Cũng khó để suy luận .
Tô Li... dường như rằng tiếng lòng của thể những tu sĩ từ cảnh giới Kim Đan trở lên thấu.
"Chàng thế?" Cất bước hai nhịp, Tô Li ngoái thấy Tạ Trì Uyên vẫn chôn chân tại chỗ, khó hiểu lên tiếng hỏi.
Tạ Trì Uyên nhanh ch.óng thu hồi dòng suy nghĩ, sải bước tiến bên cạnh nàng, hai sóng vai cất bước.
"Giả sử như thể..." Tạ Trì Uyên chỉ thốt vài chữ, liền lập tức cảm nhận một luồng áp lực pháp tắc cực kỳ mờ nhạt nhưng cường đại đến mức thể xem thường bao trùm lấy gian xung quanh.
Thứ áp lực đè nặng lên , dường như chỉ cần thốt thêm một chữ nào nữa thôi, sẽ lập tức nghiền nát thành tro bụi.
Đây là sự cảnh cáo của pháp tắc... nó cho nàng sự thật.
Ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh, nhưng ngay đó trở về dáng vẻ điềm tĩnh, thong dong như lúc đầu: "Giả sử như thể tiếng lòng của khác, chắc hẳn đó sẽ là một trải nghiệm cực kỳ thú vị."
Tô Li ngơ ngác :
Thoại bản trong Tu Tiên giới nay tiến hóa đến giai đoạn thấu tiếng lòng ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Ở Tu Tiên giới đào thần thú Đế Thính cơ chứ?
Nhìn thấy biểu cảm ngơ ngác của nàng, đáy mắt Tạ Trì Uyên vương một tia bất lực nhạt nhòa. Hắn chống chọi với sức ép của pháp tắc đang đè nặng lên cơ thể, đôi mày khẽ nhíu giãn như từng chuyện gì xảy .
Lúc , giọng điệu của bớt vẻ thong dong lúc , thêm đó là sự chậm rãi, ngập ngừng, khẽ : "Tu Tiên giới rộng lớn bao la nhường , chuyện kỳ lạ nào mà chẳng thể xảy , ..."
Hắn mím c.h.ặ.t môi, mười đầu ngón tay bắt đầu chuyển sang màu trắng bệch - dấu hiệu của việc chịu nội thương nghiêm trọng: "Có nào đó đang lén tiếng lòng của nàng thì ?"
Nghe , Tô Li bật lắc đầu, để tâm đến lời cảnh báo của :
Nàng chính là Thiên Đạo cơ mà!
Nội cái việc lén tiếng lòng của một tu sĩ bình thường thôi, e rằng khó ngang với việc phi thăng độ kiếp .
Huống hồ đây là tiếng lòng của Thiên Đạo??
Nàng đào bới tiếng lòng của bọn họ thì thôi, bọn họ nên lén lút ăn mừng là !
Nghĩ đến đây, Tô Li tủm tỉm vỗ vỗ vai : "Chàng ba cái thoại bản nhảm nhí nào đấy?"
"Thế mà cũng nghĩ trò lén tiếng lòng nữa, hôm nào cho mượn thử với."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-389.html.]
Ánh mắt nàng dừng Tạ Trì Uyên, nụ môi chợt tắt ngấm. Cảm nhận khí tức bất tỏa từ , nàng cau mày lo lắng:
"Chàng... thương ?"
Trong cái Tu Tiên giới , ngoài nàng , còn kẻ nào đủ bản lĩnh tổn thương Tạ Trì Uyên cơ chứ?
Tạ Trì Uyên cùng nàng dừng bước, thấy sự quan tâm chân thành trong mắt nàng, theo bản năng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giấu nhẹm những giọt m.á.u tươi rỉ ở đầu ngón tay sâu trong lòng bàn tay, sợ bên cạnh phát hiện.
Hắn nặn một nụ nhạt nhòa: "Có lẽ là do vết thương cũ kịp lành hẳn nên tái phát thôi, gì đáng ngại ."
Tô Li sắc mặt nhợt nhạt của , đôi lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn:
Nàng bảo mà, vết thương của Tạ Trì Uyên nặng đến thế, thể bình phục chỉ trong vài tháng ngắn ngủi ?
Quả nhiên là vẫn còn để di chứng.
Giữa lúc nàng đang toan tính gì đó thì từ một ngọn linh phong cách đó xa bỗng truyền đến một trận chấn động linh lực kịch liệt do giao chiến.
Nàng ngoắt đầu , liền bắt gặp cảnh tượng Thanh Phong Tôn giả và... Nhuận Lâm Tôn giả đang đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán.
Á chà —— dưa để hóng !
Tô Li liếc Tạ Trì Uyên, dứt khoát móc từ trong túi trữ vật một nắm linh thực cửu phẩm thượng hạng nhét thẳng tay , trịnh trọng căn dặn:
"Đã thương thì lo mà tịnh dưỡng cho đàng hoàng !"
"Nhớ ăn hết đống , khi nào hết kiếm cho mẻ mới!"
Dứt lời, nàng liền hành động như một bậc cao nhân thoái ẩn, thoăn thoắt tiến thẳng về phía chiến trường, chỉ vài nhịp thở biến mất hút khỏi tầm mắt.
Tạ Trì Uyên chôn chân tại chỗ, lẳng lặng dõi theo bóng lưng xa dần của nàng. Hồi lâu , rốt cuộc cũng cúi đầu, trong đáy mắt ánh lên ý xua .
Lần , dường như càng quan trọng hơn những bí mật của kẻ khác... trong một chớp mắt .
Hắn cẩn thận cất những linh thực quý giá trong tay túi trữ vật, đó ung dung cất bước theo hướng Tô Li rời .
Tại chỗ , nền đất in hằn một dấu chân loang lổ vết m.á.u, nhưng nhanh đó, vết m.á.u bốc còn một dấu vết nhờ linh lực thanh tẩy.