Sau Khi Nhầm Lẫn Thả Thính Anh Trai Của Bạch Nguyệt Quang, Nàng Dâu Trưởng Thập Niên 90 “Nhũn Hệ" - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-02-22 04:15:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

lúc Tần Tư Tư lên, cô sẽ giới thiệu công thức cho cô bạn luôn.”

 

Tần Tư Tư bước khu vườn sân thượng của Ngụy Toàn, liền thấy Ngụy Toàn trong bộ sườn xám duyên dáng vạn phần đang trong đình hóng mát bóng cây.

 

Trên mặt cô đắp một lớp mặt nạ, gió nhẹ mơn trớn mái tóc dài đen như mực của phụ nữ, bộ sườn xám màu trắng sữa thêu sơn thủy xanh biếc càng tôn lên vẻ của .

 

Không là mỹ nhân thêm bộ sườn xám bộ sườn xám nổi bật vẻ yêu kiều của mỹ nhân.

 

Tóm , đó là một khung cảnh cực kỳ , cực kỳ quyến r cả, cực kỳ lả lướt, đến mức dám thẳng.

 

Tần Tư Tư dám cá rằng, nếu vẻ lả lướt của Ngụy Toàn lúc mà để một đàn ông thấy, chắc chắn sẽ hớp hồn ngay lập tức.

 

Trong lòng cô khỏi cảm thán, chẳng đàn ông nào sẽ lấy Ngụy Toàn.

 

Một mỹ nữ băng thanh ngọc khiết thế , sẽ rẻ rúng cho gã đàn ông nào đây.

 

Người đàn ông cưới Ngụy Toàn chắc chắn nửa đêm cũng sẽ trốn trong chăn mà trộm mất thôi!

 

Ngay khi Tần Tư Tư còn đang cảm thán trong lòng về việc cô nàng hồ ly tinh nhỏ Ngụy Toàn sẽ quyến rũ loại đàn ông nào, thì giọng lả lướt vạn phần của Ngụy Toàn truyền tới, y như con cô đầy vẻ quyến rũ.

 

“Đến thì qua đây , đó lề mề gì?

 

Đợi mời !”

 

Tần Tư Tư tới, trêu chọc:

 

“Chẳng là vì thấy chị Ngụy Toàn của chúng quá , em đến ngẩn nên nỡ rời mắt .”

 

Ngụy Toàn đang đắp mặt nạ, khẽ nhếch mí mắt liếc Tần Tư Tư một cái, tức giận :

 

“Phải , chị thế em nỡ lòng nào bao nhiêu ngày nay chẳng thèm qua đây chơi với chị thế?

 

Em , em ở ngõ 7 , chị thấy chẳng ai chuyện cùng cả, chị sắp mốc meo đây.”

 

Trước đây một bươn chải thương trường, sống ở ngõ 7, cũng chẳng ai chuyện với cô, nhưng những ngày đó cô cũng vượt qua .

 

Giờ đây kết bạn với Tần Tư Tư, ba ngày hai bữa gặp mặt, thật lòng là cô chút nhớ nhung.

 

“Cũng dạo ngày tháng trôi qua vô vị quá mà mới thấy trống rỗng và cô đơn như .”

 

Tần Tư Tư xuống bên cạnh Ngụy Toàn, cô nàng đang đắp mặt nạ, :

 

“Chẳng là do ông họ ở nhà quản c.h.ặ.t quá nên em thời gian ngoài lượn lờ .

 

Khó khăn lắm mới dịp “thả gió" nên qua đây tán gẫu với chị Ngụy Toàn nè!

 

Chị xem em nhớ chị, lo cho chị bao nhiêu!”

 

Ngụy Toàn mà cạn lời.

 

Nếu đang đắp mặt nạ thì cô nhảy dựng lên đấu mồm với Tần Tư Tư vài câu .

 

Tiếc là tình hình hiện tại cho phép, cô chỉ đành thều thào :

 

“Phải , em lo cho chị gớm, mười ngày nửa tháng chẳng thấy mặt mũi mà còn dám bảo lo cho chị.”

 

Nói đến đây, Ngụy Toàn bỗng hếch mũi hít hít trong khí, hỏi:

 

“Mùi gì thế?

 

Sao ngọt ngào b-éo ngậy ?

 

Hình như là mùi bánh ngọt và điểm tâm?”

 

Tần Tư Tư lấy từ trong giỏ tre nhỏ bánh ngọt và bánh quy nướng chiều nay, với Ngụy Toàn:

 

“Được , cái mũi ch.ó của chị thật là, đắp mặt nạ mà cũng ngửi mùi bánh ngọt với điểm tâm, em chịu chị luôn .”

 

Vừa , cô đặt bánh ngọt và điểm tâm đĩa trong đình hóng mát, rủ rê:

 

“Đây là bánh ngọt và bánh quy em tập đấy, lát nữa chị gỡ mặt nạ thì nếm thử xem!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-148.html.]

 

Nghe thấy lời , Ngụy Toàn đang đắp mặt nạ suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên vì ngạc nhiên, reo lên:

 

“Được đấy, Tần Tư Tư, ngờ em còn nướng bánh ngọt và bánh quy cơ đấy, đúng là nha, em tố chất đầu bếp đấy!”

 

Tần Tư Tư:

 

“...”

 

Chị mới tố chất đầu bếp .

 

Ồ, nhầm , chị vốn là bà chủ tiệm cơm cũ mà, đầu bếp gì đó cũng chỉ là việc phụ thôi.

 

Tất nhiên, những lời lầm bầm trong miệng của phụ nữ nào đó là:

 

“Làm gì ạ, chỉ là ở nhà rảnh rỗi sinh nông nổi, chơi thôi, ai ngờ thành công.”

 

Kết quả là, Ngụy Toàn chốt hạ một câu:

 

“Thế ?

 

Vậy thì em đúng là tố chất đầu bếp thật .

 

Em đợi chị ở đây một lát, bản cô nương gỡ mặt nạ , sẵn tiện chỉnh trang qua đây nếm thử tay nghề của tân đầu bếp nhà em.”

 

Nói xong, phụ nữ vốn dĩ duyên dáng vạn phần đang đó đắp mặt nạ bỗng phắt dậy, nện gót giày cao gót, lắc lư cái eo thon, về phía phòng rửa mặt một cách lả lướt quyến rũ.

 

Chỉ để một Tần Tư Tư đầy ấm ức tại chỗ, chằm chằm bóng lưng Ngụy Toàn xa, thầm lầm bầm:

 

“Sao cứ khẳng định là đầu bếp cơ chứ?

 

Bản cô nương đầu bếp, đồ ăn ngon gì đó đều chỉ là thuận tay thôi.”

 

Vài phút , Ngụy Toàn bước từ phòng rửa mặt, mặt trang điểm tinh xảo, bộ sườn xám đổi một bộ khác.

 

Cả trong nháy mắt khôi phục thành mỹ nhân sườn xám quyến rũ vạn phần .

 

Mỹ nhân sườn xám lắc lư cái eo thon, phong tình vạn chủng tới, bên cạnh tủ r-ượu rót hai ly r-ượu vang đỏ, dáng vẻ lay động đến mặt Tần Tư Tư, đưa một ly cho cô :

 

“Nào nào, chúng uống chút r-ượu vang , mới nếm thử điểm tâm em nướng.”

 

Tần Tư Tư nhận lấy ly r-ượu vang với vẻ mặt khó tả, lắc lắc chất lỏng màu đỏ sẫm trong ly, chậm rãi :

 

“R-ượu vang đỏ ăn kèm điểm tâm, chúng chắc cũng là đầu tiên kiểu nhỉ?”

 

Ngụy Toàn đúng là chẳng bao giờ theo lẽ thường cả, chẳng lúc nào nghiêm túc.

 

Dùng kèm một tách thanh đạm thì cô còn hiểu , đằng dùng kèm r-ượu vang.

 

Ngụy Toàn nhấp một ngụm r-ượu vang trong ly, lạnh lùng liếc Tần Tư Tư một cái, :

 

Tần Tư Tư, em , thì trẻ trung mà tính tình cứ cứng nhắc thế nhỉ?

 

Ai quy định điểm tâm thì uống kèm r-ượu vang hả?

 

Chị cho em nhé, r-ượu vang uống nhiều cho phụ nữ chúng đấy, uống một ly !”

 

Vừa , cô nhấc ly r-ượu vang về phía Tần Tư Tư động tác cạn ly, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, đến lả lướt quyến rũ.

 

Chỉ là nụ đó thế nào cũng thấy chút... yêu diễm, giống như đang ấp ủ ý gì đó.

 

Tần Tư Tư vội vàng lắc đầu, đưa ly r-ượu vang trong tay lên, hào sảng một câu:

 

“Chẳng còn gì để nữa, cạn ly!”

 

Nói xong, cô ngửa cổ, trực tiếp uống cạn ly r-ượu vang trong tay.

 

Mặc kệ mấy cái quy tắc ch-ết tiệt !

 

Ngụy Toàn đúng, chẳng ai quy định r-ượu vang ăn kèm điểm tâm, hơn nữa r-ượu vang thực sự cho phụ nữ, uống một ly nhỏ cũng chẳng .

 

 

Loading...