Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 51: Các người... tại sao các người lại bắt nạt ta?

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-19 08:38:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng nức nở đầy uất ức giữa vòng vây của đám thiếu niên ngày một lớn hơn, xen lẫn giọng mềm mại và run rẩy: "Các ... tại các bắt nạt ?"

Diệp Thiên Minh thấy giọng thì bùng nổ. Y đẩy Nam Cung Cảnh sang một bên, xông qua đám đông chen đến mặt Nguyên Kỳ lo lắng hỏi: "Tiểu Kỳ, thế? Bọn họ bắt nạt , mau cho !"

Lúc Nguyên Kỳ mới chậm chạp ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy ướt đẫm còn đọng nước mắt. Cậu vẻ sợ hãi liếc một vòng đám thiếu niên xung quanh Diệp Thiên Minh, uất ức c.ắ.n môi, khẽ rủ hàng mi xuống: "Không Thiên Minh, là do quá ngốc mới khiến các sư ca đây tức giận."

Đám thiếu niên đó bỗng chốc câm nín. Cái khí thế nổ tung phòng thi lúc của ngươi , tự dưng biến mất tăm thế ?

Diệp Thiên Minh thì tức đến đỏ cả mắt, xót xa Nguyên Kỳ. 

Cậu đến mức mắt ướt nhòe, giọng nhỏ xíu như tiếng mèo con: "Thiên Minh, đừng trách các sư ca, là ..."

Ngay cả đại gia cầm muôi trong nhà bếp cũng nổi nữa. Lão vung chiếc muôi sắt lớn chạy từ bếp , múa may loạn xạ: "Đi ! Một lũ con em thế gia mà ở đây ức h.i.ế.p một tiểu t.ử đáng thương lương thiện, Vân Ẩn Tông hoan nghênh hạng như !"

Đám thiếu niên xưa giờ từng gặp chuyện thế bao giờ. Thấy Diệp Thiên Minh và lão đầu bếp đều đang giương nanh múa vuốt thẩm vấn , bọn họ bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm cho

Người thì bảo đối phương mắng , kẻ vặn hỏi xem mắng mặt dày thì gọi là phụ họa

Mấy tên t.ử tự cãi chí ch.óe khiến nhà ăn nhất thời loạn thành một đoàn.

Tên đầu têu lúc lau khô nước mắt, tay vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc đùi gà nướng vàng rộm thơm phức mà Diệp Thiên Minh mang cho. Cậu chậm rãi l.i.ế.m môi, mặt về hướng ai thấy khóe môi khẽ cong lên lộ hai lúm đồng tiền. 

Đôi mắt tròn trịa ướt át gì còn chút đáng thương nào, rõ ràng là đang tràn đầy ý tinh quái, hệt như một con hồ ly nhỏ xảo quyệt đạt trò đùa dai.

Nguyên Kỳ đang đắc ý nheo mắt thì bỗng nhiên chạm một ánh mắt thanh lãnh và sắc lẹm trong đêm tối.

Tạ Phùng Xuyên ở đình nghỉ chân ngoài nhà ăn xem màn kịch bao lâu . Một nửa hình ẩn trong bóng đêm, dáng cao ráo và thẳng tắp như cây tùng ánh trăng. Gương mặt tuấn tú như phủ một lớp ánh trăng lạnh, tựa một miếng ngọc quý nhưng đôi đồng t.ử đen láy như đá obsidian chút cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-51-cac-nguoi-tai-sao-cac-nguoi-lai-bat-nat-ta.html.]

Hắn cứ thế thẳng Nguyên Kỳ, cách một lớp ánh trăng, cách tiếng ồn ào náo nhiệt trong nhà ăn và cách cả màn sương mù đêm khuya.

Đồng t.ử Nguyên Kỳ chấn động mạnh. Tạ Phùng Xuyên là ma nam , kiểu gì mà một tiếng động trời? Cậu chột dời mắt nhưng dư quang vẫn thoáng thấy dải lụa trắng tung bay trong gió đêm. Không hiểu cảm nhận một luồng khí lạnh từ dải lụa , cùng một mối nguy hiểm đang dần áp sát.

Sáng sớm hôm , các thiếu niên tập trung sớm tại quảng trường Bàn Cờ. Đợt khảo hạch hơn bốn trăm tham gia, nhưng trúng tuyển chỉ vẻn vẹn hai mươi ba t.ử. Đám thiếu niên thành hàng ngay ngắn, lòng ai đều hồi hộp như đ.á.n.h trống trong n.g.ự.c. Bởi lẽ Tạ Phùng Xuyên là vị Ty Mệnh duy nhất thế gian, thế lực ngày càng bành trướng tham vọng mà các đời Ty Mệnh từng , nên các gia tộc đều bám lấy cành cao để vững trong giới tu chân.

Tên t.ử hôm qua mỉa mai Nguyên Kỳ ở nhà ăn hôm nay sắc mặt lắm, thỉnh thoảng đầu lườm cái thiếu niên đang ngủ gật, đầu còn vểnh lên mấy sợi tóc rối mềm mại . Nguyên Kỳ thì vẫn vô tri vô giác, mắt lim dim như thể vẫn còn đang chìm trong mộng .

Tên t.ử mắt ti hí bên cạnh nhỏ: "Lan ca, đừng chấp y gì cho phí công. Huynh thấy sắc mặt Vân Hành công t.ử mấy ngày qua , xanh mét luôn đấy. Tên Nguyên Kỳ chắc chắn là đầu tiên đá khỏi Vân Ẩn Tông, y đắc ý lâu ."

Người gọi là Lan ca nguôi giận đôi chút. Gã quả thật thấy sắc mặt Vân Hành công t.ử, cứ như Nguyên Kỳ thêm một giây là tổn thọ một năm . Có Diệp tiểu công t.ử ưu ái thì , Vân Hành công t.ử để mắt thì giả vờ đáng thương đến mấy cũng vô dụng.

Follow Chị Cá Đực trên trang truyện chính [MonkeyD] để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Lan ca thẳng , lắng Thiên Cơ trưởng lão công bố danh sách trúng tuyển. Trưởng lão cầm một tờ giấy dài, t.ử phía ôm thùng gỗ đựng thẻ bài của t.ử Vân Ẩn Tông. Thẻ bằng gỗ thường, hoa văn, chỉ khắc tên t.ử, nhưng ai nấy đều chằm chằm đầy khao khát.

Thiên Cơ trưởng lão tên chậm, từng một. Kẻ đạt yêu cầu đưa thẳng thuyền mây để xuống núi, trúng tuyển nhận thẻ bài và sang một bên chờ đợi.

Nguyên Kỳ ngáp một cái, bộ dạng chậm chạp của trưởng lão mà liên tưởng đến sự kết hợp giữa rùa và con lười. Cậu buồn ngủ đến mức thèm thầm nữa. 

Nghe t.ử tạp vụ , t.ử Vân Ẩn Tông dậy từ giờ Mão để luyện kiếm. Cậu sống cái đời dậy sớm hơn gà chút nào, hơn nữa ở ngay mắt Tạ Phùng Xuyên thì quá nguy hiểm và tẻ nhạt.

Cậu mơ màng về phía thuyền mây đằng xa, mòn mỏi chờ đợi lên thuyền. hiểu quảng trường vơi hơn một nửa mà vẫn gọi đến tên . Lan ca bên cạnh thuyền mây thì đang trợn mắt Nguyên Kỳ, chỉ chờ xám xịt tới để dằn mặt một trận.

Thế nhưng Nguyên Kỳ gã bằng ánh mắt ướt át đầy hy vọng, giống như kiểu ngưỡng mộ vì gã lên thuyền sớm

Lan ca tức đến mức mặt trắng bệch, tim nhói đau, nghiến răng với tên t.ử mắt ti hí: "Y đang khiêu khích !"

 

Loading...