Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 50: Ta đã làm gì đâu!

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:30:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong hai ngày khảo hạch tiếp theo, Nguyên Kỳ dùng sức một để ấn tượng thể phai mờ trong lòng các vị trưởng lão. Tuy nhiên vẫn thấy bất an, chuyện đêm Tạ Phùng Xuyên bắt gặp mắng cho một trận chắc liệu bí mật của .

Môn khảo hạch cuối cùng là Cầm tu. Nguyên Kỳ hít một thật sâu, siết nắm đ.ấ.m tự cổ vũ rằng tung chiêu cuối mới

Cậu hiên ngang cây cổ cầm, ngón tay thon dài đặt nhẹ lên dây. Trên quảng trường lúc vang lên tiếng đàn du dương của các t.ử khác.

Người phụ trách môn là Lâm Kiều An của Diệu Âm Tông, cũng là tri kỷ duy nhất của Tạ Phùng Xuyên. Nguyên Kỳ vẫn nhớ thiết lập trong nguyên tác rằng Lâm Kiều An và Tạ Phùng Xuyên cùng chí hướng, tính cách đều ôn nhu như ngọc, cả đời hướng thiện, gánh vác sứ mệnh cứu độ chúng sinh. Lâm Kiều An chính là tấm gương phản chiếu của Tạ Phùng Xuyên và là hiểu thấu suy nghĩ của .

khi tận mắt thấy Lâm Kiều An, Nguyên Kỳ mới nhận sự khác biệt. Lâm Kiều An mặc áo bào màu xanh lục, tóc dài ngang lưng, đầu đội ngọc quan, lông mày như vẽ, trông giống như một thư sinh bước từ trong tranh cuộn. 

Gương mặt y luôn nở nụ ấm áp như miếng ngọc phỉ thúy, tính tình ôn hòa đến mức dù khác gì y cũng giận.

Còn Tạ Phùng Xuyên tuy bề ngoài vẻ ôn nhu nhưng thực chất liên quan gì đến hai chữ đó cả. Hắn giống như một thanh lợi kiếm vô d.ụ.c vô cầu, sắc bén, lạnh lẽo và đầy áp lực khiến dám thẳng.

Có một điểm khiến Nguyên Kỳ chú ý tới Lâm Kiều An nữa là trong nguyên tác, cả y và Tạ Phùng Xuyên đều cảm tình với Thần nữ Thanh Đô thành. Tạ Phùng Xuyên thể động tình, dẫn đến cốt truyện Lâm Kiều An hắc hóa, vì Thần nữ mà điên cuồng hãm hại Tạ Phùng Xuyên khiến mối quan hệ tan vỡ.

Hồi tưởng xong, Nguyên Kỳ lén Lâm Kiều An một cái. Lâm Kiều An đang vòng quanh các t.ử, tình cờ bắt gặp ánh mắt thì lập tức nở nụ thiện. 

Nguyên Kỳ nhanh ch.óng cúi đầu xuống. 

Phải công nhận khí chất của Lâm Kiều An dễ mến, nụ khiến lòng ấm áp như nắng xuân.

, Nguyên Kỳ cũng nương tay. Cậu nhấn mạnh ngón tay lên dây đàn, mím môi bắt đầu gảy bằng một cách nghiêm túc. Tiếng đàn du dương bỗng chốc trở nên ch.ói tai, khó kinh khủng. Đám t.ử và trưởng lão đều nhíu mày khó chịu, chỉ bịt tai nhưng vẫn cố đoan trang để giữ thể diện.

Lâm Kiều An bước đến mặt , tà áo xanh nhẹ lay động. Gương mặt y chút khó chịu nào, ngược còn mỉm như một học trò đầy triển vọng. Nguyên Kỳ chột cúi đầu xuống, nhưng mười ngón tay vẫn miệt mài tạo tạp âm.

Thiên Cơ trưởng lão giật giật khóe mắt, định dậy ngăn cản trò hề . Thế nhưng Lâm Kiều An kiên nhẫn bắt đầu dạy kỹ thuật gảy đàn, dặn đừng dùng lực quá mạnh kẻo đau tay. 

Nguyên Kỳ càng thêm c.ắ.n rứt, bèn dùng lực gảy một cái thật mạnh, một tiếng tranh vang lên, dây đàn đứt đoạn phát âm thanh ch.ói lọi.

Cậu xoắn xuýt ngón tay, cúi đầu lí nhí : "Xin , cố ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-50-ta-da-lam-gi-dau.html.]

Lâm Kiều An xưa nay là coi đàn như mạng sống, lẽ lúc nổi giận mách lẻo với Tạ Phùng Xuyên để đuổi . , y vẫn ôn tồn bảo: "Không , ngươi thiên phú."

Nguyên Kỳ ngơ ngác ngẩng đầu hỏi : "Hả?"

Lâm Kiều An khẽ bảo t.ử mang một cây đàn mới đến. Cây đàn còn hơn cây , dây đàn lấp lánh ánh bạc. Y tiếp tục dịu dàng chỉ dẫn cách phát lực, cách lấy . Giọng y kiên nhẫn khiến Nguyên Kỳ dù phá đám cũng nỡ xuống tay. Kết quả là sự chỉ dạy của y, đạt loại Giáp đẳng.

Diệp Thiên Minh bên cạnh reo hò còn phấn khích hơn cả chính thi điểm cao: "Tiểu Kỳ! Đệ giỏi quá! Ta mà!"

Thế nhưng đài cao bỗng vang lên tiếng két ch.ói tai của bàn ghế khi dịch chuyển. 

Nguyên Kỳ theo chỉ thấy một bóng dáng thanh tú cao ráo đột ngột dậy, để một bóng lưng lạnh lùng. T

hiên Cơ trưởng lão ngơ ngác Tạ Phùng Xuyên rời , hình như cảm nhận một cơn nộ khí âm ỉ từ bóng lưng . lão lắc đầu tự nhủ chắc là lầm, Nguyên Kỳ thể hiện thế , Vân Hành hiền lành giận cho ?

Đêm cuối cùng của kỳ khảo hạch, Nguyên Kỳ ăn bữa cơm củ cải giá đỗ cuối cùng. Đa t.ử đều tụ tập lo lắng bàn tán kết quả ngày mai. Cậu họ lo sốt vó mà bỗng nhớ tới cảnh bạn học cùng đối chiếu đáp án kỳ thi đại học nên khẽ mỉm .

kẻ tinh mắt thấy liền xán mỉa mai: "Ồ, kẻ còn cơ đấy, ba mươi sáu môn thì đậu mấy môn đây?"

Follow Chị Cá Đực trên trang truyện chính [MonkeyD] để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Một kẻ khác bồi thêm: "Chắc chỉ đậu một môn thôi nhỉ? Đến linh sủng của còn đậu mười môn cơ mà."

Lại tiếng khinh khỉnh: "Người từ thôn quê thì bản lĩnh gì? Chẳng qua mặt dày mới bám Diệp tiểu công t.ử đưa đây thôi."

Nguyên Kỳ trơ trọi giữa bàn dài, chớp mắt đám thiếu niên vây quanh. hề nao núng, đôi mắt hồ ly trong trẻo bọn họ đầy ẩn ý. Đám thiếu niên đến mức chột vì ai cũng chiến tích phá hoại của trong mấy ngày qua. Họ sợ giây sẽ nhảy lên bàn nổ tung cả cái nhà ăn mất.

Đám thiếu niên thế gia vốn chỉ mỉa mai bằng lễ nghĩa, từng gặp loại đầu đường xó chợ màng thể diện như . ngay lúc họ định rút lui thì thiếu niên nguy hiểm bỗng đảo mắt một vòng, gục mặt xuống bàn nức nở.

Chuyện gì ? Đám thiếu niên ngơ ngác kịp phản ứng.

lúc đó, tiếng gầm của Diệp Thiên Minh vang dội khắp nhà ăn: "NAM CUNG CẢNH! NGƯƠI ĐANG LÀM GÌ TIỂU KỲ VẬY?!"

Diệp Thiên Minh lấy thêm đùi gà cho bằng hữu về thì thấy cảnh tượng , y lập tức trừng mắt đám thiếu niên. 

Nam Cung Cảnh ngoài rìa cũng ngẩn tò te, lắp bắp giải thích: "Ta !"

Loading...