ghét cay ghét đắng Hạ Chước, vui thì mới hạnh phúc.
Tại chứ? Tại chỉ một tổn thương?
Vì rầm rộ theo đuổi Kỷ Hi Viễn, để rằng, thà ở bên một thích , cũng thèm kết hôn với Hạ Chước.
Là cần .
bất cứ ai rằng, Hạ Chước cũng thích .
Lòng tự trọng nực .
Tinhhadetmong
Vào giây phút cuối cùng khi mất ý thức, mới nhận cái gọi là tự trọng và bướng bỉnh của đáng thương đến nhường nào.
Khi tỉnh dậy, quên hết tất cả.
Trong tiềm thức, mặc định Hạ Chước là chồng .
Sự chung sống hòa bình ngắn ngủi khiến cảm thấy thật hạnh phúc và bình yên.
Khi ký ức ùa về, miếng táo Hạ Chước đút miệng giống như những giọt sương mai thông suốt suy nghĩ của .
Cuộc đối thoại của họ ngày hôm đó lẽ mang một ý nghĩa khác, chỉ là cơn giận mờ mắt, quá nhiều chuyện thể cứu vãn.
Sau mới sực nhớ , nếu trong lòng Hạ Chước thật sự là Tần Triều Triều, thể nước ngoài ở bên cô trò hề đính hôn đó, dù là với tư cách em.
, ngay cả Tần Triều Triều cũng từng về nước, luôn ở nước ngoài.
Ngày say xỉn hội sở Yến Đình cùng Kỷ Hi Viễn, Hạ Chước suýt nữa thiêu rụi cả phố Đông. Ngày hôm đó trai áp giải về nhà, khiến nhận sự tuyệt vọng và đau khổ cơn thịnh nộ thấu trời của Hạ Chước.
Sau đó trai gì, Hạ Chước buông tha cho , bao giờ với một câu nào nữa.
Sự hợp tác giữa nhà họ Từ và nhà họ Hạ cũng chấm dứt từ đó, trai nước ngoài, hề trách mắng , chỉ bảo hãy tự kiểm điểm bản .
sai chuyện .
Mọi thứ đều thể cứu vãn nữa.
Cho đến khi mất trí nhớ.
8
Sáng hôm tỉnh dậy, Hạ Chước phá lệ đến công ty.
Anh cúi đầu bao lâu, khi mở mắt, cúi xuống hôn .
"Ưm, đ.á.n.h răng mà."
thở hổn hển, đ.ấ.m nhẹ vai . Hạ Chước nắm lấy bàn tay mềm nhũn của , xuống : "Cảm thấy thế nào? Hôm qua quá đà."
Anh thì thôi, mới cảm thấy đau nhức như xe nghiền qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-mat-tri-nho-gpne/chuong-6.html.]
Hôm qua như phát điên mà giày vò , bắt thề thốt hết đến khác rằng sẽ rời xa nữa, giận nữa, mãi đến tận bình minh mới kết thúc.
Đến cả cánh tay cũng đầy những vết đỏ đậm nhạt, như trả đũa mà c.ắ.n vai : "Chẳng chút nào cả, đau c.h.ế.t !"
đ.á.n.h đá Hạ Chước, nhưng chỉ để mặc loạn, ánh mắt tràn đầy sự nuông chiều.
"Hạ Chước."
"Gọi là gì?"
chớp mắt: "Chồng ơi."
"Ừ," ôm c.h.ặ.t lấy , một kẽ hở, "Gọi chồng việc gì?"
"Em gặp Kỷ Hi Viễn."
Hạ Chước cần suy nghĩ: "Không cho phép."
"Tại !" hỏi, "Chẳng lẽ Lưu Mông đúng !"
Anh nhướng mí mắt, lười biếng đáp: "Cô gì?"
"Cậu em và Kỷ Hi Viễn gặp yêu, tình thâm ý trọng, còn là kẻ xen ngang chia rẽ uyên ương, bắt em chia tay với ... ưm..."
Anh bóp nhẹ mặt : "Không bậy."
Hạ Chước vẫn nhất quyết đồng ý, cho gặp Kỷ Hi Viễn, thậm chí còn bất mãn với cả Lưu Mông.
Dù bề ngoài gì, nhưng vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện giữa và Kỷ Hi Viễn.
Trời đất chứng giám, còn chạm đến một sợi lông chân của Kỷ Hi Viễn.
Kỷ Hi Viễn cũng rõ, dù tuyên bố với bên ngoài là thì sống nổi, mặc kệ Kỷ Lộ dựa mà mẩy mặt , nhưng dù ở chung một phòng, và tuyệt đối hành động mật nào quá mức nắm tay.
chuyện cho Hạ Chước đây?
vắt óc suy nghĩ, chỉ còn cách giả vờ khôi phục trí nhớ thú nhận với Hạ Chước.
Nếu , cứ cái điệu bộ u ám chằm chằm mỗi ngày của , ngày lửa cháy đến lông mày, thật sự sẽ nuốt chửng còn một mẩu xương mất.
Thế là chọn một ngày trời, đặt chỗ tại một nhà hàng riêng tư do Lưu Mông hết lòng đề xuất, để phòng hờ nếu Hạ Chước nổi trận lôi đình, tầng chính là khách sạn suối nước nóng, cùng lắm thì dùng "phương pháp giải quyết của vợ chồng", một trận cho trò, chuyện gì mà vượt qua ?
Tuy nhiên, vạn sự chuẩn chu đáo nhưng lường hôm nay là ngày đại hung.
và Hạ Chước chạm mặt em Kỷ Hi Viễn và Kỷ Lộ ngay cửa nhà hàng.
Trong lòng thầm niệm: Không thấy , thấy , thấy .
Vừa thì thấy giọng ch.ói tai của Kỷ Lộ: "Từ Sán!"
Nhờ Kỷ Hi Viễn, Kỷ Lộ mặt luôn kiêu ngạo cực điểm. đối với Kỷ Hi Viễn răm rắp lời, đối với những lời ác ý của cô thì nhắm mắt ngơ, khiến cô tưởng rằng thể sống thiếu trai cô , nên thể tùy ý càn.