Sau Khi Nam Chính Bị Xem Là Công Cụ Giải Độc - Chương 49: Không lẽ những lời cậu nói đã bị Tạ Phùng Xuyên nghe thấy hết rồi?

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-18 14:29:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết thúc một ngày khảo hạch, Nguyên Kỳ đắc tội sạch sành sanh các trưởng lão của Vân Ẩn Tông.

Ở môn trận pháp của Thiên Cơ trưởng lão, khảo hạch mới bắt đầu một nén nhang kết thúc bằng việc Nguyên Kỳ nổ tung trận pháp. Môn luyện đan, suýt cháy lò. Môn phù chú, khiến bầu trời Vân Ẩn Tông mịt mù khói đen. Môn khí tu, lỡ tay đập gãy ba món lợi khí. Môn ngự thú, kéo một con linh miêu bay loạn xạ trời.

Cuối cùng khi tan tầm, một vị trưởng lão nào thể nở một nụ .

Nguyên Kỳ thong dong về phòng ký túc xá bốn . Trừ Diệp Thiên Minh , hai bạn cùng phòng khác thấy như thấy thứ u uế, vội vã thu dọn hành lý bịt mũi ngoài hóng gió.

"Tiểu Kỳ, đói ?"

Nguyên Kỳ đang giả vờ dọn dẹp hành lý, thực chất là đang đếm ngày xem khi nào rời . Nghe tiếng Diệp Thiên Minh, bụng sôi lên ùng ục. Vân Ẩn Tông tuy nghèo nhưng nhà ăn cho t.ử khá rộng rãi, tuy món gì ngon, là củ cải với giá đỗ, nhưng vẫn ăn đến no căng bụng mới thôi.

Lúc về ký túc xá, Nguyên Kỳ và Diệp Thiên Minh một con đường nhỏ tối tăm hẻo lánh. Đêm về se lạnh, quanh thấy ai bèn giả vờ hối : "Thiên Minh, ngờ hỏng các môn khảo hạch đến mức ."

Diệp Thiên Minh để ý mà xòa, đôi mắt tràn đầy sức sống của thiếu niên sáng rực như những vì trong đêm tối. 

Y : "Không , thực thấy Tiểu Kỳ của ngày hôm nay thật thà, cũng đáng yêu nữa."

Follow Chị Cá Đực trên trang truyện chính [MonkeyD] để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Nói xong, y  thẹn thùng gãi gáy. 

Nguyên Kỳ cũng gượng, trong lòng thầm nghĩ, thế mà là đáng yêu , não vấn đề gì đấy?

đối với Diệp Thiên Minh, thật sự thấy c.ắ.n rứt lương tâm. Có điều, chọn lúc để chuyện với y là để bày tỏ lòng hối .

Cậu mím môi hỏi: "Thiên Minh, lúc gỡ mũ rèm , gương mặt đổi mà thấy lạ ?"

Trước khi đến Vân Ẩn Tông luôn dùng khuôn mặt thật, nhưng đến đây đổi một khuôn mặt khác, mà Diệp Thiên Minh hề ngạc nhiên, thậm chí còn buồn hỏi lấy một câu.

Diệp Thiên Minh thì sững một lát: "Không lạ mà, tại Tiểu Kỳ thế."

"Huynh ?" Nguyên Kỳ lo lắng đan hai ngón tay .

Không lẽ Diệp Thiên Minh dịch dung để trốn Tạ Phùng Xuyên ? đó y biểu hiện gì cho thấy là phát hiện ? Diệp Thiên Minh là biểu Tạ Phùng Xuyên, lẽ nào y cố ý đưa đến đây?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-nam-chinh-bi-xem-la-cong-cu-giai-doc/chuong-49-khong-le-nhung-loi-cau-noi-da-bi-ta-phung-xuyen-nghe-thay-het-roi.html.]

Chưa kịp để nghĩ sâu thêm, Diệp Thiên Minh đỏ mặt : "Tiểu Kỳ, xinh như , năm nay Vân Ẩn Tông tuyển t.ử nam, nếu họ thấy dung mạo thật của tất cả đều yêu thì ?"

Trong mắt Nguyên Kỳ hiện lên sự hoang mang tột độ. Tại Diệp Thiên Minh rõ ràng đang tiếng hiểu một chữ nào luôn .

"Tiểu Kỳ, hiểu , quá ngây thơ ." 

Gương mặt thiếu niên của Diệp Thiên Minh bỗng lộ vẻ nghiêm túc, y : "Tuy rằng nam t.ử với nam t.ử thường nảy sinh tình cảm, nhưng trong các con em thế gia mấy tên là đoạn tụ, trong nhà còn nuôi một đống nam sủng. Nếu họ thấy Tiểu Kỳ thì nguy hiểm chừng nào."

Nguyên Kỳ nhất thời gì hơn. Diệp Thiên Minh với giọng tâm huyết: "Tiểu Kỳ, quá, bảo vệ như là đúng đấy."

Nguyên Kỳ cúi đầu những viên đá cuội đen sì đất, chỉ ngơ ngác gật đầu. Miễn là y Tạ Phùng Xuyên đang tìm là .

Cậu thở phào một định bước tiếp, nhưng bỗng nhiên một bóng cao lớn phủ xuống những viên đá cuội đen nhánh, một mùi hương d.ư.ợ.c liệu đắng đậm đà phảng phất quanh mũi .

Diệp Thiên Minh bên cạnh bỗng nhiên khựng , căng thẳng chộp lấy cổ tay Nguyên Kỳ lôi ngược trở về. Nguyên Kỳ lỡ bước hụt một chân, thu cũng kịp, chỉ cảm thấy ch.óp mũi suýt chút nữa là chạm l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc ẩn lớp y phục màu trắng ẩn trong bóng đêm. Chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi là sẽ ngã nhào lòng nọ.

Nguyên Kỳ hoảng loạn ngẩng đầu, ánh trăng chỉ thấy một đường xương quai hàm sắc sảo và thanh tú. Tạ Phùng Xuyên thanh lãnh cao khiết đang từ cao xuống , đôi đồng t.ử thâm trầm trong đêm tối càng thêm phần lạnh lùng xa cách.

Nguyên Kỳ kinh hãi lùi phía , trong lòng thầm mắng c.h.ử.i Tạ Phùng Xuyên.

Đi kiểu gì mà một tiếng động, cứ như ma hiện hình

kỹ , vị trí đang là góc cua của một đình nghỉ chân, hướng Tạ Phùng Xuyên tới một bức tường che chắn tạo thành điểm mù thị giác. Hóa ở gần đây từ nãy, chỉ là thấy mà thôi.

Vậy lẽ những lời với Diệp Thiên Minh về việc đổi khuôn mặt đều Tạ Phùng Xuyên thấy hết ?

Tim Nguyên Kỳ thắt , lòng bàn tay rịn một tầng mồ hôi nóng, thậm chí dám ngước mắt . Lúc chỉ đang rà soát xem Vân Ẩn Tông xây đỉnh núi vạn trượng lối thoát hiểm nào để chuồn lẹ .

Đôi mắt phượng hẹp dài của Tạ Phùng Xuyên khẽ rủ xuống, dán c.h.ặ.t bàn tay Diệp Thiên Minh đang nắm cổ tay Nguyên Kỳ. Ngũ quan tuấn mỹ của u ám lạ thường, ánh mắt trầm xuống như nhỏ nước.

Diệp Thiên Minh hốt hoảng buông tay , lắp bắp hỏi: "Biểu ca, ở đây?"

Tạ Phùng Xuyên trả lời, dùng ánh mắt sắc lẹm chằm chằm hai , giọng lạnh tựa băng tuyết: "Đêm hôm khuya khoắt, hai các ngươi lén lút ở đây trò chuyện cái gì?"

Loading...