Sau Khi Nghe Được Tiếng Lòng Của Thiên Đạo, Giới Tu Tiên Bị Chơi Hỏng Rồi - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-26 17:41:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiếu niên tắm gội sạch sẽ, khoác lên bộ cẩm y hoa lệ, nhưng đôi mắt toát lên vẻ u uất tĩnh mịch.

 

Vừa thấy ba , Đại trưởng lão lập tức lờ Tông chủ Thuận Càn Tông, bước thẳng tới chỗ Bạch T.ử Vân.

 

Ông dừng mặt Bạch T.ử Vân, cất giọng đầy tôn kính và mong mỏi: “Bạch trưởng lão.”

 

Trước , dù Bạch T.ử Vân ở Hoa Lan Phong, thái độ của ông vẫn mang vẻ kẻ cả, bao giờ thực sự coi Bạch T.ử Vân là ngang hàng.

 

giờ đây, ông cúi đầu, chẳng còn chút nào cái vẻ kiêu ngạo ngày xưa.

 

“Con trai kẻ tiểu nhân hãm hại, chia lìa cốt nhục với ròng rã một trăm năm.” Giọng Đại trưởng lão như rỉ m.á.u, “Đến khi tìm nó, linh mạch và linh căn hủy hoại , chỉ Hoa Tiêu Hoa bát phẩm mới thể cứu nó.”

 

“Khắp chốn Tu Tiên hiện nay, Hoa Tiêu Hoa phẩm cấp cao nhất cũng chỉ dừng ở lục phẩm, thể nào tìm một gốc Hoa Tiêu Hoa bát phẩm nào.”

 

Giọng ông khản đặc, đầu cúi gằm xuống, “Chỉ ngài mới năng lực thăng cấp cho linh thực.”

 

“Ta cầu xin ngài hãy dang tay cứu giúp con trai một .” Đại trưởng lão Bạch T.ử Vân bằng đôi mắt đỏ ngầu, giọng chất chứa tình yêu thương và nỗi đau tột cùng, “Chỉ cần ngài gật đầu, cái mạng già Giang Quân Minh từ nay về mặc cho ngài sai bảo!”

 

Giang Thâm cạnh, ánh mắt tuy bình tĩnh nhưng ẩn giấu một niềm mong mỏi sâu sắc.

 

Bạch T.ử Vân rõ chuyện gì xảy , thấy vẻ mặt cầu khẩn của Đại trưởng lão, nàng chút bất lực lắc đầu: “Đại trưởng lão, nếu ngài cần một gốc linh d.ư.ợ.c lục phẩm, dốc hết sức lẽ sẽ .”

 

từ lục phẩm trở lên, dù chỉ là nửa bậc phẩm giai, cũng cách biệt một trời một vực.” Nàng liếc dáng vẻ gầy gò của Giang Thâm, ánh mắt thoáng chút tự trách, “Tuy nhiên, để đạt đến mức linh thực bát phẩm, ít nhất cũng tu luyện đến Kim Đan mới hy vọng thành công.”

 

Đại trưởng lão cũng hiểu linh thực bát phẩm là quá sức đối với Bạch T.ử Vân hiện tại, nhưng ông hết cách, chỉ đành trao gửi hy vọng mong manh nàng.

 

“Ta thể cung cấp vô linh d.ư.ợ.c, linh bảo thượng phẩm, chỗ còn một gốc Minh Vân Hoa bát phẩm, chỉ cần Bạch trưởng lão ngài đồng ý, …”

 

“Đại trưởng lão, cả hai đều linh thực bát phẩm quý hiếm cỡ nào.” Lục Kim Hoài lên tiếng ngăn cản những lời phần quá giới hạn của Đại trưởng lão. Dù thông cảm cho cảnh của ông, nhưng ông thể cho phép Đại trưởng lão chút rủi ro nào tổn hại đến Bạch T.ử Vân.

 

Ông trấn an: “Đại trưởng lão, trong tông còn nhiều luyện đan sư tài ba, chắc chắn sẽ tìm cách chữa trị cho hiền điệt.”

 

Đại trưởng lão lảo đảo lùi hai bước, hy vọng trong mắt dần lụi tàn.

 

Là một luyện đan sư bậc thầy, ông hiểu rõ tình trạng hiện tại của Thâm Nhi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-39.html.]

Dù Bạch T.ử Vân thiên phú hơn , nhưng từ Luyện Khí tầng bốn tu luyện lên Kim Đan, ít nhất cũng mất hàng trăm năm.

 

Thế nhưng, với cơ thể hiện tại của Thâm Nhi, dù ông dùng hết loại đan d.ư.ợ.c chăng nữa, thì tuổi thọ của nó cũng chỉ kéo dài thêm 50 năm.

 

Ông mới nhận Thâm Nhi cơ mà!

 

Ông còn kịp chăm sóc nó t.ử tế, kịp nó khôn lớn, kịp chứng kiến nó tu luyện thăng cấp…

 

Giang Thâm bên cạnh lặng lẽ cúi đầu, đôi mắt vốn đen thẳm giờ đây càng thêm tăm tối, quỷ dị.

 

Trong lòng Giang Thâm chẳng chút bất ngờ nào. Từ lâu , tự nhận thức rằng, cuộc đời chẳng chỗ cho những phép màu.

 

Cuộc đời , chỉ là bóng tối và đau khổ.

 

Cho dù tia sáng lóe lên, cũng chỉ là để dìm xuống một vực sâu tăm tối hơn mà thôi.

 

Trước đây, dù chịu đựng nỗi đau, vẫn luôn ấp ủ một tia hy vọng mong manh cho cuộc đời , nhưng giờ đây…

 

Dù đang ánh mặt trời, dù mang danh phận con trai Đại trưởng lão, vẫn cảm thấy cái lạnh thấu xương đang bao trùm lấy .

 

Quả nhiên, bóng tối vẫn luôn là nơi thuộc về .

 

Không một ai nhận , trong thức hải vốn cạn kiệt của bỗng sinh một luồng khói đen mờ ảo.

 

lúc đó, một giọng lanh lảnh, trong trẻo vang lên, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng:

 

“Hoa Tiêu Hoa bát phẩm ?” Tô Li lục lọi mãi trong cái túi trữ vật khổng lồ của , tùy tiện rút một gốc linh thực, “Là cái ?”

 

Trong túi trữ vật của nàng chứa vô linh thực, linh quả, nhưng cái là khó xơi nhất!

 

Tất cả kinh ngạc hướng mắt về phía Tô Li.

 

Chỉ thấy Tô Li đang hờ hững cầm một gốc linh thực, một cơn gió nhẹ thoảng qua, gốc linh thực đung đưa qua một cách yếu ớt tay nàng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

 

 

 

Loading...