Tô Li thấy gần một nửa trong phạm vi Thuận Càn Tông biến mất, ngơ ngác chớp mắt.
Mấy ngày nay, ngoài việc hóng dưa, nàng vô tình chuyện gì mà chính cũng ?
Vì Bạch T.ử Vân chăng?
một thì thể tạo cả đống lớn đến thế, bao trùm cả nửa tông môn ?
Kệ , miễn vá là !
Tô Li nghiêm túc suy ngẫm chừng ba thở, thanh thản nhắm mắt :
Thế thì thể tự thưởng cho một kỳ nghỉ dài hạn !
lúc , từ phía xa bỗng vọng tiếng xì xào bàn tán của vài tên t.ử:
“Tứ trưởng lão thế mà cũng đích đến Lạc Thư Phong!”
“Tứ trưởng lão bế quan lâu lắm ?”
“Nghe đồn mới xuất quan lập tức đến tìm Bạch trưởng lão của chúng đấy!”
“Ta nhớ lầm thì tính tình Tứ trưởng lão phần …”
Tô Li mở mắt , trong ánh mắt lóe lên tia thích thú: Tứ trưởng lão, cái tên quen quen.
Nếu trí nhớ của nàng nhầm, mang cả một vựa dưa to đùng đấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nàng lướt những chiếc đĩa vơi bảy, tám phần, dứt khoát dậy, tiến thẳng về phía chánh điện.
Bên trong điện.
Tứ trưởng lão chễm chệ ghế phụ, nét mặt toát lên sự ngạo mạn, trịch thượng.
Lão liếc tu vi của Bạch T.ử Vân, trong lòng đầy vẻ khinh bỉ: Chẳng qua chỉ là một nữ tu sĩ cấp thấp chút thiên phú đặc biệt, đáng để nhiều hùa tâng bốc như .
Tông chủ quả nhiên là tuổi cao sức yếu, suy nghĩ nông cạn, thế mà phong ngay cho Bạch T.ử Vân cái chức Khách Khanh Trưởng Lão.
Lão nhớ những lời xì xào của t.ử lúc xuất quan, trong đáy mắt thoáng qua một tia giận dữ khó mà nhận : Con nhãi Bạch T.ử Vân , tư cách gì mà ngang hàng với lão?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-46.html.]
Nghĩ đến đây, lão đặt chén linh xuống, lớn tiếng chế giễu: “Bạch trưởng lão nội công vẫn còn non kém, thiết đãi khách khứa mà dùng loại hạ cấp thế .”
Nghe lão , Bạch T.ử Vân nhận ý đồ châm chọc, ngược còn tỉnh táo hẳn lên, vô cùng nghiêm túc hỏi : “Vậy ngày thường Tứ trưởng lão dùng loại linh nào?”
Tiền bối vẻ thích món trái cây do nàng pha chế.
Nàng cũng nhận loại linh hiện tại đủ xứng tầm với tiền bối, nhân lúc vị Tứ trưởng lão vẻ am tường về linh , nàng tiện thể tham khảo một chút.
Tứ trưởng lão nàng hỏi , trong mắt lóe lên vẻ đắc ý: “Loại linh dùng để đãi khách là Thọ Nguyên Trà - cực phẩm khó tìm trong chốn Tu Tiên, hương thơm ngào ngạt, còn tác dụng tĩnh tâm, tăng cường khả năng ngưng thần.”
“Cả cái Thuận Càn Tông , mỗi năm cũng chỉ thu hoạch vài lạng…”
Lão kịp dứt lời, thấy Bạch T.ử Vân lôi bùa truyền tin , dứt khoát với đầu dây bên : “Tông chủ, cần một ít Thọ Nguyên Trà…”
Lục Kim Hoài Bạch T.ử Vân chủ động đưa yêu cầu, mừng rỡ mặt, đồng ý tắp lự: “Ta sẽ sai t.ử mang đến cho ngài ngay!”
Bạch T.ử Vân câu trả lời, hàng lông mày khẽ giãn . Nàng nhớ đến hai gốc linh thực ngũ phẩm thăng cấp đêm qua, chút do dự :
“Tông chủ, một gốc Sương Thảo Xanh ngũ phẩm mới thăng cấp, sẽ nhờ mang qua cho ngài nhé.”
Lúc đó nàng chọn hai gốc linh thực thể ăn để thăng cấp, ngờ mùi vị của Sương Thảo Xanh tệ hại đến thế, tiền bối chẳng hề đụng đũa.
Vừa đem tặng Tông chủ, dù ngài cũng chẳng chê .
“Bạch trưởng lão khách sáo quá!” Giọng Lục Kim Hoài càng thêm phần hồ hởi, ông sảng khoái đáp, “Ta e một cân linh đủ cho ngài dùng, nên sai t.ử mang hẳn năm cân qua nhé, thiếu thì cứ bảo lấy thêm!”
Tứ trưởng lão đó, tức giận nghiến răng ken két: Năm cân, thế là vét sạch kho dự trữ của tông môn còn gì!
Tông chủ đây hào phóng thế ?
Lão thầm bĩu môi khinh bỉ Lục Kim Hoài: Chỉ là một gốc Sương Thảo Xanh ngũ phẩm thôi mà… Dù loại hiếm thật, nhưng đáng để một đường đường Tông chủ khúm núm nịnh bợ đến mức đó ?
Tuy nhiên… cũng , năng lực của Bạch T.ử Vân quả thật tồi, cũng xứng đáng dâu con cháu nhà họ Lữ.
Nghĩ đến đây, lão hắng giọng, Bạch T.ử Vân với ánh mắt dò xét: “Bạch trưởng lão nay cũng chừng 50 tuổi , một tu luyện ắt hẳn sẽ cô đơn lắm.”
Nhìn ngắm nhan sắc mức trung bình cùng vóc dáng yểu điệu của Bạch T.ử Vân, lão gật gù hài lòng, tiếp tục: “Chốn Tu Tiên đầy rẫy hiểm nguy, Bạch trưởng lão là nữ nhi chân yếu tay mềm, tu vi thấp, nhỡ gặp chuyện bất trắc thì ?”