“Cái con nhóc , dám lưng chơi chiêu âm hiểm.”
Lần theo sát xem xem, phụ nữ rốt cuộc còn chuyện gì lưng nữa?
Anh đúng là xem thường Tần Tư Tư , ngờ lá gan của phụ nữ lớn hơn tưởng tượng nhiều.
Những ngày tháng khi kết hôn , lẽ cũng đến nỗi khó vượt qua .
Mà ở bên , Tần Tư Tư lưng một cái đuôi, xích lô, tận hưởng làn gió mát rượi thổi qua, thong dong chịu , suýt chút nữa là ngân nga điệu hát .
Rất nhanh đó đến khu vực trung tâm thành phố, Tần Tư Tư xuống xe, trả tiền, sải đôi chân dài giữa đoạn đường sầm uất qua kẻ ở trung tâm để tìm tòa nhà nơi Bất động sản Hằng Đại tọa lạc, liếc bầu trời nắng gắt.
Phải thừa nhận rằng mặt trời hôm nay gay gắt, Tần Tư Tư hối hận, nãy lúc xe xích lô tìm cái cớ nào đó, tìm lúc trống trải lôi từ kho hàng tùy cái mũ che nắng, giờ thì sắp phơi thành cá mắm !
, con phố tổng cộng cũng chỉ dài bấy nhiêu, tòa nhà của Bất động sản Hằng Đại là kiến trúc biểu tượng của con phố , dễ tìm.
Chẳng mấy chốc, Tần Tư Tư đến lầu Công ty Bất động sản Hằng Đại, l-iếm l-iếm đôi môi khô nẻ vì nắng gắt hun nóng, đúng lúc thấy ở vị trí quảng trường tầng một bán kem.
Tần Tư Tư tại chỗ, do dự một lát, tự lẩm bẩm.
“Nắng to thế , ăn một cây kem chắc quá đáng chứ?
Dù sắp một vạn đồng tiền thưởng túi .”
Ăn cây kem gì đó thì đúng là quá thiệt thòi cho bản , nên ăn đại tiệc hải sản mới đúng.
Nghĩ , Tần Tư Tư nhấc chân về phía bà lão bán kem.
Giang Dịch Lãm xuống xe từ đằng xa, đúng lúc thấy Tần Tư Tư đang mua kem của bà lão quảng trường, kìm nhíu mày, theo phản xạ một câu.
“Xem đúng là đ-ánh giá cao cô !”
Cứ tưởng phụ nữ đến đây để lẳng lặng chuyện đại sự, kết quả thì , bắt cái xích lô nhỏ đến đây, việc đầu tiên khi đến trung tâm thành phố là mua kem.
Quả nhiên tư duy của phụ nữ luôn là thứ phi nhân loại.
Còn ở bên , Tần Tư Tư mua kem xong liền tìm một chỗ râm mát, định bụng ăn hết kem mới gọi điện cho phụ trách Bất động sản Hằng Đại.
Dù một cô gái mà miệng ngậm một cây kem, hình tượng thế nào cũng thấy chút đàng hoàng?
Đi bàn chuyện chính sự, khéo coi là kẻ thần kinh.
Nếu thực sự quá khát, vì giữ gìn hình tượng, việc ăn kem đúng là mất giá.
Cứ như , Tần Tư Tư cầm cây kem về phía đình hóng mát xa, ngang qua một sạp bán sách cũ, ánh mắt Tần Tư Tư lướt qua sạp hàng, đột nhiên khựng .
Đó là một cuốn sách bao bì màu sắc sặc sỡ, tuy lật qua vô , qua là sách cũ qua tay nhiều , nhưng vẻ ngoài rực rỡ và những chữ in đen cỡ lớn của nó vẫn thu hút ánh mắt của Tần Tư Tư.
Thế là Tần Tư Tư miệng ngậm kem, thành công dừng chân sạp sách cũ, cầm lấy một cuốn sách tên là “Cách và nướng các loại bánh mỳ" sạp bắt đầu lật xem, lật ngẩng đầu lên với ông chủ.
“Ông chủ, cuốn sách cháu xem một lát ?”
Ông chủ sạp sách cũ là một ông lão tóc hoa râm, vẻ mặt tươi rạng rỡ Tần Tư Tư .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-133.html.]
“Được thôi, cháu cứ xem , cuốn nào ưng ý thì chúng bàn bạc giá cả.”
“Vâng!”
Tần Tư Tư miệng ngậm kem, ậm ừ một tiếng rõ ràng, bắt đầu lật xem cuốn sách trong tay.
Trong cuốn sách giới thiệu chi tiết cách một loại điểm tâm và bánh ngọt, Tần Tư Tư sở dĩ chọn cuốn sách là vì cô định lát nữa về nướng thử bánh ngọt và các loại điểm tâm khác, vạn nhất vận may bùng nổ, một là thành công, đối mặt với ánh mắt dò xét của khác, đặc biệt là sự hỏi han của Giang Dịch Lãm, thì cũng một cái cớ chứ.
Cứ là học từ cuốn sách thôi, nghĩ đến đây, Tần Tư Tư càng thấy ý tưởng của tồi, động tác lật sách tay càng nhanh nhẹn hơn.
Giang Dịch Lãm từ xa quan sát Tần Tư Tư trong đám đông, đầu tiên là chẳng màng hình tượng mua cây kem nhét miệng, đó chạy đến sạp sách cũ để xem sách, nhất thời cạn lời.
Không kìm tại chỗ lắc đầu, xem đúng là đ-ánh giá cao phụ nữ .
Cứ tưởng cô đang âm thầm mưu tính chuyện gì lớn lao, kết quả thì , tốn bao công sức dựng lên một lời dối lớn như , nào là nướng bánh, nào là uống chiều, kết quả là để đến trung tâm thành phố ăn cây kem, xem cuốn sách cũ.
Chương 117 Sách cũ
Nghĩ đến đây, Giang Dịch Lãm đột nhiên mất hứng thú theo dõi Tần Tư Tư đến cùng.
Anh ngẩng đầu mấy chữ “Bất động sản Hằng Đại" cao chọc trời bên cạnh.
Trong lòng thầm nghĩ, nhân tiện đến đây , chi bằng lên đó một lát, gặp thằng nhóc Tề Đằng .
Còn về Tần Tư Tư, cứ để cô lăn lộn ở con phố , dù với tầm hiện tại của cô , chắc cũng chẳng lăn lộn trò trống gì.
Giang Dịch Lãm nhấc chân về phía thang máy của Bất động sản Hằng Đại.
Mà lúc Tần Tư Tư nhanh ch.óng lật xong cuốn sách trong tay, chính xác mà thì nên gọi là cuốn thực đơn.
Trong lòng hạ quyết tâm mua cuốn sách , chủ yếu là để lộ tẩy, một cái cớ .
Thế là một cô nàng nào đó cầm cuốn thực đơn với ông chủ.
“Ông chủ , cuốn sách bao nhiêu tiền?
Cháu mua.”
Nghe thấy khách mua, nụ mặt ông chủ càng đậm hơn, lấy kính viễn thị đeo , cuốn sách tay Tần Tư Tư, khuôn mặt nhỏ nhắn háo hức của Tần Tư Tư .
“Cô bé , cháu thật mắt , cuốn sách là tác phẩm của danh gia đấy!”
Tần Tư Tư:
“...”
Ông chủ thật buồn , rõ ràng là một cuốn sách dạy điểm tâm, tương tự như thực đơn, biến thành tác phẩm của danh gia ?
Lần đầu tiên Tần Tư Tư chứng kiến thế nào gọi là bốc phét cần bản nháp, trợn mắt dối, cô quyết định đính chính.
“Ông chủ , ông danh gia tác phẩm gì cơ, cháu hiểu, đây rõ ràng là một cuốn sách dạy trồng cỏ kéo đến danh gia tác phẩm ?”
Được , ông thể trợn mắt dối thì cũng chỉ thể theo ông trợn mắt dối thôi, biến cuốn sách dạy bánh thành sách dạy trồng cỏ .