời gian đó để ở bên cạnh vợ, thì đúng lúc đó chuông cửa vang lên.

 

“Đinh đong đinh đong...”

 

Tiếng chuông cửa dồn dập cắt ngang cuộc trò chuyện giữa hai .

 

Cả hai cùng lúc về phía cửa.

 

Tần Tư Tư hất cằm về phía cửa :

 

“Mau mở cửa , Giang Dịch Lãm đến tìm để bàn việc đấy.”

 

Đây là chuyện khả năng, dù ban ngày cô cũng tung hỏa mù như , Giang Dịch Lãm về nhà suy nghĩ suy nghĩ , trong lòng sớm nôn nóng gặp bạn hư cấu của cô cũng nên.

 

Lúc mò đến cửa ước chừng là xác thực xem chiều nay cô chợ gặp bạn mà cô nhắc đến thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-153.html.]

 

Nghĩ đến đây, trong tiếng chuông cửa dồn dập, Tần Tư Tư quyết định, nếu đến là Giang Dịch Lãm thì cô cũng dông dài nữa, quyết định một cái giá để thăm dò đối phương.

 

Muốn thành tích chính trị, một nhân tài quy hoạch đô thị tầm cỡ chứ gì, vấn đề, nhưng đưa thành ý của chứ.

 

Giang Dịch Lãm về phía cổng thành, lẩm bẩm:

 

“Không lẽ nào, trong vòng một ngày mà đến tìm hai .”

 

Dựa những gì về Giang Dịch Lãm, em trai của tuyệt đối sẽ cái chuyện ngốc nghếch là mò đến cửa hai trong một ngày như , vì thế sẽ để lộ sự nôn nóng trong lòng.

 

Thay vì phơi bày điểm yếu của , chi bằng cứ giữ lấy cái vẻ cao ngạo đó, đợi vài ngày nữa hãy đến, đó mới đúng là phong cách việc thường thấy của em trai .

 

Những chính trị mà, bụng lúc nào cũng đầy mưu mô, ngay cả khi đối phương là em trai , Giang Dịch Lãm cũng chẳng mấy ấn tượng về chính trị, chủ yếu là cái đám quá xảo quyệt, suốt ngày chỉ chực chờ giở trò quyền thuật, khiến mệt mỏi.

 

Trong lúc chuyện, đàn ông cao lớn đến cổng lớn, tiện tay mở cửa .

 

Một phụ nữ vóc dáng cao ráo, gương mặt xinh rạng rỡ đang ở cửa.

 

Sau khi thấy mở cửa là Giang Dịch Lãm, trong mắt cô nàng ánh lên vẻ vui mừng :

 

“Giang Dịch Lãm, bác gái đúng thật, quả nhiên là đang ở đây!”

 

Giang Dịch Lãm mỹ nữ tươi rói ngoài cửa, đáy mắt thoáng hiện lên một vẻ ngỡ ngàng, theo bản năng hỏi:

 

“Đông Phương, em đến đây?”

 

, ngoài cửa chính là Đông Phương.

 

Chỉ thấy Đông Phương mặc một chiếc váy liền bằng vải cotton màu trắng sữa phối với đôi giày da trắng gót cùng tông, trông vô cùng thanh thuần và quyến rũ.

 

Tuy nhiên, cái cặp l.ồ.ng đựng cơm tay cô khiến cô thêm một chút cảm giác lạc quẻ.

 

điều đó hề ngăn cản nụ rạng rỡ mặt cô.

 

Cô đung đưa cái cặp l.ồ.ng trong tay :

 

“Đến đưa sủi cảo hải sản cho đây!”

 

Vừa , cô tự nhiên như bước nhà.

 

Khóe mắt cô khi thấy Tần Tư Tư đang đằng xa liền thoáng hiện lên một tia lạnh lẽo, đó nhanh ch.óng thu hồi , giả vờ như thấy Tần Tư Tư, mà nhiệt tình mặt Giang Dịch Lãm.

 

Chỉ thấy Giang Dịch Lãm đóng cửa thắc mắc hỏi:

 

“Em mang sủi cảo hải sản đến cho ?”

 

Anh bảo ai mang sủi cảo hải sản đến , cũng bảo ăn sủi cảo hải sản.

 

Tuy rằng bữa tối hôm nay là món chay, nhưng tay nghề của Tần Tư Tư giỏi mà, cũng ăn no căng bụng , cần ăn thêm bữa phụ.

 

Sự quan tâm của Đông Phương đối với là quá mức nhiệt tình ?

 

Có lẽ nhận lời của chút đột ngột, Đông Phương tại chỗ tự giải thích:

 

“Ồ, chẳng đợt em nghỉ phép ?

 

Em về quê thăm bố , lúc thì kỳ nghỉ vẫn hết.

 

Hôm nay ngoài dạo phố tình cờ gặp bác Lưu Hồng, bác nhiệt tình mời em qua nhà chơi, bảo tối nay nhà gói sủi cảo hải sản đấy.

 

Ăn xong bác đang nghỉ phép ở Nam Thành, miệng tuy càu nhàu bảo “cưới vợ quên ", nhưng vẫn bảo em mang sủi cảo qua cho đấy.”

 

Tiếc là cô chỉ mang một phần!

Loading...