“Lời của Giang Dịch Bạch khiến Bạch Triển Thành bất lực trợn trắng mắt .”
“Ông cứ yên tâm , với cái thận của , một tối lưu luyến giường chiếu N cũng vấn đề gì, ngược là ông , tích lũy hơn hai mươi năm , nếu vất vả lắm mới tìm một phụ nữ, cú mà dốc hết thì ai mà chịu nổi chứ?"
Anh và Giang Dịch Bạch quen nhiều năm, bao giờ thấy cái tên xuất hiện phụ nữ bên cạnh.
Tuy nhiên, vẻ phẩm tính của em sinh đôi đều giống , trai Giang Dịch Lãm của cũng , bên cạnh nhiều năm đều xuất hiện phụ nữ, xuất hiện biến thành vợ .
Nói cũng , thể hiểu nổi những đàn ông , cả đời ngủ với một phụ nữ thì gì thú vị chứ?
Giống như đây thể đổi các khẩu vị khác , mỗi tối đều thể trải nghiệm cảm giác chú rể, sướng rơn.
Giang Dịch Bạch:
“..."
Được , về khoản chuyện đồi trụy , tự nhận là v-ĩnh vi-ễn Bạch Triển Thành.
Cũng may cái tên tuy mồm mép tép nhảy nhưng việc cũng khá là đáng tin cậy.
Vụ đấu thầu Nam Ôn Hà , vốn tưởng tâm trí cái tên đều đặt phụ nữ cơ, ai mà ngờ dắt theo nhiều phụ nữ như qua đó?
Chỉ là chiêu nghi binh thôi, thực chất trong lòng sớm chuẩn đại chiêu, một nhát là hạ gục danh hiệu mỏ Nam Ôn Hà.
Sở Hà còn kịp tay thì danh hiệu mỏ Nam Ôn Hà gọn trong túi của Khoáng nghiệp Chí Viễn bọn họ .
lúc , cửa phòng đột nhiên mở .
Giang Dịch Bạch đến mắt cũng chẳng thèm ngước lên, thầm nghĩ chắc là đám bướm hoa của Bạch Triển Thành đến tìm .
Kết quả thì , khi cửa mở , bóng dáng Sở Hà xuất hiện ở cửa, nhanh ch.óng đến bên cạnh Giang Dịch Bạch, thấp giọng .
“Giang xứ, việc bên Cục Dân chính thu xếp thỏa , việc bàn giao tất."
Anh cũng chính là khi thành nhiệm vụ ở Cục Dân chính mới qua đây, kịp giờ cơm.
Giang Dịch Bạch gật đầu, với Sở Hà.
“Ừm, xuống , lát nữa chúng khai tiệc."
Sở Hà theo nhiều năm, năng lực việc của Giang Dịch Bạch yên tâm, chút chuyện nhỏ ở Cục Dân chính đó, Sở Hà thể giải quyết , tiếp theo việc quan trọng nhất tay là dự án cải tạo khu phố cũ và thu hút đầu tư.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Giang Dịch Bạch nhịn mà trĩu nặng, hiện tại chính là thời kỳ đầu của cải cách mở cửa, khắp nơi trong cả nước trăm hoa đua nở, ban lãnh đạo ở các thành phố đều đang dốc hết sức lực nâng cao tốc độ kinh tế của khu vực quản lý, để sớm thoát khỏi cái mác nghèo nàn.
Nam Thành của họ tuy gần biển, huyết mạch giao thông đường thủy và đường bộ đều thể coi là phát triển, đáng tiếc là thu hút những khoản đầu tư lớn.
Điều cũng khiến nhiệm kỳ của ban lãnh đạo Nam Thành sắp hết , mà trình độ phát triển kinh tế của cả Nam Thành vẫn đổi gì lớn, nhiều thành tích nổi bật đáng kể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nham-lan-tha-thinh-anh-trai-cua-bach-nguyet-quang-nang-dau-truong-thap-nien-90-nhun-he/chuong-112.html.]
Cái thì khó xử , với tư cách là một thành viên trong cả ban lãnh đạo Nam Thành, Giang Dịch Bạch trẻ tuổi tài cao, đương nhiên lo lắng về tiền đồ của , mà mấy ông sếp , vì thành tích nổi bật, giờ nhiệm kỳ sắp hết mà cũng chẳng mấy thành tích hồn, đều bước tiếp theo là ở, thăng chức giáng chức?
Hiện tại mấy ông sếp lớn đầu đều bận đến sứt đầu mẻ trán, thỉnh thoảng gọi qua uống , bàn bạc về tình hình phát triển kinh tế của Nam Thành, nên thu hút đầu tư thế nào?
Nên thế nào để kinh tế cả Nam Thành phình to lên một cách nhanh ch.óng?
Cho nên mới , dù là quan kinh doanh thì mỗi bên đều nỗi khổ riêng, Giang Dịch Bạch dạo phiền muộn thôi, những lãnh đạo đó phiền đến mức mở mắt nghĩ cách tạo thành tích cho họ.
So với sự phiền não trong lòng Giang Dịch Bạch, Bạch Triển Thành bên cạnh thoải mái hơn nhiều, bên bàn ăn, vắt chân chữ ngũ, chào hỏi Sở Hà.
“Sở Hà, em cũng khá đấy nhỉ, Nam Ôn Hà, cứ khăng khăng giấu giếm hành tung, nếu buổi đấu thầu cuối cùng thấy xuất hiện ở góc hội trường thì còn lão Giang còn để cho một chiêu cuối cùng đấy."
Anh và Giang Dịch Bạch giờ đều là quan hệ hợp tác, ai mà ngờ ?
Cái tên tin tưởng đến trong buổi đấu thầu danh hiệu mỏ , sợ sẩy tay nên phái Sở Hà theo lưng , đợi dọn dẹp bãi chiến trường đấy.
Cũng may Nam Ôn Hà khá là dáng, trải qua mấy phen thăng trầm cuối cùng vẫn lấy danh hiệu mỏ đó.
So với những lời gai của Bạch Triển Thành, câu trả lời của Sở Hà tỏ thận trọng hơn nhiều.
“Đâu ?
Bạch tổng quá lời , Giang xứ sở dĩ phái cũng theo đến Nam Ôn Hà chẳng qua là để học hỏi Bạch tổng nhiều hơn, để khi gặp trường hợp tương tự còn kinh nghiệm đối mặt, chẳng ?"
Người ở trong giang hồ, bất kể trường hợp nào, khiêm tốn luôn luôn là đúng đắn.
Bạch Triển Thành lời Sở Hà , khóe miệng nhịn lộ một tia tán thưởng, dùng ngón tay chỉ chỉ đầu Sở Hà từ xa .
“Cái em , chính là quá đỗi thận trọng !
Tuy nhiên, dựa theo phẩm tính của Giang xứ nhà các thì cũng chỉ thận trọng như mới thể theo lâu như ."
Đối với lời khen của Bạch Triển Thành, trong lòng Sở Hà đắc ý một mẻ, miệng khiêm tốn .
“Đâu , đều là Giang xứ coi trọng nên mới luôn vun đắp cho thôi?"
Tuy nhiên, qua đây để cùng Bạch Triển Thành tung hứng lẫn , mà là định qua đây ăn bữa cơm chuẩn rời , quá nhiều quan hệ mồm mép với cái tên , vì nào chuyện phiếm với tên cũng đều bại trận cả.
Bởi vì chính trị đều quá mức thận trọng dè dặt, giống như Bạch Triển Thành loại kinh doanh , cái gì cũng dám , cái gì cũng dám treo miệng, và cũng cái gì cũng dám , thế là vội vàng chuyển chủ đề .
“ , Giang xứ, lúc lên hình như thấy xe của trai cũng đang đỗ ở ."
Lời đến đây, Sở Hà ngạc nhiên khi thấy vẻ kinh ngạc lộ mặt Giang Dịch Bạch và Bạch Triển Thành.
Thực Sở Hà còn thêm, hôm nay cùng Giang Dịch Lãm và Tần Tư Tư duyên, lúc Cục Dân chính việc tình cờ gặp ở cửa.
Lúc đến đây ăn cơm bắt gặp Giang Dịch Lãm dắt theo Tần Tư Tư đang dùng bữa ở phòng bao bên cạnh đấy, chẳng là duyên phận .