Nghe câu hỏi của Trì Khê, bà gật đầu quả quyết: "Bổn tôn đương nhiên sẽ bao giờ mắc cái nhận nhầm t.ử ngớ ngẩn đó."
Sau khi đảo mắt đ.á.n.h giá qua thiên phú của Trì Khê, vẻ ưng ý trong mắt bà càng thêm phần rõ rệt:
Với loại tư chất , nếu hỗ trợ thêm phương pháp phân tu luyện... thì dẫu cho con bé thể đột phá rào cản Toái Hư, thì cái ghế Đại Thừa Tôn giả cũng chắc chắn trong tầm tay!
Nghĩ đến đây, đuôi lông mày bà khẽ nhướng lên, chất giọng bình thản nhưng tỏa uy áp khiến thể nào lơ :
"Trì Khê, con bằng lòng bái sư phụ ?"
Trì Khê chẳng tốn đến nửa giây để suy nghĩ, lập tức quỳ rạp xuống chân Ngọc Tình: "Đệ t.ử Trì Khê bái kiến Sư tôn!"
Chứng kiến cảnh tượng , sắc mặt của đám Cung chủ Vân Thường Cung, Trưởng lão Hỏa Đức Tông bỗng chốc trở nên cực kỳ khó coi:
Vốn dĩ Trì Khê chỉ là một quân cờ bé nhỏ của Hợp Hoan Tông mà bọn họ thể mặc sức nắn bóp. Dù bọn họ chút hảo cảm với nàng chăng nữa, thì thứ tình cảm cũng chẳng khác nào thứ tình thương bố thí cho thú cưng, lúc gọi thì ngoan ngoãn tới, lúc xua thì cun cút , căn bản chẳng tồn tại mấy phần chân tâm thật ý.
Thế nhưng hiện tại, Trì Khê mọc cánh hóa rồng, bay thẳng lên vị trí t.ử của một vị Toái Hư Tôn giả...
Nếu thế, đừng đến chuyện vây hãm giữ Trì Khê bên nữa, cái bọn họ nên nơm nớp lo sợ bây giờ là liệu Trì Khê tính sổ bọn họ !
Đó chính là một vị Toái Hư Tôn giả đấy!
Trong cõi Tu Tiên giới , lượng Toái Hư Tôn giả chỉ đếm đầu ngón tay, tới hai mươi . Mà mỗi một vị đều sở hữu sức mạnh dời non lấp biển, hô mưa gọi gió.
Đã , Trì Khê còn mang cái danh t.ử Hợp Hoan Tông!
Truyền thống bao che bênh vực nhà của Hợp Hoan Tông, so với Vạn Kiếm Tông cũng chẳng kém cạnh là bao...
Nghĩ tới viễn cảnh đen tối , nét mặt của từng trong nhóm Giang Ngọc đều căng thẳng đến cực điểm.
Dù ban nãy bọn họ còn mạnh miệng đóng vai nạn nhân đến đòi Hợp Hoan Tông một lời công đạo, nhưng sâu thẳm trong thâm tâm, ai nấy đều tự hiểu rõ mười mươi rằng, những chuyện dơ bẩn trong quá khứ, chính bọn họ mới là kẻ với Trì Khê.
Giữa lúc trong đầu bọn họ đang điên cuồng tính toán thiệt hơn, Ngọc Tình ân cần đỡ Trì Khê dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nghe-duoc-tieng-long-cua-thien-dao-gioi-tu-tien-bi-choi-hong-roi/chuong-387.html.]
Sau khi chính thức nhận đồ xong xuôi, bà , mi tâm mảy may hiện lên vẻ tức giận, chỉ lạnh nhạt quét ánh mắt sắc như d.a.o qua đám vây quanh Trì Khê:
"Ban nãy các ngươi đồ của ... đùa giỡn tình cảm của các ngươi ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cung chủ Vân Thường Cung, kẻ gần Ngọc Tình Tôn giả nhất, chỉ cảm thấy một trận mồ hôi lạnh toát túa ướt sũng cả sống lưng. Y dám cự cãi lời chất vấn của một vị Toái Hư Tôn giả cơ chứ.
Đợi đến khi Ngọc Tình Tôn giả xong, y vội vàng khom hành lễ, giọng run rẩy như cầy sấy:
"Là của chúng , liên quan gì đến t.ử của ngài."
Phút chốc, những kẻ còn cũng lập tức phản ứng, nước mắt nước mũi tèm lem, bộ dạng hối ăn năn thống thiết, tranh thừa nhận những tổn thương gây cho Trì Khê đây.
Thậm chí, cái loại mưu mô xảo quyệt như Giang Ngọc, khi kể lể xong tội trạng của bản , còn bày bộ dạng hối hận tột cùng, đổ rịt lầm lên đầu đám t.ử đồng môn. Cuối cùng, còn quên "thâm tình" bày tỏ tấm chân tình với Trì Khê.
Thậm chí còn kẻ mặt dày tuyên bố, bản hề bận tâm chuyện chia sẻ Trì Khê cùng với những kẻ khác...
Trì Khê tởm đến mức sắc mặt trắng bệch, hận thể nôn sạch linh thực từ đêm qua ngoài.
Đối với một tu sĩ chỉ một lòng một hướng tới việc tu luyện như nàng, chịu uất ức bọn họ chà đạp, lợi dụng thì cũng thôi , đằng chẳng thu lấy một mống tu vi nào...
Những gã đàn ông như thế , so với đống giấy lộn vứt xó thì khác gì ?
Ngọc Tình Tôn giả tinh ý nhận sự chán ghét và cự tuyệt sâu sắc trong ánh mắt Trì Khê, sự hài lòng trong đáy mắt bà càng thêm đong đầy:
Đệ t.ử của Hợp Hoan Tông, nên lấy tình ái bàn đạp tu luyện nhưng tuyệt đối phép chìm đắm mê trong đó.
Thế nên, bà chỉ lạnh lùng liếc đám vẫn đang mải miết rêu rao thứ tình yêu sâu đậm dành cho Trì Khê. Ánh mắt khiến chân cẳng đám nhũn , nhất loạt im bặt, cấm khẩu dám hó hé thêm nửa lời.
Ngay đó, bà đầu , rũ bỏ vẻ uy nghiêm sắc sảo lúc nãy, ánh mắt Trì Khê chan chứa sự ấm áp dịu dàng như gió xuân: "Khê Nhi, con xử lý đám thế nào?"